Logo
Chương 223: Học Lén (1)

Trong Thái Bình y quán, chỉ còn lại một mình Diêu lão đầu đứng sau quầy, gẩy bàn tính.

Gẩy một lúc, lão bỗng dừng lại, nhìn ra đám đông tấp nập ngoài cửa.

Ngày thường vẫn chê đám tiểu tử thối làm ồn ào trong y quán, hôm nay bỗng nhiên vắng vẻ, lại thấy trống trải trong lòng.

Diêu lão đầu lấy từ trong tay áo ra sáu đồng tiền, ném lên quầy, vừa giải quẻ vừa lẩm bẩm: “Tối nay không về ư? Hừ, cũng đỡ ta phải để cơm cho chúng.”

ũcng ôgKhn nòc Tích oakh ,sia nay nrT ch i,ut mới gia .pk năm mưi mhat ba yb năm cử ànhh
lạnh thôn đó lùng tếing: ươgni về eoth đi ếNu Lưu unm it ngưx Diêu àm mg niưgơ nó, ón uđ Gia, cưi ph “Nó năng nrT muốn hi oãl gncũ thì cn! đang !ih kngôh nếu ta mt
qnuá trong uDêi ac nvg úLc y ngtiế ày,n ra ió:n chính thái nđgư ?y
hêinn “Diêu nũgc s cha nti đ nơtưgh ingà đương lmà không nó. hnàh này Trước nó sau ghôkn àno được, mi oakh hy cứu c yuê syu rgn hc đã Khâm ihn ta ođ. y, i:nó đ phải giờ L càng ón êhnin khẩn at cũng thái yaqu sao?” ón nghĩ m,à hoc tnàhh Nếu och chtu iph nti ơưngđ iak đu rTn lại, gnài của ngv hiểu chhín h,nơ gũcn
koé L i:nó gàiN gian Khâm cau yàm vô iht ngũc Trần yv dià hưn dụng.”
dải óc nrT urư bc, ar, cho nl ct gi,ò ùb đu hai đi hai mt một aih ó:in la, chtư nrT hộp tám hp mt hun kói,h một tiếng vò c.b lão il con hnâc non, cái Tích, uti ucn lập l nay Tyh mưi gnn,o mt,â ith Hmô nph uc mnô miđ mưi Duêi htt
tm áCc ó:in ngươi Dêui đu tít ciư é.hn tál mắt đợi ãlo
Ô nâV i.hu không
ir đ .ayt li đầu tph đồ ãlo đi. phất êuDi “Được đi ,ri
gành xóm nxgu Khâm, ,l ghênki đang tám Lễ oàv rương uti oiàgn là exm Sau gia ưt Trần h.tin cửa đu náo Trn nhqau gign ac lưng álng thò
?ìg icV
ngt nói êiDu ánqu không nhưgn nhiều ingư ruâ tR đu gnày t,a đầu lc hngni uvt nếđ ,bc một y nói: nó c của cũng đánh lão c.b
ch đại hp ưci uqná aQun onh nph ó,c uy nh ãlo ac các đến mxó muốn mặc ngươi gnlá muốn y nggi ?nôm quna l g,ì rnT ivc bào họ đu icá cho hàng uhi ghnkô mi bn nhân các Diêu đấy, lớn at uđ đấy.” coh ơc gơiưn ếbti àl htt iưnơg rTn aih hét giàu âdng quy c, “Hò tbiế năm khinh b: hya ũgnc ca
cho uqa đầu “Chuyện Diêu hc oãl Hôm gươin iàg ácc ol hnkgô đgn đi, ưdng ăn nơưgi chế cũng lễ àny rTn làm ôgnhk úlc ón nuiô och lo aus ta về íhp uht at ãđ lão nu,g nió èm.th ácc a,n v mang at đồ đnế trả ynà at hkgnô cũng oh:n nó hn,i ta già.” ón ph nc ađư ri, ,ý
óN y myà: ngôkh nhướng uđ Diêu lão .náuq
không ìnhn ìg igi rcưT hik nkôgh iak nhưng lúc còn inhs gôknh rồi. :íhtch có iha tử, chín đến úlc giNư phi iđ imơư ngcũ là bệnh ta ai cam ưic một cũng đu nổi sng .ch nữa, Diêu này rồi, tuổi, òlng, thoả íchnh lão ăn mnã lão hut ũncg asu óc
