Logo
Chương 3521: Sợ Hãi (1)

Cung khuyết trong thành sụp đổ, quang huy chiếu rọi khắp nơi. Hai luồng sắc màu đối lập tựa như hai đại dương kịch liệt va chạm vào nhau. Cuồng phong do thần thông ma sát tạo ra gào thét không ngừng bên trong trận pháp, thổi đến mức khiến người ta đứng cũng không vững.

"Cừu Thẩm Thế! Ngươi muốn tạo phản hay sao!"

Trong luồng quang huy phía đối diện, một nam tử vận hôi y cuồn cuộn, trường bào bay phấp phới trong gió. Gương mặt hắn tràn đầy vẻ âm trầm, trong tay nắm chặt một viên bảo châu màu xám.

Nam nhân trung niên ở phía bên kia cười khổ, nhưng tuyệt nhiên không lùi lại nửa bước. Bàn tay đặt trên linh khí của hắn đã siết chặt, lên tiếng:

agđn s làm mà iàgon, hnbi, sau chỉ phc sao cngũ được!" tếyuKh đi bên apíh "Thiên
Ngài T,ìr nhân đại Thượng quân nc Dơngư uQna nưtrg ânhc uqnâ ta… iưd nưgt ngt gặp chính aT" mT hn ngnă còn ra hc"? tay ãđ tưgn
giả gi nht cũng àyn n,a Loã hỏi: ưli v yâđ igng nhân
tếpi: nói nH
mt Tế nìhn lúc hco to !ngưhPơ hhánK m ra phải đến ãĐ ngươi rõ !ri
cưi Thm uC gằn: hếT
,nhìt này àont nh ưnTrg oHià ãđ ơir ơns bỏ btiế rồi.’ oành nội ôhngk Tên
so,a Đi" âqun ar ta h nhận T". tướng ta nkhgô
nơs năm, hnkôg vn các hnn đa thế ph nhiều đã uch tm ig thói hTc ưt còn ôngt aig t.ếyqu âlu đã ngđ, uy oCh yàn, v Đmá tử pá àioH ch gpn đnế này hnc gncù t nhạt hcn eqnu nTrgư ghnká hnp .itr rtn mât nhòa. phút ếth
chân ánh hn tm uếihc tiếp íkh ir, ac êinn :li Khuôn iuếht đcư sgná
chết! at quân ưbc "yv! s áig mt nb gn,i đành "uC phải đi ìg ìht e trước Nuế đại tngư
nói: din ôlun a ntg tm cũng hn gônhk adu acn nhạt ăngc Gương cgàn nlh hếT đ,i vn mhtê Cu Tyh cùng giây phút nành ac đ,cư lẽo cc hót gt.nh từng nnh êukhny ciu mhT
ht ôiđ Khánh tht mp miô ,sâu ưgPơhn Tế tm ơih ar hk ht máy:
gnn Phương. cnu mt al nnưhg nth gnth khtu hnnì ânhn di lên một dâng vào nTrog pnh một hắn tát ech hkó ãđ n hắn, nành cái chân phía rctư ucn nêl tiến hnhta Tế ưbc, gđn tựa vị tầm nKáhh mắt truyền ánggi đến, :ión ac t, Âm ưnh vang
không?" óc yht ưtgn Đ"i úđng unqâ
địa, r iknhế âcnh trước một cm điểm. hanth lưỡi tựa nên xé tráng đại ngig một mt bógn onrTg rtên uhếti nxgu vạn háTi ưH từng đao ấy, tr cc lại án,t gónb đang niên. óc ếnđ gnàh cắt coh hnc v it ãđ hkí lugn gnưi tm đt, nngh chb ếmki xoé như khung l ưhn ngđ
k đưa tnh htáp ga.ns đồng mắt gnđa ihn hp nol, một sĩ tu dừng ti lùng hnươgP sĩ Đám giọng: ơs kỳ, ìhnn tm cất vn ếT lạnh t ,cbư tc sải Khhán bước nbè l,ên hc tâm gman nhìn pnih pl loạt nếti ilếc ý đã tu av ôgtnh
ra nlg Hn ,dy uhanq ti mù. voà triển lao aby gahon mịt ihp gđn n,rt nh no.igà đại l iht ri ưnig hgnt đám gtnhô khỏi tM vyâ đành măt nùgv dã hnt
ac Lăng?" "Ngươi tử toĐ đ
gươhPn mắt ri ếT hnl gtếin hhnáK ưic vài nheo :óni lại,
pté riu đnế nưđg h"T dám cũng nào ta!" ,yđâ nc
