Logo
Chương 227: Đi hay ở (1)

Giờ Hợi, người người về nhà, an giấc ngủ say.

Thế nhưng, ở một xưởng gạch nhỏ không mấy ai chú ý đến, chẳng có ai đi ngủ. Các quân tượng thức trắng đêm nhóm lò, Trần Tích và Lương Miêu Nhi cùng nhau đẩy chiếc cối đá khổng lồ, Thế Tử, Lưu Khúc Tinh và Nhiếp Đăng Khoa thì sàng lọc nguyên liệu.

Ngay cả tiểu hòa thượng cũng xắn tay áo, không ngừng mang nguyên liệu mới đến.

Chỉ có Lương Cẩu Nhi là ngồi vắt vẻo, chiếc nón rơm che mặt, chẳng thèm để ý đến ai.

đi thi cũ đi như mi àv sơn đi hit nhau lão snơ ig đêm, mặt và xa, ituhế iưD a.unh màn niên unâq quân, và từ nnhì
nêy Mọi Trần ngựa, chỗ. chạy gniư ra ti Tích có đứng xe hc aù
ng phi íhcT suy àl phụ .đi lại v s, nsg c ùgnc ếnđ uêknyh cuối rời ig yđâ ,nyàg nhôgk này ônhkg sư Trần ghĩn đ hắn lại, nh
ư:ci Tích ."hc "Có mm nrT
đi, agi hpù Trần ngươi "V .hn"ơ hp với
chiếc trước cửa .gưnx dừng một Đúgn xe y,nà ang clú
bnê lại cíTh nnhì ngđa civ mhc v ?n"gn đây ig,nơư đ:á đầu sao hac t,t ic iuêD ynhcu lão iãr iđ đgn làm ghônk ic "Ồ?" rnT niơưg cùng yđ áđ "yĐâ píha
:hi đcư ngi mgin, ic ếun gdnù vải T,cíh "Trần có ihg thành nghẹt xổm sử mũi tên voà ta ging che chúng á,đ lui èghnn nghk?ô" tiu Tếh ct công, bên ásch T
iro ch iM được nòc ex theo nhìn cxhá ng,xu phu đu ar, iếchc tyh tre... tay ahi êDui oãl người đ
àv at không húncg ,ri Đngă hp iếnb chúng iđ: it hnáđ hcuny uưL ta Nhiếp Hng" mặt hcKú Koah chưa i!r" hp óin với đến ưs Sc ,v hniT nay sư
ênn ph sư ciá nnê "mun. ìhnm mình, :nói phù phụ, icá hTíc Trần ôgnhk gnưi "Nhưng với hnc cnh mà ocn
Trn ế.nigt một Thcí
c,úl mi đột lặng ến:tgi loã một Trần uđ đi, i".đ lên v V" Diêu hniên phủ
thế hi hnư ếit:p Tử nào?" h"iG Thế
yhk a:x cười đấy." ãlo ũncg tiếb "ếTh iêDu tnâh t Tử ếbit nhp uđ
êMiu ăgn.m ếch hti chgún L,ý nkôhg Nhi ă,ngm Khúc ơưgv,n thượng, ab ansg đi òah Tích, xây iưmơ àl àml "Maù măng sau nêqu xi mà êh,K ynà Bch ùgnd nàh ta." s ơ,ưvng vữa ếđn n,ăm hsác đổi thứ nôghk thay dng hCu Gai cThí ngăĐ ărtm Tề nôum thu nhà di quên ,na c ếnp Phúc ra cnyhu An phNếi ,tm rTn th Vnâ đại, ns ix ưLu tiểu tạo gũcn óc il Khoa, đ:áp đu hknôg năm Xi ơngưL nrT dùgn huC ihNn Tihn, đ đ.i vương, gạo
đ inh S"ư li hTái mnu phụ, quán." y ìhnB
hC Trần hcTí gđnư hơn. àyn cno coh vì li
nhiêu gbn ơhn ysu nđưg ùngc trải oab nTr lão cuối ,rt đu nghĩ Duiê con c nyàg, cho qua trăn bếit nv chọn hT.cí Nghưn đã hgpn
cnò v nya, chia hco g.nr họ nh ếun it này không xưởng uihC thì bụng gưtn nă bánh, ngrt cíh quay nb nquâ cơm, vẫn tí hng giờ không ccá
chút Diuê hk: mặt cưi nào." ta tihá y, nào T "Tcưr hTế th diện
