Logo
Chương 207: Trị Cô (1)

Trong tiểu viện của Thái Bình y quán, một đám người chen chúc quanh chiếc bàn bát tiên, trông chật chội vô cùng. Lương Miêu Nhi chỉ cần nhấc nhẹ cánh tay là suýt nữa đã đẩy được Lưu Khúc Tinh ngã nhào xuống đất.

Trên bàn là một chồng khay hấp cao ngất, từng chiếc bánh bao nóng hổi tỏa ra hơi nóng nghi ngút. Mỗi khi nắp khay được mở ra, một bàn tay từ bên trái, một bàn tay từ bên phải, trong nháy mắt đã lấy hết sạch bánh bao trong khay, trông chẳng khác nào đang cướp cơm.

Diêu lão đầu vừa định đưa tay lấy một chiếc bánh bao thì đã thấy Lương Miêu Nhi nhanh như chớp với ra một cái bóng mờ, chiếc bánh bao trong khay đã biến mất tăm mất tích.

Đợi đến khi ông muốn lấy một chiếc bánh khác, thì chiếc bánh đó đã nằm gọn trong tay của Thế tử.

đư?c m,à Nnưhg Thế xem gnày đ Á? uđâ ca nigư sinh t có sao cđư tháng itếb
t oéb .qu pđ ca gưchn nkhôg thân hpi ú quay hình mt người àvo Hn i,l Nguyên hn t nnhưg
Vương .v àL Tĩnh rt ãđ
ib h.tt vội gnđư ,mb ìv ac núgđ đối rt cyh nqu gn phgơnư như nạn? inhN rtn iđ yđ quan thù hn, cả v m,o làm ntôrg kẻ gàiy đây rnêt vừa bùn tránh mà nòc tuir ln ndi l igưn đến ,tđ chính téX nigư đến triều Cngh Cảnh lánh là rntê cậu hídn
khỏi iđp nht rt,ui nhđ vào ac va này hpn nhC mi uiĐ gián mt gn,l hgnưpơ ?osa cíTh átoht lại tnrg rnT hâtn lcú mà vừa đối im ếnđ quna gns ngs vậy hbnì tìm ccu
theo ehot bao người gnưđ rổ cả nA pt xhác gmna thì itếng âTy, có àyn, tngr êbn ào, gnioà ,qu cửa aho thì hai Lúc hkôgn ưnig gavn n bên dân gnđa biết ihêun t à.g lên tm chúng
quan ást kôhng i:h cúl đàn ngô ?à íTch, ri, mi nêin nTr một rutng ra nêl aoS at na nhận sau gếtni Người
...
cnò at ònc mày mỉm ngươi khẽ ar iKh ngiơ.ư ngươi tM nhiều, eXm ngươi mẹ tgnru không ta không ntg gornt inên ir. giống nhận đnà đ.y ưiơgn athy ar ca c:iư ưNgi nhỏ thật tr tàhh,n kinh bế nôg đổi
về. rt lên chúa cưtr không nhiệt siô là nL đường Tây uB ưhn vừa vậy kíh An áon sgnù unQ hưn t sc. ếhT rtên ihk
âđy, không lnh Tcrư đạm cuộc mặt óc gsn hnư chút nhti ông quen t tgn .xcú hcáo uống giờ vy, hútc nt iáhT áon áunq Bình bưng Diêu ch g,mn cảm cnò lẽo, với y ntêr đã ông không itbế quen... ábt đu loã ê,k hnhat đây
Duiê ếđn av tỉnh, óc ông niên ig nàđ lúc xem iáht êDui t:i ũgcn thái mt bgn uma úĐng aCh ig nã,g grtnu này, nào gnưi nkhôg ênb gúip !y ưcb c,a với!” gionà y! gôn htế at b
Nigư ?ai yàn
ăn hp, hỏi. tò chTí ? “Sư hnkgô gnưi nrT mò aso
pg .gi ưhaC boa ntg
ivn rTn vừa đu ovà ca định ra dp enhg ngb thì yqua átb hu ôn oãl đaũ giọng ,àiong lên ión tyh êDiu đang vgan uáqn. ahò cThí y một dọn
cm hcgn hắn lẽ àyn rồi ũgnc cu mngếi ngưi sao êtnr sao? đi ib lại Nngưh đến của nl ,vá ơhpgnư
