Logo
Chương 3520: Khổ Quả (3)

“Bái kiến lão tổ!”

Kẻ này chẳng phải ai khác, chính là Tôn thị chân nhân, Thân Sưu!

Tên Thân Sưu kia không hề biết xấu hổ, cứ thế ôm chặt lấy đùi lão nhân mà khóc rống lên. Đơn Ngân thì vung chưởng, đánh hắn liên tục thổ huyết, vừa đánh vừa phẫn nộ mắng chửi. Mắng một hồi, nước mắt già nua cũng tuôn rơi giàn giụa… Cặp tổ tôn vừa rồi còn chửi rủa nhau là súc sinh, giờ phút này lại ôm nhau khóc lóc thảm thiết.Lý Hi Minh nhìn sang Thiên Khuyết, lại thấy vị đại chân nhân này cũng đang nhìn mình. Cả hai đều im lặng không lên tiếng, mặc cho Thân Sưu kia phải ăn thêm vài cái tát — nhưng tu sĩ Tập Mộc rốt cuộc vẫn có chỗ đặc thù, chỉ thấy thổ huyết chứ chẳng thấy thương tổn gì khác. Lý Hi Minh đợi cho màn kịch này diễn xong, cũng lười so đo, hắn đang có tâm tư muốn nghe ngóng động tĩnh bên trong hơn, bấy giờ mới đỡ gã dậy, thở dài nói:

“Chân nhân biết bỏ tối theo sáng, thật là đáng quý!”

