Logo
Chương 228: Đi hay ở (2)

Hắn nhìn về phía Thế Tử và những người khác đang ăn ngấu nghiến ở cửa xưởng, đột nhiên hỏi: "Sư phụ, có phải người đã tính ra vương phủ sẽ gặp đại nạn, nên không muốn đồ nhi bị cuốn vào vòng xoáy này, mới chọn cách để đồ nhi rời đi? Có phải chỉ cần đồ nhi về Trần phủ, rời xa Thái Bình y quán, rời xa Tĩnh vương phủ, rời xa Thế Tử, rời xa Quận chúa, là có thể đứng ngoài cuộc, tránh được kiếp nạn này?"

Diêu lão đầu im lặng một lúc rồi đáp: "Đúng vậy."

Trần Tích nghiêm túc nói: "Sư phụ, nếu vận mệnh của đồ nhi có thể thay đổi, thì vận mệnh của Tĩnh vương phủ có thể thay đổi không?"

Diêu lão đầu nhìn chằm chằm Trần Tích: "Vận mệnh của Tĩnh vương phủ đã rối như tơ vò, không phải thứ mà một người có thể thay đổi được, vận mệnh của họ đã định sẵn, nhưng vận mệnh của ngươi vẫn còn vô vàn khả năng. Nếu ngươi không đi, chỉ là lao đầu vào lửa, bị cuốn vào ngọn lửa không thể biết trước."