tranh cTíh hi soa mến Trần ,ac nB yêu cũng biếu nhùg ưign nnìh ti hu Trần grtnư nơưgV gnhi và đầu: gnsa dân họ đnế đi àov ax y. uayq l đnế y?v nVưgơ agnm hákc tò phủ, lại ,hp ĩThn đoàn nhau được ưctr ĩThn Tích ra ia gđn gôn từ nấy chúng Sư gnhn ãlo đi uiêD
kmhá không?” nti óC etho ngam nbh
átb t ìht cút.” cũgn bếit hkc cần rồi, ăn xem lão đu “Không các mau ta ơgưin nhạo: ăn đi, Diêu ưic gxno
auq aĩghN tn !ri o?sa Thế ếnu “Chết gươnV Soa tướng gtnếi: ulôn c rồi Bhc nhét tc bt oba ơưign tb vàng lại gnotr ônhkg hip e đang tr na luôn õr ghnkô y rồi?! đêm ,Lý lão àvo huyện nió dậy, gôn rgn it t v ngthá y!đ ca ông y đnế đ phủ, Củng miệng, thếc vội b bng về nbáh cm lc nói im cũng agi được, ếcchi mua quân ghàn d
ncúhg ca hibn vật, Ch qutếy đoàn iđ xách áu,qn tắp het,o đi nhất ighn àov onđà mắt, trượng l bỗng chớp heot hoc chạy lính vừa cửa htoe một hngi trong đi tưcr .aqu nDâ nhng bng va nđe được trượng. yat thẳng muà nhét y
Trần d. od cíhT
ôgn àX ăĐng iv loã đầu yđ,â uc yv ta ca Khoa: ca hp u.đâ lấy uêiD lâu đợi châm ta cha được gnhôk ra nhhna nê,l “Đi mang tay mik
...
nv ìBnh nchg ếth, àyn hưngt lúc il om.è ếTh htcu háck nhuhê t nào aoghn nhưng hyt
rTn hi ếht của lúc cũng đang úđng .vy âcu nbg Chẳng an quỹ mt hCn ơC i?r l cíhT đứng nngh ht ti ir hn nhưgc ânht người trui gtonr như tếbi ac đến phận nL mìt rct,ư uđ như ơc nếđ cứng ión y qnuá đã đã Nguyên uânq mà? ưngd lại. ìtnh àl êmđ, x b đ vào lại àl uýQ ưNhgn lý khi
Lý bức ncũg hoảng húct chạy pch mt tv vàng hBc ê,nl ưtng áo ogtnr aíph bnê ht, ch xhcá ta,hng viện. iv ênl ếnbi óc đã aik mắt
nâu, của iurt iĐ eđn. inNh gnùd Ninh hgi nòc màu àgnv trượng r,õ umà vương phiên Ninh nghi trượng của đế ìht Luật nhgi hppá dùng Đi Hoàng có
hâCu bĩu nsg lão là đầu đương h gnô at, ưcđ grtn ri. hn ôim: ưing at êinnh Dự Nngh óc hgnkô khín nmă ngô àl Dêui ít tsó ,qua
u.đ thế ưnh cơm hết c n oà thật Ngay yn,à nhức cả gncũ nă ôhti
ông t,uri Lúc thì làm hắn bán àl đnế đón hắn Cảnh có aos irtu không v il nđg đ đhn tính hn nmg ta him coh hé?n này ch? mạng kôngh hnvi óni uqý còn pch Nếu tìh mo hpi ađ v li khiô gi âđy oha Ninh phú ,gì
chấn Cậu, hắn Tnr uc g..đ.n ca roTng so?a íTch lòng
at iàd mt râmt ,d untgr ,il cgnũ mt một chiếc may áo đàn kuhu búi vá đcư ,vá m.i là mt ing m,đ gỗ hxan av ca màu ũc ,iênn mt mngếi ưngi vừa tóc ếchic oá cổ lên tya ông trên sắc gNiư mc nôg iàc itếgn
đầu và ex i,đ ikh đnà nutgr ir kia đũ.a niên mi gđn iMuê Đi ábt người dy ngựa ơgnưL Diêu đến ông lão nd Nhi lnê
có Có !amng mang
y.đâ ácc êiDu óbi gnađ hco “Ta nth uđ đ:pá emx oãl iơgưn êhnni
Trn cThí?