Logo
Chương 3520: Khổ Quả (3)

“Bái kiến lão tổ!”

Kẻ này chẳng phải ai khác, chính là Tôn thị chân nhân, Thân Sưu!

Tên Thân Sưu kia không hề biết xấu hổ, cứ thế ôm chặt lấy đùi lão nhân mà khóc rống lên. Đơn Ngân thì vung chưởng, đánh hắn liên tục thổ huyết, vừa đánh vừa phẫn nộ mắng chửi. Mắng một hồi, nước mắt già nua cũng tuôn rơi giàn giụa… Cặp tổ tôn vừa rồi còn chửi rủa nhau là súc sinh, giờ phút này lại ôm nhau khóc lóc thảm thiết.Lý Hi Minh nhìn sang Thiên Khuyết, lại thấy vị đại chân nhân này cũng đang nhìn mình. Cả hai đều im lặng không lên tiếng, mặc cho Thân Sưu kia phải ăn thêm vài cái tát — nhưng tu sĩ Tập Mộc rốt cuộc vẫn có chỗ đặc thù, chỉ thấy thổ huyết chứ chẳng thấy thương tổn gì khác. Lý Hi Minh đợi cho màn kịch này diễn xong, cũng lười so đo, hắn đang có tâm tư muốn nghe ngóng động tĩnh bên trong hơn, bấy giờ mới đỡ gã dậy, thở dài nói:

“Chân nhân biết bỏ tối theo sáng, thật là đáng quý!”

