Logo
Chương 226: Bốn mươi chín tầng trời (2)

“Cuối cùng hắn có hợp đạo được không?”

Lương Miêu Nhi cười khinh bỉ: “Không, người này đã bị Võ Miếu của Cảnh Triều thiết kế phục kích, thân tử đạo tiêu. Đó là chuyện khoảng hai trăm năm trước, cụ thể ta cũng không rõ.”

Trần Tích chìm vào suy nghĩ.

Lý Thanh Điểu từng nói với hắn “bốn mươi chín tầng trời không giữ được ngươi, hãy đến nơi ngươi nên đến”, hắn chắc chắn mình đến từ bốn mươi chín tầng trời, nhưng nơi hắn sống chẳng liên quan gì đến chỗ ở của thần tiên, bản thân hắn cũng chẳng phải thần tiên gì cả.

t,à pt nhng Dưới iênn gành ctưr gưin m.c gnhn giả ãlo trung c h,iá đnga ôv niV, chán cửa trăm áhn tm ếihut có nniê iv t nn uich Cống nhăg có nnhg v
Hiếu, hiên ri như ôgnT at Trần hhnuy h qua và xa, Vn usa ihkến đ Vấn chếiu nrT nság t Tíh,c haun n.gás inưg lngư mt Trần rit aB nhnì ánh hai ámi
gnnag quen bò hếT đi cửa !ml người ,uđ tír ciú n,Vi ex đầu: icú Tử ir gnC at hahNn thấy Khi qau uhin
ngạc hTế định T mlà Ê? đầu ihênn hỏi: lại, uaqy Ngươi gì?
chắp ũngc coá ta s uđ nữa, :l nCúgh oàv “Cảm àlm ếhT nhở. .t ith v pđá ônkhg yd chn cúi inph ơn đứng T ccá li yta
ônkgh Thế vui mặt gnl đu v hTíc th đang Trần ign. oánđ tn,ĩh nh T nìhb ahy lẽ đưc nhìn, auqy hty
hngoà cam ãri nhiều xe hôn Khúc bng ưctr ánh Tnih píah .nthhà òb a,kì man Vni n.giư đ, vào ưuL rgTno hiếcc chậm tr gCn t ca tinế àum “Nhìn :nói
nên nói: muốn đầu, phc Thế hôkgn biết hgnnư óni hinK tay Tử, ưci óc li cchú hay ac úci ơn g?hnôk khuny,ê il mLâ có ruTi mt ta Cm
hai ayuq li, trong Vấn nình cb Vn êrnt Trần rnT đagn vẻ yth Tông gnđ trưởng yhhnu Trn là ngC n.iu htt ngv ca Hiếu đầy mình đu Tông Vấn Vni cíhT thềm itếc mt àv lại, Trần
T asu hná hếT ontà ncũg hoàn tm cnâh Ch .iđ hik tt trời, orntg gnđư trời xuống tm dần sáng ln
dáng mâL ìmhn il ó:ni vào bước tản mex hgnk,ô đã hàng, nmu gúhnc khỏi htc nay dần Viện, gia đỗ Tếh yà,n chân hti k nđgô đt úLc cgùn đmá óc th bóng đâu.” Tếh ra, tamh Tiur nôgkh yth ihk hnưgn hay mxe ar uHư Ta thành ôgnĐ lực T hn ,V ihKn hmô da nói Tưh T ncò mâL at
aT Tếh Vị,” uưH aik đã pg sinh c bán vẫn b. y gia ánt ig gnhe thp t Tử Là đời, thi ngô nđhì tíh n:ói igng lão nió ruộng ôkhgn thi t,t tna ir, hết đã
nòc n,h chí ý Nhưng mth con bò và hcm già c. đống thải mùi vẫy đ ra tm hnâp bước thèm óc đôui đnế hgknô riã đi, vẫn
chế định xi to ihp Tử ếhT ăngm :cưi lmà ì?g Nht
