Logo
Chương 1231: Mỗi người một tâm sự (2)

Trần Tích nghe vậy, tim hẫng đi một nhịp, cả người cứng đờ trên ghế dài.

Mãi đến khi ông lão bán hàng bưng hai bát hoành thánh đi tới, cắt ngang dòng suy nghĩ của hai người: “Khách quan, hai bát của quý khách đây.”

Trần Tích hoàn hồn, khẽ đẩy một bát đến trước mặt Bạch Lý: “Nàng tranh thủ ăn lúc còn nóng.”

Bạch Lý khẽ nói một tiếng đa tạ. Ngón tay nàng chạm vào thành bát ấm nóng, khựng lại một chút rồi mới cầm thìa, múc một ít nước canh, cẩn thận thổi nhẹ rồi đưa vào miệng.

phòng i:l gĐn miệng ưngơi Trn bóp híTc ac nió glnu có mau n,a nàng đi. âyt v gơnsư ngủ nugt
hn nbóg gtron vào bgnó nTr ohnhà ihK togh.ná hhtná màn bóng Lúc óc quté ánh iưgn na àm dy, nhìn Mt ng ăn Tích hty bát tức vừa mt lẩn .ig ê.đm chna tph phía đến tối kia xa pl tới, niưg gđn
cíTh rnT gì?” người: nng icV
Hắn agnđ iđ con tay uqa ktuh. nghe yl im lặng nàgy gn mh bất hKi Thuyền mn bưc nlg một chân ntgếi Tích pn gần. ,ngđ oké hcB nB nngag cổ goàin góc bên ưi,ng ngàn Lý tm che h li cnh Bạch niết rnT bên Lý, àvo
vi s tm rời ttu nghĩa haò :Lý uit gnh íchT gnnà nigơ ucâ cùng hgnưt rồi vi mai hhníc ếđn khỏi hcB gt,nr ynàg éko ùgnc ta Tnr đi, sớm iTu nMã ànNg òhn.pg bỏ li
nh aL ,oign xuống nph mt ngùv àl nhTgô iđ tóc hNni tục ra vi xa cgúnh tưcr mt iH imK ión nhnâ êbn iL để t nói aiH ngr ps sẽ Ninh t nx,ah mt tập tếh óc gn để ìtm ac hcn ơgTưnr àhno Lưỡng tơghnư noc sống, cghún ra v triều iah g.cnù nh tM ca mắt triều at ihun :nmìh tniê g.ans ar ìmt ta Qnug cgnũ ngoại quán La cíhT hết iơn nl nná đều là gônn hytnu c hoạch vàng tốn oàtn phải đi đi l hCâu có Nếu là nix thời còn nưig đường của biển. ln ht từ gnưi hgopn đó óc ngoià thuyền nuyrt khác imêX hcc êmiX đi agi gii iđ những ếk đường: ếxp hải Lăng, snhi cếhci angi từ h.ơki Tnr l,n hniu v, thú li
tt mlà nhìn hnng mắt h giọng vội này nãM: rtgn vàng Hn Nươig thi bày Tiểu bcư nib ìg? ti nến ht ,đ
yan s hơn du nth đình. nói: th hay gàny b d ba etho ếĐn gyan còn s ngTrù Chọn mđ cTíh vn đu cưđ Viễn an người thc uưr, nđế rời ưNigơ náo rằng phường s t bo ih đó chc bc hCn nhit nữa đi chưa An rời mnu àtno sẽ lệnh là cấm đ?uâ đi úcl nhiều. nrT ngoại đó cả.” My s nhgưN Nam dâng i...đ ttế ngày ytut phố bit ơD,ngư uirt e nch đi đ.ưc ưngth đưc yngà triều ,diõ
i,uêt V rt àđ ca itơư hồ yac ht cgn anghko v ac mT thực gnt òng ôkh ngcũ Qu ac đậm mh miệng. xương, ng.on n:lg nước ưgln và ànng nồng v ac lan nv nd căng tép trong at nađg
phía đứng nmé cb a.x mt i,đ bám nTr không quay đầu v t ànb, lấy etho lnê giưn Hắn il vài dy nmh bóng về ar ika l,n yth .bc một nv thm iđ âm cùng asu Bch đó hcíT uđ nv
tm đến Bạch ch. dò im ta ô.c đáp: ưnnơg th nương bà chnô Lý hki gặp aim v tm ,ra khi hoàng Ngyênu được êNuyng ganđ àNgio ta đaư Cẩn và Sau đã gnôc nghĩa Nàyg é.nh xem nàgn ngoài la đời, cô ànhth hnyuếc hVnĩ trủng uqa ònc gúpi lng ácTr ànhht đó, hacú không? đâu khẽ hCu y .ir unm táng hi âul gNưiơ at hunT y cùng hu mi ngươi at Cm unm ph rời T bà tc
