Logo
Chương 225: Bốn mươi chín tầng trời (1)

Cuối thu, hoàng hôn buông xuống, ánh tà dương chiếu xiên.

Các thiếu niên trong xe bò cười đùa ầm ĩ, viết chữ lên khuôn mặt lấm lem bụi bặm của nhau.

Sau khi cười đùa, Thế Tử ngồi trên xe bò nhìn Trần Tích: “Bao nhiêu năm nay, người tính kế được phụ thân ta không nhiều. Nửa năm trước, khi lũ lụt ở Dự Châu, ông ấy đã đến phía Nam thu thập lương thực. Các sĩ tộc địa phương đã liên kết với nhau để che giấu diện tích ruộng đất và trốn thuế, mỗi nhà chỉ quyên mười thạch lương thực như bố thí cho ăn mày, cùng ngày còn mở tiệc trên sông Tần Hoài, đổ một trăm hũ rượu ngon xuống sông, gọi là ‘mời thiên hạ cùng uống’.”

“Sau đó thì sao?” Lưu Khúc Tinh hào hứng hỏi, vì bình thường họ không được nghe những chuyện thú vị như thế này.

sư nghe hi chưa hp, phụ nói. Hn ntg
íhnc lch tầng chủ tniê ngrto hỏi: trời bốn T, s “Thế đ Hắn hng?ôk từ ưmơi oàn óc unych hNni riuT ac hnt
từ s yàn đo ínhc thể Hoàng u.xng êtin l Têrn ônM niơưg thật y.đ ngt óc Tử nió: obá ơSn ơưmi lại rti hbìn ht có iđ nhht ,ếitb hnân tưhng hưngN Có bn ca ngưi bất gnnhư ng ếhT không oĐ thần các mgn như
chỉ tầng ìg Câu cC tr nNgưh ac ếhT gtn ít, im hcn Phương hícn đu hnN nthâ àl amN Kinh như ênt ih Ph iaL, bn phụ ri.t ta vậy là iD chư nht n,ếđ mươi hnc ht cB ơ,nS nêikg ếđn n,ơS ôL Sơn, ta trời, ó.đ phật Bồng Chiêm T hâtn thôi, biết nrưg,T Lợi nào đều cgN hCâ,u B ưgtn n:ói nhitê ntg Tu hC,uâ Th,êin ta
m:t trợn biết?” sao ngươi àLm T Thế
tt hc rằng do nhng ar lúc, nghĩ Bệnh một thần ngtư gic íTch xy ahhTn ra c là có Trần Sơn ãĐ hấp ơm tưng hồ hối. vni nh khi ihnT
nhiên, uTy Trần hcíT .viu không lại
húnn va:i “Cái đó .rõ thì ếTh Tử ôkghn
Tử ếhT ht ũgcn Cũgn dài: đúng...”
“Không đi được? ngũc sgn năgĐ ìth h Khao rt àX sinh ăn ãci l:i v inh!u aos Chc nhc
h:i chín nc từ nsih mươi tng Lưu hkô?ng Tinh li nTh cKhú có bn đi v rit ênti
ng,m nmg oX úchK nhnâ êtin ếun nkhôg ômi: cho tiên s cho Tinh uưL soa tth oáb ngươi t?a bĩu oáb quá, nhân chỉ áob gmn có
trong óc phủ bia htnâ đá dối một không ghi tch hP đ đến đo aco óđ điểm.” ,h bịa quán đ,c ngd li vi nmô giàu ăn.Lg ôv ưnig chúng rtà tđ h icư đc sĩ àl htc tưrc cht ac rằng at giu nghĩa để óg,p h. ngi ãđ ct, trahn dnâ tm hả bộ kẻ Kim õr đưc k hếT inó ngưnh những nói: thường ca nnh,â gi để ac Tử nưhng thy cả đó, gcũn chế hơn nói ngcô v ciã cunyh thực là qnyêu ra ah anh tm h, ycnhu Trên nhân ct gnnh nyga thợ cht ơưgln àm nagy cực các số tht mi ac ưgtn,r tm sĩ các Kih
àl rTn ưc iênt v gưin ơin tgn htn nnighgê Tchí pahí ưc:rt nhíc iươm hơi “Bốn trời g?n
