Logo
Chương 1232: Đồng Tiến Đồng Thoái (1)

Bên ngoài Thiêu Tửu hồ đồng vang lên tiếng trống canh, phu canh kéo dài giọng hô: “Gà gáy báo sáng, dậy sớm ngủ sớm!”

Trần Tích nằm trên giường trong đông sương phòng, trằn trọc suốt đêm không ngủ. Hắn lẳng lặng nhìn chằm chằm lên nóc nhà, mãi cho đến khi tiếng gà gáy vang lên, tiếng trống của phu canh từ con phố bên bờ Ngọc Hà vẳng lại.

Tiểu hòa thượng nằm bên cạnh bỗng thở dài: “Thí chủ, khắc chu cầu kiếm, chung quy vẫn không thể cầu lại được thanh kiếm năm xưa đâu.”

Trần Tích đăm đăm nhìn nóc nhà: “Kiếm vẫn là thanh kiếm ấy, thuyền cũng vẫn là con thuyền nhỏ ấy, sao lại có thể không giống được chứ.”

rồi.” cả nd rnT inơ,gư “Xin mối i,l giờ oBà oHa coh còn tìh nv dĩ Độ và mt mêdi nă nnìh :ac Tích để lại làm đhn Mai
ést đăm ưx.a óc là nv sngó hnguc hòa l nhyut imếk bên hákc yđá nóc gưhNn ,y ếiKm r kếim là cnh nTr phủ ngàh í,cTh vai Tiểu htưng nv nnhì mâT hmcì h:nà ùbn nngà ri. đã nlêh gsôn nuhyt âus bi nh thuyền cno thnha ũcng ưid ãđ quy đã đăm hnc md, lẽ đênh hn nũgc nằm năm
nhđ n nhân nhất voà bc il at nbê . pih inó nhà m: chn àm gnàr im,ếđ hcui c ưngi Nh hkáhc ggni ồm Rõ oaĐ
định trước “Lúc rnT óc đi.” nigơư o:ch Tích uâđ hign
không rTn íhTc ìg. này Lần ión
Công ahò ,này nãM úgĐn người.” at :bpế uit nhcgú t s ar htoe đã bước đi ta t, cúl nhà ir, ưnthg bàn cũng bc Tui
hnahn ud, b ml. g Nhị hip Trc mòn liễu gỗ dùng Đoa sung: ex
ucng oá. hgnk nhn il, cả đến hct tná mc vò mnhì t ra cngh bắt đâu, đu ống biết Nàng tya
người việc cầu hc l mi ìnnh hki đã àm Trần àl rnêt phải chp nên tưrc, chu hyntu àl óc làm ếkim kếm,i quay đi ìhnn ch tm aòh ngưi ech nghiêm kếhni hyt nhất bên iơr mìt n,sôg iTu là uxgn mới… khắc cạnh thượng ri, về không hcTí, i:nó mkếi .tôhi ãđ tcú niệm ônhgk ,ch uđ tnhah íht íaph ,mt hTí hanth
"" Tnr ế.tgni Tích mt
adnh ntihê ơhci hgé vang óđm uhtc ca cái l:a úth cùng ,h hnad .v mỗ hai êtnih ghton yutt T h th nhồi danh asu Nhưng nió it th Kgôhn ad Đao gi ãđ cổ vang hik óđ oBà được nữa óc Nh lưu còn y.đ ut, trước gai i,r đưa ovà àml nadh khác… đ nCyhu at thì ôhnkg mà vang bức yn,à gchn bút âchm vào thiên yht que mà rTn êhitn chỉ th h vào ncò
mc. trầm Tnr hícT
gnĩh Nh Đao lát: nay luôn.” đi mt cđư nmg “Hôm
đó ngia gnig phải :yd giưn hTí nưgđ hia lc nhau, gặp lại k tnh mà đến à,no àl ãri đã rau thế mà diu tạo đây, ir nhnưg iuT ko ing iđ ,hc cyâ Tui iTu nếu chm khgôn hệt áci ihk nãM g.nm ưtghn eol ahó nigư ătng òah úni
biển, qua âyg gsnô công nếđ ưigơn vẻ íTch bnê ếChnuy li từ iv icv s đá, muốn iđ đồng hi: ănm đi ànb tm đổ stu thật sc nhàth ing dựng này uđ. đi chân tm phải đ Các nrT ũngc uđ soa? đuâ ghnaĩ
khi t nhướng cíhT ?àon yà:m nàb cb nrT nưiơg cáC
ag!ny Tiểu đáp nMã “Có lời:
k li phòng, bổ b nhưng hpc agny hnìn xếp íchT nTr tv nâl chéo. y hc ytha ch ir tm rotng treo gnn, b ngb
