Logo
Chương 208: Trị Cô (2)

Trần Tích suy nghĩ một lúc rồi mới lên tiếng, giọng điệu cứng nhắc: “Ngươi đến đây có việc gì?”

Người đàn ông trung niên hơi sửng sốt một chút, sau đó cũng không để ý mà trêu chọc lại: “Ngay cả một câu tôn kính với trưởng bối cũng không có sao? Sư phụ của ngươi đâu?”

Trần Tích nghe thấy hai chữ “trưởng bối” thì giọng điệu càng cứng nhắc hơn: “Sư phụ ra ngoài rồi, có việc gì thì cứ nói với ta.”

Người đàn ông trung niên xách vạt áo bước qua bậc cửa: “Vậy thì ở trong y quán đợi sư phụ ngươi trở về vậy. Ngươi có biết chơi cờ vây không, đánh một ván cho đỡ buồn. Mẹ ngươi đánh cờ rất giỏi, chắc ngươi cũng không kém đâu nhỉ?”

đấy... nhnì Vy đến Diêu ơnưgi Tnr thì thật imhế tm uđ lão ếlic :Thcí Soa lại ?nmìh
gtrn Trn iph c ìth đàn hm,tê cái cục, Tchí: úhc hn muốn s nđế cn iđ Người mlà im bỏ s iươgn mm gturn của ôghnk bếit “Cờ h,cn ưic thứ ông cả.” niên gì yvâ ếnu ncgh được hnnì rèn b al luyện
cíTh đi il nTr ta tm tm n.ưc Ôgn cờ khác. đặt âunq
tm íThc i:ác ôgn Đc.ư Tnr ta nggn đầu iclế
Tnr óc cTíh vây.” y :pđá c ngTor hgnôk qnuá
xòe đen yta ođná iNgươ quân ab cầm gontr asi ưrct. c bnà àl r,i quân Trần bên đi Thíc at đen: ra,
lnơgư ?tch Chnu bị
ca gdn ghươpn, đi cđ đi íhhcn hy áiC c lợi gnđư h.t trị óc nhưgT mt mt mở ,cô cđ uếy àl li gnhn ar thế của cục ac hnmì đối sống. c otrng noc đ là gi đnơ uqnâ áhp đơn thì thể điểm c âunq
cầm tri snh uá,nq nqâu nH ínchh quy, lên mấy bàn bê đt y đến àvo ir y:ta c c b cờ của onáĐ .đi vyâ
sngá iôĐ hnáđ cáhc nbg gr?n mắt trung đàn ca gì người nkhe ngợi: ta niên àl Đyâ vy? lên, ông ôgn “Nuốt
không Tcíh àgnr đúng, gnhe .ir người Tnr ãđ hn nnh càng nhm hyt àcgn
tni bếit hn khứ thân nhẹ gađn mình, Quý glòn vả mà đi, rt có hắn nhõm, ôgnkh v nđ.ế Thực gi ưgin iig thể khi óc dt. gront lắm Giờ thở đ,ây uaS ac .gin qáu vt ếth àv ôNg người b ưđc Bưu mi v ìg nb dẫn ákch ml li ếđn ct cũng Hoành chuyện ar, im vậy mìt vất n,yà phào
udng d Hắn chậm Chỉ igi chưc ơhưngp rãi aing hẹp ph, có soa có tb ac li giọng .iòh h?âtn hc rgn gôkhn y,v điệu gôknh hct úcl ưhn đối chứ lòng không Thế :yãn nl
niên ông một chút yus S iưgN đp:á .hnc rồi trung gnhĩ ànđ
biết tỉnh lão úngđ il kim lúc Đăng dn Đăng Xà đeo niơưg at Khoa hai haoK .àvo àgoni Tyu íTch, nrT hp mchâ iàg g...ayn vui âđ,u lúc iDuê sư gknhô àl nbê vẻ đứt nhiên, ưlg,n đi vậy ênrt ãol chỉ gôn ,ri phụ đu nói: t ?a ơih ynã ãđ thuốc àyn, gnrà
:là áuqn, ht có đu gơiưn li Ta ghưnn phát ý y hiện ar. Hàm vào ý ar tyù không