nnâh hmn êTin ,òb têrn cTíh xe mộng,” dưng xpế áob nTr ing mt nbg nh.t
phàm ntâh tm ãđ nh pg unych lên, cách trong cứ tm n hgôkn hnt :n ,ri nêit in,ó l hnc húncg htn về inghnêg Nói li tânh ìnhm iga iơmư òcn bên ith .ihp đám agin trời một ta ri, hP at óni ta tiên uxng tếh chúng cnh t.ếbi nb chín nhưng píha ,angi từ thị ôđ,ng tầng mgnô nhmì
il nht gnn ,tm ngưnh miệng tầng T cíhn đang như ơ Trn hmn la, thờ chằm ươim mắt trời?” nhìn bgn hỏi: hmc Thế m ot Tích voà “Bốn dưỡng
“Có.”
chữ àny tm cuối ynà vào nói, n,ũg hp ncâh ơrm T người aqu từ nón at trời, gn.cah ođ bèn nưđg nnâh abn tm gian t như thn hty gcá tu đến n:ió Dù ngig inêt bò, ưgnx con gặp Miêu là ũgcn một iga lên ưnơgL hteo dương bốn Mi ex o.đ Nih htn, nig đêm, cnh inưg g,ưin trời ca muốn ngđa thông nhìn íhnc trên ihcó để ơiưm tầng dơưng và gtn
l gặp có biết, đu: ôhgKn Tử ir, hếT cl l .achư
“Ồ?”
híTc nõmh. khẽ th nhẹ Trn phào
lgơưn na nnoag in ưhCa xu ácc quyên ghnát, ct .htc đhàn không nãong pgó sĩ uhc yđ h,
gì Tích lại, cđ êint hơi tiên?” ta óc ghncú nth n,gôkh Tnr aos nth ilù hỏi: “Thần cưđ ai mđi biết lmà nêhin
aKoh pih v nĂ :ưic chắn ihns gănĐ iđ àX i.r chắc hìt
ếNu ếk lần, thấy n!mă òm aokhgn uíhn tíhn một mày, T không s gnô vui? ếTh ưginơ mà at y òt h:i ta “Sao stu hoek ưcđ iln mười nh
ri,t c tại. nb hTnah cíh hN ngt ,aĐo ,Ca Đ,ui ínch oBà mươi thậm chính hắn, uđ nt không
eghn Lưu Đảo hnnì i?Dm nhuyc nihT về ig làm cúhK chn Trước rnT òL ngNu ơignư ếtbi oba Tích, iơưgn chưa osa ày.n đến :aqu âđy
unế ưuL Khcú cn s!?ao ciã thì Thin nă ghnNư kgnôh h lại:
nhcuy ca ar, cuâ bảo ưgơVn là kể úđng nk?ghô ícTh Trần ucnyh ngiư ab trầm gia h :gâmn nhNg
kế ir. ps ácgi hP nrT Tíhc có ta ông hcu at ấy ngươi d:ài htnâ mc lại thiệt, ưing nthí d phải uâđ dgàn th
t.p nên Tích phức trở nrT
khéo gùdn àl ếbit tán ưg:htn uq cúhK uưL mưu ơVưgn kế gia Tihn léo.” igưn
Hnêi niVê, Viên Hn ưcha nêiH hi nghe tng nói. ngcũ
óđ ìth sao?” aSu
đã đó uĐ ngụ. hc ih T oca thể gtn t các àl at “Các là hnt tir ,uâđ nôM tầng àmhp nơS nôghk ếhT bn ,dy êitn tri r,uiT ưcđ cníh thủ hP ươmi từ h nghe giao hccá trời hpn iơnưg bn gNeh ânuQ cníh đo nói bn ũNg grná iv .gnai nhtâ lợi àvo hicu ếcinh ihk một th ugxn gnht hínc óc tir nió àov hCn tgn íb mươi inTh gHoàn bu n: ó,in iươm inơ trnê thỉnh hnth Đạo cư g.nưi hnt ign biết
Nhưng ơm cihếu đã giờ, thực oàv âyb .ti giấc
uiC g.cnù
inưgơ êint gtn “Thế i:h Kcúh gặp ãđ bốn chưa?” chín Nghnư Tnhi trời òt ,T từ nth uLư li iưmơ
ir.t gehn ưign ơưmi Trn Tchí óc chn cgũn hyt ních ếđn nb Cuối gùnc tgn
t,a tnhí àm yat ph nhnâ !mg àl cgũn Tích, nđág ógnn nđgú ơig ciá l:nê đcư Tếh Trn hìnn thân vt kế Tử ơNgiư