Logo
Chương 224: Học Lén (2)

Nói xong, Trần Lễ Khâm ra khỏi cửa lên xe ngựa, đi về phía thôn Lưu Gia ở phía nam thành.

Diêu lão đầu nhìn lễ nhập môn bị bỏ lại trong chính đường, thật lâu không nói gì.

Ô Vân nhẹ nhàng nhảy lên quầy, dùng đầu cọ cọ mu bàn tay lão.

Diêu lão đầu nhìn Ô Vân, từ từ hỏi: “Đường làm quan ta đã dạy rồi, ta cũng không có gì có thể dạy nó nữa. Một bên là lão già của Thái Y quán và mùi thuốc tanh nồng này, một bên là Trần gia to lớn của đương triều Hộ bộ Thượng thư, ngươi cảm thấy nó sẽ chọn như thế nào?”

ban àv như người thể oađ htcá đêm ua.nh ht hoà tc nhiên ,óđ b,it áts nigg ninê mêđ hôm ngcù ôn phiên tahy tđ như này, nyàg với t hTuếi hai anb àl
ngày a,gi ơgVnư hnp ntr s âlu ưgđn Lc u,anq .an buổi toạ l, ngđ hciuê hnc tnôhg nưh đãi bt âmt ngoại ghiNên ngôc môh rngt dự thi heoT iàgn gôknh tiệc, hnếki tic ygàn hhcín nch quan mở liêm nhở: hp àngi ni nggi nêTi thành vy, nay đi huT. nhẹ nha nnê cgnô lnê ni hPgnù êbn sẽ hắn, êmli atưr óc kỳ quan của niêv
nâgn nêl lò nói: th có nhiệt tbiế icv gĩhna ca Hắn h?ôgnk yàn cnôg phn ngược đ cao ý gc,nô nùghP iah ếnu gió tc na tiếp ingươ
ycâ ly gcn đứng t òl, ghi ac mt bút rTn một osgn một náh gnso hán lời tử ra nlg nuc chì nrtog il igi iha sau s àv mt hn, í.hcT tử dùng đ l rưct thích gnưl cíTh người, rnT
lmà Tích giả v đnế Tnr iĐ oàv cuốn ngực, khi li đáp ngxo, hn ,ìg sổ gnrto không như gii ếtip cyunh thén ct vci.
lên tổ mlêi kih uđ oeTh rưtc bt tci a.ng yến ,ct hit hcc k Tuh tp hnp s
người gơhnưp nhp uy êilm àl tic nhất ln ếYn nlê htngư ,nga ađ hc có gvn .rtì
hán giải gnig tuỳ .t Trần Li trước gdn yht để ch vào Thíc ccá hc hco l,ò lại ý
bo háti tốt, iá,mg v chỉ biết iV kchá, gPnhù cn y:at uqa biết hạ cngh đu ,gai nth hu ơngvư s ôcgn làm tt những chp gòln loạn.” ciá thế úci nào tibế nuhi một ncôg không quá
k gai num hoặc: to ơgưVn Phùng thuật cnôg uam y?nà ginh ngcô ci
pt học nhìn yg Lý Bạch nlg nóbg y đi qu.ná rnT thẳng hngpươ l ac giống của ngkôh chỉ hyt àyn đồ hưn glưn cm gò úlc Thíc, mt
...
nbg “Đây li ưhn Phùng quả tđ ênl Thu luôn hắn mlà kỳ gncô công sao? gnưNh ith nó, gknôh uNế ch,ás là vì thní àlm yv gì. ưnh việc ngưi cL ar một quốc l álc vẻ agi htt ln so h,ot ihp sao khoác thì hc ithuế là iênn? n :nth vương ưcc với hàhnt
nghi iđ tiu iag ìv ht công puh cngà och va Phùng np?ế Trần nói, ht àm htế lẽ có ơhn: htya Vương công hcgn hoc go
ênin ah ơvngư yd cho htếiu một hkin cTưr này “Mua? nghiệm .ch tiên thiếu icư Cảnh ibà ha:
im có la ngay ndgò đ hình al trong cnưg ht hút ot “Phải òngv lò.” coh cnôh ưdi, hnthà l
v chỉ sinh dạng bi, óc tóc đầu rtuny cM s bù một k cần ếđn ggni cái nug người, li iđ trên cht bi rot đy đạo hnư iđ hc, yd dung. ohà nêti tv âđu, b ôn pơhgưn htì ati phủi mb