Mãn gì hưn nnóg yv, bị Đi bị... chuẩn tính pih nghn tay nhỉ?” xòe ánt:o ax iuT nchu
li đgna Mã c.b Xe Hao phi ,đgưn hạ ưghtn lớn ch Xe gi ta môn, nói: hpi “Ngựa cno giám nb Bệ thành uma đắt vi ãyh amu con ếnđ đ, àthhn yl àlm tìh ichcế li tm gan ch ánb ccếhi, s,n ànthh, uqá, đưc chiếc có nhik hBnì Đông mt ếtit hhtàn Mãn yđ. kmi ,sm Nhưng abn con đổi Ngự nòc ưing, nàh mười usá norgt ôinu iuT .v .ghàn đừng thì iđ mình dt cno nghcú ihun vẫn hai ra ihk ngoài ànvg ưmi ba gXnươ sức éko
r,a mt ln ut an.g ex àl lượt àbn ơig u:gxn nàb nêl ênti chuẩn bị iph thuốc gp Hn tay gnt gónn tđ Đu đá,
oBà Mi nHg h :đá ôknh,g các nhgn đ nbê nưc tcú nxgu hàn đnế li iut gia tá gnĐô chẳng còn một làm ,h đã gsn iMa gi mi c nàb hết lâu sợ sờ iđ, at ign .lp hng ta ùngtr cngũ ếht?c y,gnà quan ha đy. ac áhgnt hnôgk nâhn ciư lẽ nh ađư yđâ igNư s trcư
uTi nMã òha pih :ápđ Đmê itu gônkh ngh?tư qua...
hnàht hkcá nkih mối ngang tt i,r invê iva: đcư ogin ir hnún ghêhnn nòc cũgn ưcngh ơih cho han s hpi đền trgon úlc ngoài cho đi ành àny để đều đ Ta li gônC phải tập công c.h lấy nt Tui hết mất đến nMã ngatr xưa,” di lhàn, năm làm kết mối ta ăn at gNhnư cb àlm đme i,uđ còn t óđ Tưrc màl đ ta lại sửa nay Có il đc àlm ym s ơngưn tng iưng âyđ cúL .hc hoàn lmà ếth c agi .àthhn lúc Hmô ta, htúc ohte được... gnưi ym unm ,mt .cđ thì ri, nàyg nđi g?ì aik sắm ta iđ giưn my ưgnh nhất Trương im ca c giờ tử nă
aĐo Boà Nh ca đến.
ìht gnôĐ hN tốt, âyđ agi đnh nhận ngài đi, mò, sảng Nhị Ta gànn chấp nkôgh theo atuh uNế gtn ca ngày tghn ìht óin cũng hc người Ta cười aĐo khoái: trmă oah không là gọi sao tò àngy óni tái đông ngh, lại tính không sẽ ta ihp hùng chưa mun đã num htế r,i nào? hki ?hán Bào iếpt K ,Đoa cđư. ngươi nha nơs osa? ho
“À... ahò xn.og thú:c đêm Tiểu bc đã mt bàn hgtưn qua nng ra đúng ngđú,
s ganđ Vi .đó cách phiêu Trương nkghô đi nă uTy hnđ c li ònc năng ir:t đi ngươi h. óc lưu ínhhc ấy hgknô dhna hếut .ânnh bt này.” ngươi đến nưlgơ đu.â gi tin căn pkh đui người. khả ,itếb cải nH cúl hmnì tài àl vang ihp chân aT đã ưTnơrg ca gn inươg hếtCyu ắt sẽ cơ dùng Ta cn hgnnư tnhiê Ccá oĐa mạch ac inơ cùng àlm nhân cần num im uh vn tinế và ,úhp nhđ iv, nkih Ông vi byâ mất, ngươi cl hhínc Nh nhất oBà th àthnh
hơn tay háokt hia nếu ac Nh e Đao đây thật trắng, “Đông dứt âuđ? abo ihp rằng inó s còn àoB Ta có ig bàn dối mm cười: .đy đi, ,iga ta ig iàng c
các nrT b uđ?â ưbc Hoa aqu Đ ctú aMi yđ ngươi hỏi: ac hi át đêm mò rồi, thu ra, Tích
nhuyc ynà õg r.i ca thuốc xnug at oBà gõ từ đã níth otán ut lâu ta, :nbà Đ
ca “Tiểu kuhy thcú Đoa ca: thy ăn Hn àoing iàc gnađ keh ,oá đ.y gign ml oang canh onga nh,é oBà ã,nM cơm hct và nấu Nh uihn nghe ta
tm .yd ưnhtg ra nếđ úcl ahò ngồi rnêt ếgint lên, ưggin khi êthm tui ngoài, iĐ gvan íThc mãi im ac âl,u nh lại mn Tnr cuh