sau trm Trần iv tt tạo ,pmh “Diêu tht ngcũ nhg như trấn nà,ig ac nưh nxgu: đnh tham átih Lễ à.on hôm báhc y,v tm ngũc y ta ngược một àh lm ta cho phải chn tính ênn đồng t rằng hako Sc cùng ncgũ làm chỉ c, phương gngan nó không để cH itáh nó y ngài. nit cho biết cgnh ý Tnr mnìh âhKm giữ ếht púch n.hơ ưcđ ếtuqy nyà qua gia unế Tích, nbg ,đi tm nhiều
ư?” hoc được Mi b,nà igà không ta rồi nc,ư lão tĩnh.” sgná nyê ms ĩ uBi hni ula qtéu oàn gàyn khiến m dậy nghĩ từ đầu ghná êiuD thế n,d oãl nói: ngi
ăn oax ăn at tbếi oãl ivu nió: Ô ni à? nữa ti Vnâ “Còn Ta rồi.” Duiê vẻ, ưtrc ĩhng khgnô đầu đầu
Trần đừng v ý at cản.” inx ón p,h hyt v ũngc “Hiện ,ph mc at oeht Trần t. L ngài it nên ncgà cíhT theo ăgnn Trần Nuế ya:t ta nyugn cph Kmâh oác
pitế Nó nrT il Khâm áđnh không?” L bạc hi: ct óc
tth tiết gnôkh xu ra :ión ph mhô óc t đ ar ohc bù vi hit ht àyb y àn.goi nrT ca mlêi it còn vàng huc hnp ,il ếny Khâm mặt pđ Trn l,i tamh Sắc uêDi kỳ phải hcp ,h cm ta.” tiệc Th,u bào thái trưa ca chút L nxi àl qnau l ca gia nya ênn tay iuB oànt
L nb êuiD ht nhig gốm y, chạy sao úthc h:oc dơ quán thỉu áith khnôg ?bn Trần nó? qun đ,ó gnài bẩn y ưxgn này hkông óN hc iv tập, đnế gm lmà Khâm ncgù vì
lão. ngẩng uđ nnìh Vnâ hgôkn ă,n Ô mà
,nưgđ Trn htc hnât ahxn đi tay hpc ,mKhâ bào L oãl lưng đầu đầu sau mày, nnhưg ngiư, li y màu ních iuDê thấy chính nqau quán ti l.ma đứng một
ăn .iđ chọn ltư đu áci ãlo khoát mở Diêu :ra dứt hìt Đnế t onà “Muốn hp Ô nâV,
ếđn at đi. hnim xuân nr thông nrT íThc Hiện hit mnă. im ba mùa ađư gian t đổi, L nl óc hn ôgnc phủ, lin clh yhat tại inưg, nb mhcă nngh nghĩ sgna nôgĐ nó nđó ãđ ,ósc v Lmâ :inó “Trần ón any ta ãđ hơn viện ch không thư năm nmă c,iv cgnũ mhâK
hgnà từng con lần ly yhn àbn èom k,éo đi. điểm lễ ngậm hppé éko ac Tâm tâm êni,h r,i đim miếng iNó voà ăgnn lưt ar,it ngòl oha tya, xpế nàh mtâ tmâ những mpư hik rất đim hp áim nhíhC lão àov nxug tđ
từ ơhn con nâs ơmưi oãl mướp hai noagn xm thấy nig óc ámi nó đang ãgonn đi a,us oah. nVâ còn vgn “meo” Ô li moè nhc êbn từ ra nêtr t mèo hiên, ginTế t,i nsâ kuê usa
htì ngươi “Đồ muốn oãl nuq ac không?” làm ntrg áci Dêiu rtn làm :tm được đ đầu at đó,
iag gii Tnr uđ ếnđ kịt ir iTáh lão cho mrt ìht igơưn án,qu at Bnhì đu unqá này sao? na, này gia dy ?v sc T ng:xu yd aSu êTnr tm gnđ trước có cuhá nrogT Trn của con Diêu ch như uynch enđ ,mt đi.” ìht vy vứt nd y y t,a hư ónđ tự iđ ácc tt nhnì đưa hc hìnm
thở nếđ mt tht nay rTn ivc y lượng mâKh một mun ar thương L ònc có quán, ngài. phào vi ômH :hiơ
cH ành?h
biểu Khâm od khuyển gkhôn L nigà yhta mt nào? của nrT nói: t hNeg không đi, nih hc ãđ rồi hết lcú biết đ,i óni d