đcư rTn ũncg nb ôv hícn cui hunyt v đi ivà trời, mn hưn ũngc ciu tm sao cùng tm chTí định yđá neo nham tm ôirt ùgnc ht dạt con xuống dù tng được mươi .nib ihếcc nữa, im nghNư
ếTh ?T
nă trong hku ig Chỉ hty V ccá rctư mnà sinh cửa gtrno Cng ret ,Vin phần chiếc êbn .gyàn ncăh ab ,ưlgn thí aus đu đựng tm đeo Hưu
...
nữa phụ Tếh tm :nió Tử onc h.n “Sao thân itar mtêh ggin không sihn đa pth at
,niV íhpa il. hít ưuH V aunq hnis đồng .bò tar các Lmâ nhnì Trần ikm agđn ếHiu ưcđ qayu tol cũng rTiu Trần nV đầu v mht milê cb hKni ogin nTrê Ccá xe Vấn quay Cống T,ôgn
...
ì.hnn yuqa nưig Mọi đu
thôi.” iĐ vci dừng Thế xe Tử lên, li, đầu làm ngẩng bò ciư gnưg :go
ex ếhT T? àl ưir “Người áhcr trên kia
,òb thật xcá Tử bnê emx đi iưng gô.hnk đ theo nnh Có cạnh êngginh Thế hpi uđ xe
nhiên soa Tử igàn úĐng nnôg mình àl ,T !ri này?” hni,ên ni cgn igưn ra Đt ênl: àhhnt il hTế êku biến Tếh t
ahdn Luư !áhsc sử
nhĩT hiP thy li mới thiện, hn họ họ dmá nhTi húKc ngũC nió nơgưV nghe trngo Tề Vương, tná óni: ếhc họ!” giu gnVơư nhà Lưu htế mdá igtế úPch như gnkôh? vậy. àg đu Trên Nuế gn,ưVơ hay xe úic ,bò An chó nbà thân óc đó,
đứa vi iưc tranh ?nưigơ ưnơVg Tĩnh trí tmhê đ v một Tích ih: Trần nihS
ãyh ĩhnT Lâm och Tử nói: làm hóti Thế nay chính, gcnhú mn.ế mà nb ocn nưdg mah Tĩnh ac b tr Mgon gnVư.ơ mt ut ĩnhT hi,cơ ếTh phủ nâd nđg yêu được nc ,ưVơgn tt, Kinh T Vương rTiu nâht mt hni
rồi, nh ĩnth rãi òb cương, ir ex ign bình mt Nió xngu, yâd đi. koé v chậm
Vương nmg, ehgn ahíP chính hco Tử ếhT ch thật nĩTh cn ếtic uyê nió nưgi nhỏ: hchgn đáng .âdn.. asu,
được!” ,đu lẩm :mb Đi mau, ux h quất ,bò ngmi òb, ôgnm lên thcế iđ roi Thế T ovà icú êTnr xe đi ơi mau, ơgi
,bò ih: tình nhìn ,Ơ thấy gn ôv T? iưgn xe ếTh ng
tih Ccá ĩnht ta t ghi mt ưci Ta xu bgn Tử âđy hc đỗ, cúch hc không lại, ó:in ta ôhgnk đồng nữa. vàng.” ac êtrn bg,n nbhì ếhT v c,oa đến àti dứt hktoá V nhìm mt ácc tên yht nên
nbg i.l dây oké bắt đó, usa nrT con nhiên cương, íchT thc bò agyN đu qyau
ig mi chế s !hhpác li cđư kih về ếhc ônkhg v! hgnCú gmăn ngs to xi íTch nếđ ưiNg khí lớn: ot thì rnT t,hiô cần oab hco cười uqay không nếu ta được kgnhô gạch ,na ayuq sẽ
c nc Tếh không hnưng ,ranth thì bên: uđ asgn aThnr gì hnìn ta tt T c, nó.” mt och
xét người khám ehot mik đ htí voà ra đ iu.l ácc gi s mang đó ishn chiếc tià m hki gnhòp Viện, từng sau tar, cẩn nth cưTr nCg auqn mêli ngoi
an nkôhg ni,hnê đã uTy rồi. pk
“Xin n:gs hTế ohà nó.i c Tử