Logo
Chương 3522: Sợ Hãi (2)

Khánh Tế Phương ngoảnh đầu nhìn ngọn lửa rực cháy nơi chân trời, gằn từng chữ:

"Ngông cuồng!"

Thiếu niên coi như hắn đã nhận lời, bèn bày ra tư thế. Hắn duỗi thẳng một tay ra phía trước, dùng hai ngón tay nâng thanh kiếm vẫn chưa rút khỏi kiếm sao lên, nhẹ nhàng đẩy đi.

nchg uhi mt otrgn trơ mất, rc bị hn il tướng b oHài sc ưhn ngdư bước an tm vào i.ún chữ tháo bin rỡ m xanh uưl ai âqnu cl, điểm từng hai hck đại rút kia đá knghô V ếtib đã itvế. hc cạn Nngh ưcb ngt trọi, nưrTg
cánh bitế hnàc in lan v hco Tế cắm rm iagn, ínhk đống ãđ umn là hngn phaí yâc âdy sợ, du nihếp đp any đã đy mnô gnưd rừng snơ đầu tm ch hhKná đ phế vì l ntgu ch.n những li tràn Phương thy c pkh ola hin kih Nưhng ,rtưc đá nh vốn cây leo ps nhẵn nh v hkng irTá rgton như hoảng cíh.t ếnđ àov rạp, thời imt cổng hìnn vtế mọc
lên phương Thục t một dgun iún mch píah cbư nam lên mht mình amn, ln, nlê phương iđ nv ahíp ung bc đây abo bắc. đô dốc t Đi một ìnhn t bc uq ãv trên. cảnh oahti ngtư t.i qua ãđ đứng, iv hgnn quát Ngn àyn thoải, leo đá hàng ht àl nH
náKhh Tế d, áiuq hãi: mc nrtog nihk nghe lời Phương xogn ògnl cùng hyt n,ày
đáp: èbn Cu ếTh mhT
có tiếng, vn i:h ãđ chẳng đi mt dặm, bo il đi í.rt mi lgn đầu, hnơ tính hoàn cất thế, oàtn Tế nđế ýl váng tình mới nh gưnhơP Kánhh lúc il ynà tc ilt yah trăm yv rõ iơh Bya
ìg ơin đến hty mức công Tế nhm hơnưgP hn chuyển, ohnà gcàn hmêt oh iha đã tiếng, ihp nôn ,uas ón,ih vài gln lâu aknh th hétt rn ikếhn Knhhá niú nkếi Hắn cg,n gào hcn cảm óđ vn .oànt :mex m ế,nigt pđ nứt đt c Cgnh ps úlc nh ànb ađu đ đu đang ar nhng inêhn yna gnđ có gn.ón tìnrh tay tcúr lòng rung bao dãy
,tđ phía gbăn một hteo n,Lăg ánh lớn:"Vương iđ cgnh nghtô nđế tưởng lp còn t ư,ngi xuống rnùgt gưnc hyt khp họ sư h ĩs Bn n,úi hyc nơi hnt đồi ayb óbng nâhn, lên. qua i ãđ uqa ánt gsná "ir! bọn quan rp qu hìnn ut nyà yl vượt Vừa ct Ngụy àm hô gsôn lon. nem đngô ònc Di lúc ênTr ,ti dngò ôunm trốn
nN!"hâ Đường náhKh"
một hc sứt chóng hanhn alo ,o luồng m yht nèb Dứt ct m đầu mây lắc nycuh àtnhh ngc Phương notrg iv tóc, yàn vút một n ságn gd.n khuất cm ếT gnưi :mng này íkh óha ly li, nùgc đường, tv ri thật ntg ngôkh đi ghoan hKhán
hínch lnâ n,úi Thc ngụ v Pih ú,in đang cânh chỉ mn t hip ygan k óđ, diư ac ngcũ về thể đô úrt knhôg niú đi về cưđ
mộng dp đến phóng tc .àyn hc êhnin ngcũ đu tđ nêy gió thể niú đ nng iđ nưh nhìn nh ũim ,ưing dường ngược thứ mất gci l dùng sngó lúc nh l ,ntgú tm khóc bt đ biến mt chp àhco ãđ hn đâu t knhg có khi angng Thế k óc kia gtnro mi intgế ảo, lc là
thèm cyuhn lại ts lo ngt h,tmê nếđ mnơ chờ v nauq nugl trước, np utr nuxg màng xêynu Hn cr qua cũgn iv bận tâm bỏ gásn tiếp quanh .na r. đến nhkgô s không phía này suy độ xét ,i tu tiến ct nghc in, Đám sĩ ãđ
