Logo
Chương 209: Trị Cô (3)

Diêu lão đầu đặt ba ngón tay lên cổ tay của người đàn ông trung niên: “Không tìm được nếp sao?”

Người đàn ông trung niên giải thích: “Năm nay, có quá nhiều thành trì bị Cảnh triều phá hủy, cần một lượng lớn vữa gạo nếp để xây dựng lại thành trì. Mùa hè năm nay lại xảy ra lũ lụt, nhiều nhà còn không có cơm ăn, làm sao còn nếp để xây dựng thành trì chứ?”

Nói xong, người đàn ông trung niên thở dài: “Thực ra nếp cũng đủ, nhưng tiếc là đầu thu, số nếp đó đã bị kinh thành chặn lại, đưa đến cho bệ hạ tu sửa Nhân Thọ cung và lăng mộ.”

oàv hk thường rt ,htiô chút như gnông bình cn gNưi ênin ayt gôhnk vậy.” “Người nt hc ũngc nôg đàn cuồng ihp rungt là lê,n tui nió: ,nh giơ khmiê icư
iBà roèT uy: gni nggi cm nhĩ,t gôhnk trong gnrt tay, cờ Tĩnh quân ?ưtng u?c àm hnbì điệu ơnVgư
gnht vang biết làm khiến đy, ngig đó, any ưcha uas mhô gànr rõ nl không cu đến rcưt ư,gphnơ t v ưtgn ta trèo àl là nTr Tích, aNgy ccá htt gnCũ Ợ!” cúghn rtò at L cơhi ta h?n àyn àbi ach Thế ,v ra một tứ àby inhg đại gì, sao trượng i,đ li sát ca hip ..i.ưgơn hcs sẽ a.n n:êl
gì...” ĩnTh cnuyh gúnhc t ngơưV ar Gn yâg t đây :ih
Q.cu Hàn ibà nB, ếbin cu,Q phổ ilo cu: Bài tm Nht nugTr bc
ngùng Lúc s ggưnn àg.ni iđ àl thực óc yãn dy Tnr óin không đang đáp: ý Tchí c, v
iĐ ar cho Lúc yn,à trà!” íhT:c ànđ ntrgu oh uêiD èbn oãl rót Trần inên iưng vài ông đầu nhl tiếng,
người pnế dân hưgNn nếu không đ hti ,ăn s chtế nhiều thành .đói ngơlư y,nà thực ând hìt mng, người có cứu nòc sa đại cơm ngdù
nghìn àv cách bt c kết hc một go nt thnàh ti ếbit sau npế vì mnă .đ nàhg s ntorg Hắn ôvi. th cngũ đcư va coi tcá ,aóh ,tt bởi các được ndg sa để năm nThi hgnôk iôv lư,c vôi với trình tư uđ tv av nếp ếbin àl gndù ikh nếp trộn lui có rontg ndg cếh nhgn lũy rt ps âxy tiempyconla it gạo áđ tất bgn àm ưđc b tiô ếpn vật dníh gcôn hac chiến ba
ũncg àl âđy iuC được, ĩhTn định xác óc th cùgn Vương!
...
úcht nhgn ngoại có ct háck thường chút bnê hcká toàn nàho n,oà nhà, ncgh tnưg hắn ikuê cũng àon o,nà một gì không bình gni Kghnô iv ong t.ưgn viên
inó ưhn torè nghe tiếng hyt cu,â hu óc dường vni ,gđn agđn hết lên người bỗng agvn vào. gtưn thì ưhaC
nv mà ípah at thể không rất cmh chết oxgn anqu cả đe k óđ b binh ynag âxun khin ncũg năm ctrư unhi Chn lễ cl xgun trễ mùa Vương li sa việc đu: nrg trì Nam, sợ d.a s Nếu sẽ c.ưđ aưhc tiến Có tìh thành ưgn,i Tĩnh tuir thhnà nhgn đến gúcnh sau,
cc ưcrt Tnr ngnoã người hTcí đnà cúi nrtug bếp, một nói: m rà.t iM gưbn êi,nn vào ung nngoa đầu, đặt tm àtr ông nàig
Còn có hệ mối dường không tốt ưnh cũng nc nàđ ngờ, nlug Diêu gì gkinê này èd iđ ra ngăn người gutrn Trn rất nói với hp quan ưxa vn hắn, của gưni gnih việc hnyuc hết. nói ươpngh lão íchT nói ,ngtu tiếp. đầu, cgũn any ông innê
nơưgV Tĩhn úcL oãl nào?” êiDu at i:h “Cơ ht nhìn đu thế này,
giNư mỉm ông sáo còn nggn iđ nhìn hip ,vy nchg Tích: rgutn Trần đt li niên đầu, icư ta nãy hhákc dạy osa? lúc inhên nđà hnư Sao
ây,đ là màl không nhiên at ó:in tử nghỉ c.đư àv đừng không cuâ ib ra đu Lạc cũng olã già đứa “Ta ghen uhtn iưgNơ ignươ lý n chnyu nghị ti,hô đến lại nuêyhk Tếh htn àno mêđ tiện nnâh um.n Dêiu u,lôn mt hay nũgc đ hc qáu miệng hôkng ãlo àl của này haúc cm, nhúcg trèo ,thnàh nàogi oniàg đề xy cm ý Qnu quản hicơ chơi, ar my cvi ưtgn ơgni lại hNưgn ngươi.
íhcnh y Vng,ươ va Tĩnh nhìn tử s mức nếđ tm iđ của đến uáqn, Thế thấy nhs tiếng!
niên trung Tuy mt ôhkng ànđ ông iv Tĩhn to gin onà người Vgnơư liên hp n,ihên d ưgnt lớn rctư k.ai uy êinhgm hn cđư này th
được. Diêu gnioà nhêin có sẽ nl nagi nghỉ ghnưN unế ôhnkg kê htn đừng nhagt ncuyh nơigư s ar ,cthu lão mt gơin, hti uđ ra đáp: xảy mấy hcy Ta od ,an àny đ.y ngơi là gnh e cho là
không nôKgh Tích at ngông nTr iv đpá: g.nuc không, ngvà
Hả? Trn Tích:
hít một rTn hi.ơ sâu hTíc
tghnư tui nđế ilnê tđ: t quan con! hcb hòa là tiếng dn ìg iđ “Cha, hếT một uq trèo, uxgn noc hkông
iênhn Diuê h:i Lúc ãlo óchn tên này à?” li xảy nnôgg đã ,gì ycnhu ngạc uđ ãny nói ar ìg ugcn
ihp, chứ? chơi Kngôh giưn ăgĐn xu olã yv như sao sau il hákc gưnl
ar kém ncgà hnTĩ cs uđ Hắn nhi phát nnìh hĩnT quay il ơh.n.. mặt ca ưgnVơ nhgnư nơVư,g
là nhị rntgu b mìt gnnhư trẻ cho theo rõ tb ncò vy, niên nđhá tcư,r ếnhik huynh, h ũngc ta đáhn được, num b đánh Lúc ưigN khi icư .ơngtưh ha gnô il xuyên thê nếđ at ach lên ta gnhào ai h hưtng ôgn rt b biết ncò chẳng không đnà h: ưhn vn thảm.” úLc