ế:pit nThâ k uSư
ùd in đã .an imK thể gã hoc hcng nào thN iB ra gnch nũgc ,tya không đỡ
kôhgn vi m,yà tg:ếni nhuí áKnhh hi ýL ếT Hi ghPơưn êln Minh chuyện
Bên nlo lên iđ ihNg “Chư n!hnâ v đã gLnă ir! c rgton
của vọng nyà nnhâ iưD hahnt agi âhnc hôntg cnu đó ct cuồn pháp gnđ lan mm aco nb lực, sự bề. vang âm pkh ci,ư x,a hnt trì giọng: đại V
bẩm: Hi Sắc chợt nên ihnM lm dị, trở mặt ýL iquá
chk rêu ra, “Ngay Thiên của phía tướng giờ v ,snơ Hni biến oar êiln nvi hai d ich đại h,nnâ .ếđ hnt iưng chư niêhT nd mnu b n,đg trướng Cừu v nchâ dưi vị nTgư hhnok cưđ bn Tây!” t nhận Thc chân aunq nhân ãđ rằng gđn lc cho quân auyq đã mta với gai nhht h T hc ca
đã biết, iĐ t đi nhân iđ uiđ nhân chân rồi!” chưa lâu ir sớm
àl ếk uQ a.yh sách mt
:đpá Thnâ ưSu
tqếuy ión ênt nưtg ãG nhân cdư niêk ngđ ,ika ý! “Nhưng đi không
iHoà ư? “Cung nơ?s rnTgư Lai
kiệt, ôv hKhán lạnh àm vi gnũc vn t nlôu ênt tnh ưcd cũng andh cho tay truyền rgn ahngí cm mà á.ci bo đến tnh,ì bnu ưngĐ nìhn đi ùd ocn nổi s nlih t mgn chẳng t rut ly keo t il nối, ngtư snhi êtmh ika och cah tận.” được ngày yV con mt
nV Tcr.h hãi k ra Tất chhín chư đu ,c yx nbiế itên đô Thc ĩd ut khin là
hắn ahcư .uq đã ob tay chắc rt nhân “Nhưng th ht vật, đnế là àm
Bạch họ ânnh mắt íTnh trận, Khánh òcn ihnuê s quay âchn rngot ngơ ôghnk với Vương hcân iđ ixu Vu ucch trước, ưđc ngày âLn nùcg Lân, nB úmr hânn nrtgo v vừa đu ox gai biệt rt tự K cuộc nâhn cạnh oc đã gđn ac Kỳ iđ bên vni bên hnl Cửu il ádm chẳng nhắm hic mt hnâp mt .na mdá ghnc ,mã vcá onhg ly bao làm trcư bt iv
ânhn cTh rút hhokn Nam hNig vn Nhưng ir tâm đâu unq ơhgnPư bn Tế ngay vào ostá ítr đột ãg ckh đối Tcưh ưid úncgh ynhuc va gnkôh chnâ đế niêhn kiểm nữa ăn,gL vi còn đi, ,cl iđ rotgn !ntgrư my mt nhhKá uynq ơưhgnp àm năc
ct liên ,đu ưSu nói: tg Thnâ
ca một oc đi nhân…” đi mi nh tc ntê phương Nma nêb ác it nhờ itbế h t đ tht nén it kẻ Hai bộ nnê ikh trận, thoát gòvn iđ mt dp đi chừng ãg nưnơg nhang, nhìn đây t gian inl ath nigg này, đi hut lon
đưc “Khánh rồi!” nghía ếT ngắm ginơư ãĐ tận đến Phương! ngtư úlc
vi n:ói m,ày Khuyết, nhìn mt asgn chỉ tc đu đ li ,cưi Lý nh êtn Thiên yuqa uvt y uđ lắc Mnih uíhn sợ pl yth iH này, icư
“Loạn ưThc Võ hânn đuâ ư? rồi?” hncâ
yếKhtu ic,ư bật hnTêi i:h
mt nghĩ ri cũng gnm ýL lát, ùg gật i:ón Minh Hi
uiêt mc ý âus thoát kai Đgnư ciư dạ àon đi nhân đã môi Khánh cđư cũng i,r uđ.âiTnhê Khuyết hncg tên hnkgô uđ, gcnh thể rnêt trốn ngẩng Khánh iph ếT Nhân biết trốn nâhC đâu cần nđế tch hip htmê ol nùgt gnàc lắng, ơPghưn đậm:
áci gì? nói “Gã
bm ếđ ngphi quay Cung obá h,t cu v s.ơn hâtn Tế yêu Lia, cuq tếh. ãg yNa tiên đế ph lên ac ãđ đưgơn chư vương cơ trở ut ob ưnig là của Gã Khhán hTc ãg vn Thc Khánh ,hc ưPghơn ihp àl lạc, ncùg nyuhc ãg mlà thành hínch hiênn
ếT “Khánh ơ!Pưhgn
gnig ếnti nH vang di :nr nói ms êln, hưn cbư sải
rtên ihk v ha, gã cn mt ncò đi Tâhn đương ,vo khác tcúh mnga hnư nênhi hê không iuh ơngphư đgan ưuS gp n,ht ingư gdnư gì theo :ión h vògn
nâhT đáp: ưSu
nrgă v bỏ .đnế úrt ưntg qnau ihc uyaq icu binế ihk Thế hnkôg tốc quân có nrtg mKi vin. vị hinếk hình tc ànhht thN nhnâ yâĐ nnh khoát uli amc tin là ar vn cùgn mới cn iđ ncgũ đã ah v kia, td lòng ổn, ôđ tnưg cưhT quân vt nọ ênnygu truyền iđ hntì
vn K uếN hnep. mt crt Bhc c tùy nrgTu xnog nuế cc, gn ếpit ,cc ơ,phưgn cTh nLâ chi ơc ếi;nb về hngà ngb âLn đng ra cnò ũngc g,àhn gĐn hu xét luôn noàh ưrnTg Hàoi ìhnt uyq toàn hìt útr chủ ếht yv mki soát rìt ncò đại onà phải Kỳ hnìh xem đến hBc ohc tìh đã yv
àiHo có đhn cưđ chư hóa ơc nb ơnhgpư ănc đã rưTng âmd nếbi lớn, ph nhiên yàn õr nm v của đầu ý úhgnC gnhưn gnhn li tđ năc không lúc ,hnàg t uáq Thục đu của hu gurT,n đương uy ut
tg dám ch bẩm u,đ báo: Sưu nThâ nhôkg nói uin,h
Tt bàn qau t,h ly phía ànot đông heot ntoá nhau, nùgc tu cho hi, qyu Tống! linh ưvt hcn một âqnu ,bo hnít nhiên iv mang rTn ôm đu quận àm Cưh nd chTr htế bc cưn lại nă phn ưgin ngang quốc bộ gnàh ba