thái ibn hòn ưmơi hákc mc ông nTr được c thể ưnh không kgnôh rt cnư sáu sơn hátrn chúng sau măl nôg ugntr àyn của ơđn ếhnki đến at đ,nh quân nnhg chác pá nàđ ưNgi đcư. nưc c c, ac nào ,igi hTc,í những náhđ inv. niên ông hiơk, aihc đne cđ, tr Chỉ cu hncg àno đá igi đã nnê ngầm ct ta giữa
uth,ế amN ghncú ếuth at êinn hếtu ngi cửa din gnô anh ìg khăn ĩs có gượng đnế b v môn, àl ácc đến uđ hêgikn at mệt đi ehng thấy Hiện k guxn av vợ đàn người pé aphí ió:n it, thu hngc àl yth đối, mìt người oci tc thu nói ngđ cáhc ãđ crưt ctếh. at đy hC icư khó óc trung Nam Giang cáx quầy, ghúcn hut gúCnh mt ĩhnt ,hùt c lm. mi,
ơc để mạch od ta nôg ml. tb âyđ gônkh ohc ếĐn giúp ưđc ,ta thể này hek
s đưc trông ax cng .c chính từng Lạc hn êiuhc hcTí igi il nhờ một ith nkôhg mt nTr gnc óc đu hìn rt ucc rn,g rnT trong cô Tích àl àt,nhh nưhng vyâ cờ àvo yn.à nình hiàgn
rồi?” niên lại Soa ànđ yd iđ ngô Nưig tb ngươi mặt ta urgtn ư:ci lên
đã? Tchí nrT sng ,ts khano
nàđ Người ts. hơi trung ông ênni nsg
khác. cờ, ếtk yv,â một nhóm Tnr nêb by tiếp đc áph tyh êiln h,ia vi được Chỉ ahi quân Tchí vòng nơđ ãđ đến cưđ imơư cnư đi c thứ lnêi
hcTí tĩnh có, ta cờ Trần nió đnga v ihôt. ìhnb Kghnô p:áđ
b thực lương hCun chứ?
nói: gii na. c ìhnn mm Tui c,a cả hơn v đàn y, igi lâu ãđ thái ưic ênni ípah ông ông háđn iuêD iưng ac ôgn Niưg trung đ đồ quay nyà gkôhn g.p ,đy
một ...àl hgcn mỏi, nào quan nát, ?ai ưgNi l này rách Pghon ayH qnu áo đó? rtn tm htuế
ông cliế loã âtnh Đi mức có lại bn aso này?” Diêu à,m at: úhtc ếđn chuẩn b lương tm nhìn uđ mỏi thực thôi nkiếh
hngNư ơlngư tay quyết, đàn nnêi cs đt ưigN ta. nió mà qua uyq: ihnu giải cnò làm cn vẫn chút. tnếyu một chẳng li gônc tin dễ lên đưc tn c đaư ìht trung pến gnưNh tch chút hơn úgchn gnô kóh
ông Tích ta: Tr Trần nngg cô. nnhì uđ
iđ pá:đ “Được, pghón ohà nniê Người at hia nrgut rc,tư nôg ngươi gnhnư đàn .nâqu
il đe nl tia ipết gnhn heno il nêti iggn đầu nghe y.v lại, gDnươ hiơ lao tm dưi hắn, Trần hn ht này cho oàv âVn như gnàc hn mt đặt íchT cb ac thi rt rtc ,da iggn gi nưh ùth
t .đi nhchí ưic không ahi aso? lại đi, đnà hnà trong đi nôg hip trong th năng lấy nhcg cái gNiư at tnugr ó,c ac Nươgi n:ió aSo niên kéo àl
nêin đnà nước. li ông một ưNgi iđ urgnt
htc không nnêih sợ va hca phía àm ãlo thu h ckáh il Cpư đạc mẹ av là ra y,uq đu khcá mà Diêu đất.” họ ra nrgu ca họ, tiền đo nmu usa nưgi onà tgếi nói: ngươi thuế, iph ácc nchg hnt iđ ht s
quân clú il ,ihnên ưnh ưhn vào thêm g,ì măhc mê mt ôc không k đen is nbgư c.đ tđ cuh ynà cờ nghe trông nói cúh ôc at ht,au bỉnh Tuy nrT bị ch mt Tchí nđga ôgnkh ch gôn lập,
năng óc đi ayuq chTí ht người rontg hnà ,ra tm éko chnhí, nTr aih vy!â nhiên b uq vào cờ nêb éko