"lân. k có tộ ưghn ngưt thì gknhô thuật hgcn huyền usy vương chi ,hui hTc vẫn iđ hi knhi diệu bình ta âqnu vậy ihp ch aqu hcc uht nhiên mà nuyngê thể đế ,hti ươđng gi thn v, tu hđn Nếu" chúng uc h igá, áđm ngài
uđ rtú ib ún,i gna tướng Đế hnchi nqyu ênl !à các mà cưỡi y,đ có at đu tưv trận ưgin màl ươgin n,qâu th đại mệnh!" áh mnh đám c gơnvư dmá ácc nyrtu hc hnl ơưiN"g nào nđế ta tnhg uaq gnch to thật ngươi? nđôg ákgnh ơc Ta v dám àl
cưi hiuTế ìph đ:u cl êinn
tiếng gayN ln óđ, ciư phk inêTh ytuKếh sau gnv trời: ngav của nhân ub ãđ chân
Thẩm d qua do l.o tm tB nhl để rtnê ánh Tếh uC khohn thoáng n,h khắc mt được irtt
nđế giận iếkm kmiế đều Khánh gónb yn aL êint c myâ ognph ãlo sĩ ếT đã uy av ncưg li. giữa mt, mắt tiên ngt nb nahhn gn.yà quanh h? n ioHà Lăgn câhn Pơhn,gư tr tu nba dám Vị càng hiện nyà pé onrgt còn tu n ai người trn hồ Tất nrgă hưn Đám huống nhân, b ,crTh toĐ lên hé nTrgư õr hkông dnâg uxgn nhàht ca rất đại il chẳng at đã
ccu ihp li Quân quân! tụ thượng y nưh ncũg như tnưg pt iđ ra ôhkgn gnNưh ưign hcgnú cn hip áhKn"h diệt chức ..r.t iôt ìth gì đnế nếu ta óđ đại sao, ?an Ngụy ginà phận rốt nòc onà tnưg Thục gì cúhgn gươnV oic óc đã ht tộ máĐ âqnu ..btiế. b làm hcn ta này?" dit ov,gn b úcl
ta đ ac sẽ đ!i" quân đỡ at i"Đ ri ếmki, ngài tgnư tm
tiếp: n,ghơưP mt nH hkó Khánh lại, sắc ac nói ìnhn àygn ếT nghk coi hơi àcgn
quân... gưtn đi "Kháhn phải lúc đến rồi." đại
áhnKh Phương .miô myá ếT pm
hi iđ unht quân nihk uc tướng xni htoe iág"! hmn, đế "níhK
trầm Khánh Phương Tế lùng nhìn lhn ggni: ,hn
nhiên đã đt rối ar hpi óin lunô g,ió htun s ôkngh Gi oa.s ànto nh hia ôixu v uqa tm ôngn gtưn hoàn tír nqâu đây đỉnh, iđ oaB thn cớ nhất ếibt thời ănm hai. ra tâm mt, ubm đáp cửu ađ thói này, yx lo,n Tch rt là enqu nói àl
rồi m,ikế kia tếni thấy :nói ôm lên ,iưc yat Li ênni bước bt vài ếihut
ábo hnưgn tếh, leo… Chi bằng nya nâqu kh thần này nb tìm đ nc ta tiếng ai. gưnt tu Ta lại ud vốn ânuq tgưn ra mtâ mgan đã tếh "đi. ta ngôkh nếu "Đại đ t ìmb tya của gôtn,h ânqu nđế gtưn ù,ht định tth
âhty cảm ếuN vào cũng đi vị coi hếT có núi hp ànyg ĩs này, hnưn,g hi nêl ig một t hmi ếh.t uth mâ ưgơng .ph sắc đ có ùdgn còn những thường t ongrt đng cứu Tế cu từng mọi vnã tpiế kti mặt, ìnht àm hcế pá của õr Phương mt đ hc tià nâhn thì đã chư ibn cuynh hntí ht qu sự máu lên tl ngt ah k mth Dù xtu uyếqt để cđ náhhK ut àl chừ, vgn ànt gnnh hnc r,a kóh hắn hnư s.ágn ơc đp tnháog ,nmô t aym người, tc im ibu
àl inhên h này Tế ,táhp Hắn nòc gngn đám htt uếN àl óđn lạnh đu cc vô gnhn v i tnâhKhhná! ch Kẻ hnniê ht Cừu .s txu ap.hí Tế hn mKi đại lẽo t hc tv b mắt chp ,ìg vạ. àndg dĩ ônkgh ê,ln Phương, yl ncò b h Thiên mt bọn tNh nhtâ s Thế óc áhnhK thoát cúl nuaq rnt gưnt t đương tđ e iuh d không ánh vốn bn một hnniê unm này. Khuyết mhT pinh àm ht mnhì ,li cvi tìm nhưgPơ ahi chu ti nếu igưn giữ qnâu vô àny grn