igi lưu nuế này, nói: âhCu ai nay năm đang là ht đó ta ưul vn Trương gì, ành Vi So giờ Dự đã óc mùa ,hit ôgn ìg cgũn ta to với uếqyt. không ngô Thành vnog ngcô thu icư nl gntr iv iếtb tm ôgn đau đông nió chính thi bây amù ,ynà niơ ola chẳng k ca iuđ ơvgnư phải Chuyết. đ sao, "Ngươi hoc hơn." gơưTrn ac đcư icv vong sẽ dân th đnág quan hcết óc vn hkgnô nhĩT at đu đi ânn,h Lc ând ó,iđ là ãyh thì đ
ngưx, gbnó đâu Va dt ãđ chy gôhkn vào Bạch thấy gnád .na trong lời, ýL
tếgn.i hnm chỉ tm xe gơnvư dưng gin thần, hk cuối Tĩnh một
óc thứ đ ra có gnl ".ah vương sự, uh onc đ nngh một sẽ gây quan nìhm ri tm hnng hngưn ra at ,na đến tai tl lúc tm s hn uih s gàoi.n liên nôhkg "Được, iph óđ s icv quân ó:in mi Tĩnh Hơn một
inưg tiếng ưngơv, hPgnù ex ho gnva ac lên Tĩnh yqau ag,i rTong n?oà" ncgô đu ưnơgV" công :hi thế nh thấy
nếp, vậy?" đạt ưcđ cần chc ưhn mới là gơvnư va lâu ipế:t "ếuN hỏi đ bao og hnc Tĩnh
gôcn e hôm nôcg iđ hôngk uht nhân nnâh hnùgP gia, còn cống đnế lý ayn ơn"Vưg ohc x đu,i phải còn trì iph iđ ch iht ưnrgơT cvi viện, rằng h:i đê k rTn nghi amù cư.đ"
ivc mLà" ôt"!ih
chỗ là p,ến nahc ,gi av d"ng. go tm đó nấu canh ingu i,ag it yđ cn nhang. đ B"m mới cưha énn Nếu sau nb hai thể sử gi vương
ăngĐ chọc àov êrtu tht phiếN ex úLc miệng Tử vào cchá .nh Thế cười về ăn ngựa, ca vừa da Khoa gnây lừa ày,n kẹp cKúh mì va iThn gôn. đầy thén uLư bhná
ha Lý đã a:r cũng hBc cngo aos tay với út i,r nngó ưnig "nhé. Dù" đaư onc
mai nh lhn không ,s v név tóc ti ve qua vtu gnnh onc .h"p đ Bạch nuhyh sợi ahúc unQ ógi rmè ac a"C,h nhàng:
đi sĩ ta được vào, .h"n ôhnkg hpó bn nưgi nhât kia, hgnn dùgn hip óc ngatr hắn. :nió đối chúng ad nên cáhc hntâ đ thân người ĩs póh ĩghn đ àl n"H Hắn cho èb hBc ôhgnk phải không nghiêm
v, con y dung ưnig nếu s trước orte "yv? ig âyđ như ngạc lên li khoan hi: ghknô hhnyu Lý "Cha, Bạch hynuh đánh, sao niêhn
"nòC n"a? ulâ boa
Thế thấy oas vỡ, mLà" ol chắn kôhng âby chíT: đp đủ T cch Tnr gi, b lng tgnư ir." hnìn
...
này kôghn chữ gưhnt tc đã nrT đi ưđc tham, lại đưc. igi ón,i ,âns ntg ònc hc b Tích thể chỉ iuT c ahò si
...
tir gsán bức mẻ uđ êi,tn một nùgd ưhca ãđ sớm tường đ m "yâĐ ht ab ásg,n nngu m g."hc àl àv xyâ ogxn ihk đó đã ri, h
nữa, ngy hítch knôgh .lm" kho Ca"h nă tàu tth
,lò lò ph hơi ind mặt. cưđ đứng bnê óc lng ra gnnh uqa hc nkôgh ơưvgn th orntg, nnhì nógn nnh đang cảm ìg l thành xêuny vào hĩnT trước th thấy gnô
uđ: ta Tĩnh "Không nhìn t vgưnơ ưgtn rồi làm." cl bức hgc nc,
cíTh yat T chưa?" những người Tếh nTr n"Ă icư no iv ckhá: mm vy
gnco i,r a.y"t cưĐ"
cho lm Lý, òrt hnĩT ión tb "r.i "Con ámhc cha oc,n vương đầu at cái nyà as?o đu cơih iiG trí làm ,ìg nco igà cười: hi li vi hBc bt đi
nhen mở trong àl vương từ onc :tm vậy t nĩhT hC"a lòng nhỏ chỉ o"sa? thôi hưn ưign
"nB gì?" họ agnđ nugn
iêDu mn,hì uđ ghônk ói.n nhìn đ ac ulâ hi lão đồ
gcôn va nug đứng nôgc "Vương để tià gia, ucth, Phùng thử." gnưi bên ó:in đập
gưnl ohc đm nco "Vy !n"gưi
Khâm Tĩnh đại gôcn im đ".ây gnrTươ cnôg iđ Trần nùPhg nói: nânh "Đi ưgơvn ythếuC nnìh ânhn ếnđ L
"Không hi hận."
noc à"? hi: thuốc hco êninh ung hTnĩ con oaS" t gcn ênhb gơnưv itu cv yàn, lại
nàh an, con póh kho "Ngưi àml coh đng tàu thịt iđ ưing ăn!" hn về
cương, bt tàhhn đ mười nibê og ix uếN nếp vương hiu trì sẽ ùgnd .gn" av as cah uq gmăn nc "Bẩm gia, .yàng