ghi?” nhp hu,p phun đi àl la tại rnT lò l hckí iph thước sao của uTi của hai
nngu ưtrc Tgrno nhìn lẽ như aus nhtàh xưởng ntĩh tay nơgưv lặng glưn, Cảnh lò ,mg ngl đang mt. pch hhìn núi
táchr Sau bên in in đưc nqu,a hit, uqan trách mgiá iogn hai qnua sát quan limê nivê gp thi, tiệc, Thu hti phụ ph liêm àhtnh trường kỳ chấm yến ogin uaqn iêlm liêm hiac nhôgk .ahun
Chn ônhgk ngôc li “Hả?” nữa. gii Pngùh không ngôc ihu, ưngơv híhtc
trong i.hp trở cho nlưg nihu ts hĩln .igá quan hnìđ ônkgh ynga nưvgơ tn,r uâqn v rãi ếun tăgn “Là, năm ,hnơ gian cũng ânqu s tgnư v khí nhpâ ó:ni in c quân s nào iênb nh?t nưgi âdn h.k hẹp, chu Cnh cho thì st châu ácc ca mi ruit ngcũ biên chm ti vci t nàn phàn nhôgk sn thiếu các Hin T nh,ui hngưN êibn oe hìt
hgi. ln làm hỏng hơn s Bi vì lò
không tự nikếh cưi ta dng “Đồ hi: âyx hcy Đồ ,kia nđế đây.” Cnh th òl ganđ xa áci xa vào cho sứ? s ơngvư chỉ
ca nheg ht gvn lò “Vương đã ưgni it ưign uâc àm như ngày sm il gì ciá ưcđ my ntr im ngài hc cục Thế ếNu công ,gia gnih s khéo och sáng ihn chế?” qau mình đến, óni: thần s áiph gưhnt s ct công tiệc Pgùhn gàni nung cũng tm vi đ hpiá tm híhct ghcn yến ếnđ uânq àl đến đ đ vy. gọi tự Đc thôi, ý ưTng chọn, lp nôhgk liêm... htn pnh tyh gnnu nđế cần cTá t, hpi élo nhC lò,
Phùng công vic đến ý yv? đốt :inó aig gia nXi nôcg cười đ osa haik vương il như ơưvng cgũn g,sán
.li Vnâ tr kôghn Ô
Trần gch sau .xe àv t đy hếT nđáh òb hiN đầy ơgLưn êuiM ,v g,m trên éko xe hTcí xhan, ex bên phía inàgo gnưx chất rt đgna Ca t
t,ay ión: Thíc vỗ Xa ciá Đăng đến gọi dt bm gì?” ênb nmu òl ,ión thì tới bụi gơnưi lòng vỗ ahKo ika hi nàb ta nâth “Có tênr ,th gốm ưic bn Trần ,bò chúng
ưngt quẻ nCh iưc gvưnơ kông?h gưNiơ int ón:i
ió:n đây vngơư bình liêm nay là quan cti hunyc yến s hnC tnĩh vn ơnh đi ngrt tm ,na gnôkh “Hôm nhập th.úc
biên gmon li, hniN của có mhc ưngơv óc Nếu quân t,s aoc khí về ht trực nc ruit của nghĩa chí óđ quặng ít àyn ưcn thái một chhtí: thành as hai k òl quân htì tm đi bhin. s Chn hư at ht ngược óc hoá gii lúc nếđ trọng sắt th phải ângn hint iếtp iđ poghn cầm phần ghn gió không nlê as riã tmh chút độ àl n,a sẽ
...
nàng cáo. ngđ nchâ hnêni nhỏ ưnNgh átph nhấc ar tố ac inh quân về ctá t,h Trần híTc phía đt iđ
mgni hcíT k vn màl Cảnh hc nTr đề tìh àny tch gạo hnưng mt ynà tới trêu thứ tôhgn hutt ra àl n:ió ing.mh il to ghnĩ h,imn thế t unm nếp, Hắn tià, htgnô imhn có sự “Tiểu khni hutếi mới không ic th uc.hâ nògl gho òl av chuyển ytha m vương nhưng trân
nhC gncô vậy.” nưh ôgcn vẫn ơgnưv cười cn hgnPù mt thận ếgnit:
gcnh Tui hgkôn íhpa lẽ aos nayg ng sau khói nu,ng idư lò nchhí iđ phải gdn h,pu rTn aso? ti gn chôn nên kóhi
đi đi tới: hná gii th uph, nghi uiT Tnr gúip ta óc at Một vấn, tử ?hnkgô pđá