nhà.” i:ơh ôhit, tm hắt Tích iĐ ra ht nrT v
Trần tm usy tg hĩng Tích “Được.” ri túhc :đu
li ĩtur .s mât iha cả ngn đều huêTi trong lòng h gn,đ Tửu rT
tiếng: thủ n Lý Mu nigag "" kh tm chc igên.r đoạn uxt óc mình thân chB thân h,
mùa từ Ý ăns ác thương có thế khi chân Ta ngươi giúp săn ng rời nđế s định ấy, sống háiT sẽ Ninh angđ cỏ đỡ, àml êln n ta s đ nũcg hco tb Còn ta ynNêug hi ếđn với a.qnu ib đầu hpía đến mi đến ưiơgn àv ig iđ Nguyên, bc ph ui,tr hp utri ngđô cahú sau hC .td sự đó úin ug bn, hạ mlà ơns ch,ế được maù và tux ta cth C và Khi l h ac dy ,tuir cgnô rTgưn Cnh hBc t úghnc khi cùng iơgưn t .od đó. hp htc ph đó tử abn qua ta dng ut,ri ôđgn Ly ếth trước, ành hânn nhC s Cnh bắt nếu chúng Dương gi sư
đm Tích hgn c tất đy ir, tơưm tayh nli àv thứ Bạch mi Mãn vào nhpgò gnrto htì uiT hitô, ms ingơ b ưcđ got:nr chăn Trần uhnc nlgư “Vậy ãđ đã đi ũcng mới.”
khống hmn.ì mxe chế rt k ưnpơgh này b nní đang nào chuẩn idõ cuộc Tchí cl thế nTr ht, là htoe
liếc pò:gnh aT ơsưng phòng ngđô sương uti ícTh thượng.” ùngc v nđôg ngủ aòh nhìn Trần haíp s
?ngưi iTu ta? Ơ, gnn nãM hai ,Ơ :ar
Tnr dùng hcn iđ, ,tbá lâu hik na. pih at uqa ontrg đu ơnưgv hkông Vân khuấy “Sau hi il hcTí úic nũgc đáp: pg ìhta mi cân hn hTĩn
hccá nào. ưntrg còn nH suy npơhưg đi không Thíc hlcá mìhn àn,y nthí Trần dừng khuất, êmth bên bước gitến tyh óbng dáng ếtin ưgnnh lâu, mt il. đi năcg ia. nhưng góc ri ocn ikh oàn ar cnâh bước đến khoảng iđ uás cứng th tìh hc hi hẻm lát ngoài ưcb Lúc mnă
rTn hìnn ãMn nưgi hmc ,t Tiểu gôCn Tích h:mc
nv Lý, Mãn trứng có uiT àl người nă đã còn n: Bhc mui cái htt ach?ư hai ómn khô chút âcu nTogr y.gna mcơ nxgo làm “Hai olágn pbế gà, thấy Nhìn
vậy. nv nulô nygà aHó mơn gnnh s hn như ghánt sống ra pn lo
ãnM Tích ya,t ht ôgcn nit iuT iĐ ònc Trn nôhkg v bônug tử?” mt Vy i:n
Trần .hcTí tnào hc,n lng gnây nnh b ãđ à.on Ngnà ôgn gngn nté bnê đứng hoàn nưs hn gn tm tm nnhì nưh đầy uht lẳng non ra nớt đầu Bch hưac nmă,
â.đu :đu Tích “Không Trần lắc
ưgin óC ýL cBh òt mò hi: chúng a?so õid oteh at
mở unq eNgh yd v iv âđu hcB mới osa Mãn gvàn tiếng id chúa.” “Công gnđ a,c gi ýL t mắt: vậy, iuT đi
được, ta nhẹ bát ciú civ Trn ynà, táh:hn iđ .àlm nl Nhưng đầu, nòc th àhohn ta ýL hBc acưh hc iph khuấy Tích,
đỏ nnhì yv đm aqyu giường tinh. tir đầu gna,s nrT mi tênr thm căhn mà Tcíh cũng àum
cnh chỉ va yah chắc hTnì giác. Tào Đpi abgn àl tM e,toh nH k cảnh gưin Qunâ cm quá máb àny ir àl ,yt ty?
àl rượu đp vò vào ,rc àbn aih chếci têrn iôđ gun goá tm yàb ếnn ad, đy tm ph đ urư dụng hhníc vt .nc Vừa ac cngù ,hpgnò đ ràng
gađn gà mc àv sân, ahò thượng hngc ign ng itu Tiểu ng tg. trong nMã
ó:ni ngĐ ta bn bn nr Tnr nữa, hTíc ôghkn đi.ó cười