"No !i"r
vị ón nthhà ón :mt ht ms ca đều c m a".b gì tùy không gưnvơ vô nưhg ccu àml vì số cũng nth sng "Trước rt ý ếnđ htn muộn nghiêm óđ, với iưg,n gnđ không chk gNi đ Tĩnh âyđ nh nên nTĩh tír vươgn. nó
ôncg n,ht đường iv gncô gvnà húca trơn!" i:nó "Quận Phùng nc
"!ht này Sao Diêu itáh il ac áp y, vơgưn đ hnơ y?v Vào ĩnhT hnư "Uống r.i.. mex chut hc ấm cười:
iãr chậm ênrt ihếcc tM đ.o chạy uaqn gan xe
cùgn mm T công roe hcB Lý Luư phNiế ivu ânng Khúc sưn,g nh Khoa chíT Thành icư Đgăn ê:ln Trần rồi! nhìn hT"hnà công êln "!ir Tinh, ếTh
thần nhắm thờ hácc ơ gi, ãny nrT ginư àoign đi agnđ ýL ìnnh :ih mắt ra sổ, hpó íhTc ĩgnh cửa kn?hô"g dưỡng Bạch phi h",aC
nêngyu iul mười..." phí ahưc bằng uhcyn ươgnv híp có phần va năm ht ihc ònc tsé àl it tđ liu ch, "Bẩm hic mt ca chỉ nbg nguyên ly tm ht vôi, áđ ếun chưa nếp, nhp ynà og ,gai vn
chưa chậm đt ncgô đã nhảy vén xuống. ex hếCic Bạch ac gan nùhgP rèm iãr gếh ng,ưx ngd trước gnôc iđ xn,gu
xcú hcká òl rtgon đứng angđ iga, những hnc iưgn xgn Lúc vào và Trần cgnư hcc dùng than đốt. hcTí đá gư,nx nung émn này bung tm
iuhC đẹp. aus, hôm nng
ngh,c nguyên lửa ortà rtngo lò dữ kh.i La d,i dn uli cnu kết dần gnnu áyhc cnưg kín tí,m gnón nng nuốt gnùb b yc,h
nyà hỏi: mới sau gásn ưtng "cB na?y" ,đó vương hnĩT xây nưgNh anyg
đui cgnũ iv cứu ông at, cách ."ri ông óc ta Nió" đê của
h?nn"â còn nTr "Vậy đi
Tĩnh íph ácc chi ca h?"uinê là bao ,ngơiư vương thứ "Theo ết:ip yàn ih
Trần tưgn tay, gch gia, kia, "Vương th aưđ th Vừa mm xi htế hĩnT thể óc bức ca pđ mex ãhy ăgnm dừng va ta không." cưi og àv npế búa Tích hayt ra tm nình dt ùgnd ãđ lời, búa: ơưvng chciế
níchh vic nagđ nó mlà ìV" đáng."
giưn hnôkg ni"?g nổi V"y oas ayn mhô
họ nhiên p,h nb tđ ghnn nb ca ,ynà rất ũgcn nTr ngbó thử ihn đã đồ Tíhc ht nhgn ágnd "Sư vận người đhn nhm muốn là hni n,s đ ,tt i:ón ayht iđ đ".i ưđ.c ưign không nhìn
này?" sản ih: mt đ xi oab li măng hnĩT xuất gơnvư uâl H"
Tinh cho đ ciá ăn cười thịt đi, nhất!" iưgơn phn la úKhc có ưuL i:ón ũgcn íchT, inơưg nhiều n"rT ta
gii ngás ơngưv ơgVưn đã Chi kiến "mB nya Khc "â.xy h thích: chứng agi, ta
uxt úch .av onà btếi tyh, gnxư nếĐ t lúc ý đã không Tĩnh ưgtn góc gạch, giữa ihn có mới niêv một à,yn bc hgc vương dhín các lcú
óin aưch với asu, gì, iđ mt tối óc nh." ih nya uâL đứng hc ,mhn coi đgn ta khi ưhn y:d ht nv gNươ"i gnô gnươi
trắng, gpn iCh ng như lửa ta hơn nhiệt nggn aoc gia, đáp: "Vương ncgúh ngọn độ Khắc ưgtn g."ưnt ơưVng uàm
i"r? Khắc àon "ếhT Cih ơnVgư hỏi: Ông nhìn
ư,gxn gm,in ìht iđ iêuD ãđ thuếi x,e lại nề. nìhn ayqu lên ìm vn tht cối àov nng voà la áhnb pk đá, đẩy hcng bt uđ các đu uqay nửa cưđ người gnađ lão énth hnư trong niên ht c yđ mệnh đu
măng." i"X
tí một crưt hề ngvu sức chiếc gôn ưngt vững, n,thá hyt văng ngdù nnưgh rồi, nv nếđ gh,c ar, vẫn ayl bức hc gđn búa đá cb ưntg Nói b yh!cnu kéo mt không
hmêt a,n gnũc rơi pđ màl .ghc àvi vương áthn vài vinê ciu hTĩn được cùng
Si cgũn êkin t.rì àl c hc,p
nói nnhe ưgNi định t,hti ũađ a,hC" gnth qua người éko tr nh mrè l,i hôm ìnhm thế hBc biết ?n"ào t gưin ctú nhigmê cm người nào. ,đi :ión nhgt b Lý ahtu ngi ếnđ
yht hnư ch Khắc nnhì ngl, ngiư hc đúng cuộc nmăg hiểu inàog là hiC vi nquâ b óc nv hti nghĩa ,in gnưi im trngo cuc T mi hiểu ý iđ được đ, còn Vương nghn ếTh đi à.yn gtưn xi im ca