gãy úrc. xung Khi hc aus bn xo a,r mt lo còn nsơ ch ót,cr còn xiêu đng ngày gdưn ca chui pg Mái t.yah áco ghnN đin bong ,đt mạ hùng vĩ nh ht ưtng đã nsơ là rc vn Hoài c lồ htniê ncò ênrt b im ưnTgr loang gnkh ếgtni iđ l. nay th nn đêm nàvg các il lp x,ưa vy động mặt đi t cváh r tươi chỉ son ,ntá inhê tất g,nsá hưn
này cát ánhKh lp gnh:ĩ ărng môi .rát àngv vào da t bng ư,li óhin Tế at tth oàrt uađ khôn màl gnlò ũgnc ra cùgn. hn igt ayt tm ếuyht Vài ámnNlh.g bnà Phương hmt vệt bắn máu uđ ikm khiến hnư
utn đời b tu kmiế theo noã đến kẻ ar átn:h hk chỉ hnư ếihut trung thất ar gnv v vòng họ tghnư lại ngạc, mà li káhc dường nhmì nquâ Hắn hgnôk mt v kmiế T Thiếu aty anmg nhn ênni hn k ln ìnmh c àid lại rơi ôm hki mc êntr ico noàh âlu nn.êi th một cả nặn. by hkni od ìv nTahh rồi htúc yv, một hóa
cả Thật mt đồ đời!" hồ nq!uâ là nưTg"
lại yv vt árc!h" nưh yigà "Ngươi àm ta bỏ
i"Ph"!
cgùn kôhng bài Phương ádm mun nhưgn mạo chủ ếpti hướng k tu chẳng tá hnng aby đi tây imếhc phía nH tm có g,ì il ai hn mạch lực, ếhT ê.ln b nuâq s,ĩ êhmt gn,ưl vẫn hiểm v là Khánh số tc rằng, nió nhtg Tế rt dm, .mna đám ưgtn an. nnê Thế về V không rtmă v ưu hínt tuy đều nhcg ámd cuc li hmT iđ thực yàn thân rõ kchá ngm htế Cu chgn phi ôghnk tiến
xa "y! mád Kgh"ôn vi vọng th hy
ygN ta đầu v o"s!a nhgà ư"hC muốn
nằm c tr hip kỳ noáđ àgnoi đnoà d giưn bất ngi nôhkg pg hề ,là iuĐ n.oà
ãđ torgn tyh t hắn iMã gnrtô ĩv àl ioc tr nào, đi hty úni đhn ãmnh lại, ghnù ógi hgn Chẳng ngọn nògl agnđ tới. ú,th đp như gươVn xa mt lúc nam. hn biết tiến chiếm aphí dường na khi từ mi mạch Nyg kia, v đến đô vòng thành c
yba amgn ánh nihã êl,n np ruồi, nh phát, gr!unt it kai kiếm đã cơn x,gnu thanh gnđ lên đagn ttá khoác đ ranh gni Thanh bùng kim Lgnă nbg tnuếy cả axu mt unế ltư anđg it tb Tế tôgnh nth Pnơưhg hn nrTog uch ênl .inưg đã uaqgn bt vung tir oàh hnKhá sợi Knháh đập hmn tng hkông hưn rưct mt giáng vtú iếmk hnôgk rc hônkg sớm ngược ymâ văng e Đoạt cthú ngsá trogn ti.a ynà kiếm theo ninêh mo Phương n, rồi, tiên nđhá hnth rêtn soa ,ika r Tế mt coh tay áci kiếm s t vị đi ưcrt tên h.gơưnp mt bgn
nhưng b xóa Thông sổ hóa ar gni,ết các mTh nói: kẻ kai quá bên aih li lạnh chn V ĩs uC toan tu cười ếTh hTn ba cản uqnâ thn óđ, aty i.l giận, đi tướng
!ri Bạch loạn hãm nuqâ ,híc hôm ýL ht nay d t,a nh t ,ta cho Lnâ ưgnđ Đám đu ht nth K sẽ hi ugbnô óc hiun ânnh đi thừa int àndg ggánn iđ đã hđn ynà đắc ta!h nl đ
cđư vậy V ânhn bèn tm gnhưn lục nhkgô k tmâ: amc tb oà,n chẳng pđá hồi ,thinê đgn âhcn lạc vi êlin đt t àyn nv đ phù nhn
uqân đã "Nay ,ưxa thương dân, đi tướng áhkc óc Ngy "r! nươVg hc càn
t ôđi,u nghư trên hanx img t.đ Vị người cđ quan mà itr phi quân moè rtng tia ôv irư, thét: anmg trên àog đi .lit dựng ntưg b th hạn, at c chỉ mt cm hnư uxng hcoák như ac tóc nhm đi thở nếđ bộ nh, b ếsti ênl ly gncu nđiê lượng hc gNhn đang rũ cm anmg píah uxn,g ynà con Hắn lột y gtn tưng mãnh àob dường nâqu ,nmg hny ũ.c áo ncg ném tch g,niư áhot mhnì Hắn v ácig hgn
ođ Trường ếbin tgnh đã Hoià C .mt