âuđ ir? “Loạn cưhT nhân hcnâ ư?
iưc dạ càng nc hpi Tế phải ánhhK ânCh ncgh sâu cm nnâh tnê aki thể đến ir, tùng itếb httáo cht ý Đường mhtê ol kgôhn trốn đã hhnKá nhcg ôim ngẩng Khyutế đi Tđhuâ.êin đậm: êntr Nânh được onà ũcng tiêu ln,g Phương đầu, ntr âuđ
h:i bật Thiên yếKhut ci,ư
àl tu xảy k nV ra Tất hãi cố, tiên biến inhk đầu dĩ Thc.r cíhhn đô ưhc chT
ếk .yha tm “Quả scáh
àl chưa th có tr ht nđế chc nh là yat ob nâhn qu. “Nhưng ãđ àm vt,
Bi Nhất đã noà in .an ncgh gã không ũcng cho Kim ìv ra yat, đ ht chẳng
Hoài Trường ?ư ơ?ns uCng Lai
hnâT kể Sưu ế:tpi
ếT Káhnh ưg!Pnơh
nhìh nc quan n, tc inv. ha Kim tni yĐâ lgòn đô cih âuqn ũncg nđế. nnâh tưng trọng truyền rnăg v cùng tNh uci ar Võ đã kia, uayq vị hik đại hTế hcưT tướng rút quân àl amc ikhến ếinb khoát ilu n vị đi nhhtà vốn htnì b mi nguyên kônhg td tc hnn vứt có
lạc, Nam ánhKh àvo đâu quản đt đi gã ngay úgcnh bản av nhêni ơưPghn ếT ckh ưgNhn ri Lăng, đi, ýl Thước nhân ưdi Thc nuyq nhohk tm nữa gnrto trú đi nrưtg! Nghi phương căn oást ítr ếđ kmi ym vi hcuyn không còn àm câhn vn mât
sớm ânhn t rời iđ “Đại chân ,tếib rồi!” ahcư nânh có đã ulâ điều đi
Sc chợt mặt nên ýL d, qiuá bẩm: Minh ml iH trở
:áđp âhnT Sưu
ânh!n trngo đã ăLng ênB loạn cả ir! vị ênl đi Chư hgiN
lúc gmn ngươi nghía ưgnt náhhK cưđ ếnđ nt Đã ri! ếT Phương!
tiến hnư bưc nH vnga ión ms si lên, rn: id giọng
t:gếin ênl Hi inhM vội hPương ghnôk hi ,mày Tế mà hhnáK yhucn uính
áic “Gã gì?” nói
cnh Trạch Chư cho toàn uyq nhau, ab ly hồi, tưv gnang níht ,th bàn nuâq bc ,bo dn ut tm li linh nrT đầu ncư ucq ginư uqn nph tếh toeh toná nnêih mô Tt hgàn mang iv àm uqa gncù ăn Tống! đông íhpa b
gia… mlà grtno mt mád đã mt nhân an. boa chân Khánh hgno cạnh av nêb Bn ânhp gchn K gđn vi đu rốt hínT gcnh cnò vác n,rt ixu trong về iđ có ccu ucch knhgô nùgc nlh tm co rưtc uV hmn xẻo c,trư vi tb yl ngyà nâL Cu inêuh ơng tự biệt nêb s li ưVngơ rúm của nâhn Bạch ,Lnâ Kỳ h hic mád vin nâch đi ưđc mã, hnân aquy
xét luôn yv tnoà tình vn n,àgh oiHà c tìr cục, yùt mxe xnog Lnâ nuế Kỳ hàng thì pếti phương, mt thế ếđn uh unTrg iđ nhào hình biến; rút gTrưn ra hBc gcũn cnò đã bằng ìth chi Kỳ v nĐg tcr kiểm đng ng hcB cho cc, np.eh Tch vậy hc âLn ásto nòc noà uyq Nếu iph
ơn.s làm ca iênnh hgpin Thục hnKáh ơnưvg gã Tế phụ phi ếđ lên cưh ch, ob nơPhưg tếh. tu uCgn yêu ,Lia lc, igưn gã tr uhync ãg báo ayN thân cơ ínchh ươgnđ đã hcT v ,ht auqy htàhn “Gã quc đế nKhhá nv ac bm uc ùgcn iênt
đá:p Thân Suư
kia, ngưt không tên !ý ghnưN ưcd đồng nói…” hânn đại ếqtyu ãg ikên
đại htn lạc ãđ cưđ chỉ iêln ngưT v n,ơs agi ,đgn T aor dụ chư Thc âchn nd nrg nqua ivn hnohk nrưgt b bn h “Ngay với ig ra, vị hnht chi Cu âyT! nhn chân ckh cho ânqu hai apíh Hiện đã ca mat t đng ânhn ca hnêiT ế.đ num âhn,n êru ibnế gưnt v ưign Thiên qyau ưdi
gật ct liên uSư ni:ó đầu, hâTn
cngũ ni:ó ir ngẫm hgĩn nhiM l,tá Hi ùg gật tm
hnđ uy Hoài tu lớn, nhúgC li nắm u,grTn đgơưn ơc hu hàng, vị phủ ý rưgTn đã ca có biến ac Tch đều không này… dmâ hóa hniên áqu cúl bn t đcư ngnhư năc ngnh đặt căn đu hươpng hcư õr
gt i,nuh dám hc nói bm báo: âTnh Sưu uđ, ônkgh
aHi áttho ggni ếtib énn t của tm dịp iđ tại ưhpngơ h này, tên khi ti mới nên gian iđ thấu Nam k co b đi đ vòng cá ath là t nh nrt, iđ tht nil anngh, chừng hn iđ ct ưnngơ yâđ nbê nnhâ tm lno ìhnn
tm cgũn dù kia cho yl ghnc Đường vô nhạt t con nghía rằng con t nv mgn nhl tử buồn cgnũ Kánhh cđư thêm ,nhìt bo yV đi yutnr ohc ni với s àm nối, đnế lnôu hnnì àngy tru ntê tay linh hins i,kt oek danh cầm lại tường cái. óc tận.” cha mà t dcư
ginư mặt ưnh họa, iuh ,hnt khác o,v đi ưuS tcúh dường mgan nađg trên đương nc âThn còn v pg kih kgôhn inhên gphưnơ hả nói: oeht vòng
pl mày, ciư i,ưc Lý hêniT yế,htKu quay ón:i ngas lc đ iv lại tm uđ ,nyà tên s uníh hnnì y tuv chỉ thấy Hi nhiM hn uđ ct
cuộn đại s xa, tc đó nht pháp vang gvn l,c âm trì yàn Dưới ac đứng aln b. cao gônth cuồn phk hnâc gia nb ưci, V hatnh nhân giọng: mm