mc tre "ưS cyh hai húKc cười p."h sư ori Diêu ,hp uxn hc ,hn xoe: đ đầu, đến hTin trước iếhcc động tm đ oãl Lưu nhi ml mệt mc giúp
ri đến ra àgi la có ,lcú tr ihk ri htt oãl cho để ìm ht"n. aqyu đi giữ tuổi ex trọng "Trong đu sgan ngâm, it aich biết Dêiu nqau im àl đ Kúhc pk ekh ìgn im và nhgkô ,nă khỏe, bánh mt hinT: nói Người sc ưuL lấy gnưi. có ngl hútc im với hiu cs
thứ thuật dù ngưỡng t ói:n từng đỗ, htn àix". ca ũcng híkn nihu được v nc hnT ũncg tiêu đầu không gpó th để tm sẽ rt nu,qá một, híct ơSn" học Đạo a,gi àl nũgc nh.c đi tử Qunâ nit tiêu nt bình ngươi gcùn ch d ch l n,ưc Nếu ca c lượng cb iDêu at, Thiá chạm nôm từ tới y giưnơ Trn ,iđ Bình lão cui hưn y óc iht il cb bạc
!t"a mt ưs ra: tM úchK na đng thương lên, sgán mc ưnc chúng uLư týus phụ nhTi n"V trào
cần il cho cu cũng cgũn gơnưi còn iđ ngẩng hay Sơn đêm, ,pt .nơigư Đgôn hưt đầu bên y hgnkô nkgôh y gì hc gncũ đu vni ôngkh itr "Trần nhìn ti vài niưg iãr Ta óđ nch tiếp tộc của :nió iThá ếnđ mnô ckáh gia ưinơg được, thtu nghiên hơn ơngiư tt dạy hcm il Quân đ tc Lâm về ta kính, nữa." Diêu ph loã có Bình bu về iv t.a nquá
viện, :đ àvgn đưa hôm Đông đo quán âLm hn Luư hac không Khúc iv chúng cần ch cb hc any nbà đã ếđn sư ta annh,h nếđ ph, với chuyển nữa." "Sư ưth ph, y mun àlm của tM nói inhT Trn việc xưởng, chTí
đã đầu cch t Lễ iêDu bế,it olã nrT mâhK. chắn chối Hắn uđ úlc
bt nưiơg đầu agi ãlo gđn rTn cah aT ph Tnr r,i na nă ư? unm mau gi"ơNư mặc đã ý không sướng sung :ciư v vi iDêu ươign "đi.
v nay thấy ac ,dè s s y iDêu vn nc àml nhẫn ngcũ ngươi." mdá ìg gia, dần. inêgk nh lại ìtm uếN oãl gkhôn đầu nh thường: đnế cch không Trần "Hôm óin Kim ơgn,ưi kiên hnơ ngươi u,qán bnhì Trư hiun
m!ng tol T"ếh gkhnô n C T, v s đau mặt đnhá aih đgn nhìn aíph hp Thế uc Tử: "âu!đ giưn
này c hp ngoài ăn sư Vị xe eoht inmg đồ amng đến. gưhnn il nghiệt, cay
bc, óc còn đầu ib là quán, đó đến mình." ta ôm"H tám nghc gnơưi v hàn, Duêi ta ta rongt nđg mt knghô mày: b,c y màl il ngâd nhướng omgn đồng ?ý ãlo ưngơi ach ưnh gĐn ánuq thỏi nay màl t,v bực mười hík chkhá y sao ob nơiưg ,ìg sm l thước
n:ói đã itn "Ta ingư nđg ônhgk Trần nìhb "ý. ĩthn cTíh
p,h hn uLư húKc Diêu không tm phụ, ahc ngx:u Tnhi thừng .ri đã đnế, unm iv kéo hpi phụ ìv trò ccếhi ưS" đu ca íhcT g,ni ưgNi v cơ hnnâ hik chẳng thgn hn Tnr ếgh ing hội yht ".aos htnì coh t gi unm Trần ihc ngđ lão
"!hitô mắt việc nÁh lấp n:hál ếhT Tử "Làm
va yta tay ior. bàn đã mu nNhưg ra, một b qut ưđa
ácc một các ng, đánh yếu, gcnũ ri, các Xem ."c không nh nth chẳng loã đầu đhán gnơiư gì vài tội ngươi nhiên hti.ô v rtưc ta Ln" ômh ìv im ơiưng nói: cs trận ra gài Duêi at
nhiên: ì"V Tích "as?o cgn rnT