Logo
Chương 28: Vạn Gia

Trên đỉnh Thanh Tuệ Phong, có một căn lầu các nằm giữa mây trời, kiến trúc tinh xảo như trăng khắc, mây vẽ. Ánh bình minh dịu dàng chảy trên lầu các, nhuộm cả không gian một màu vàng óng.

Lý Xích Kinh ngồi trên tảng đá xanh trước lầu, chậm rãi thở ra một luồng thanh khí. Hắn mở mắt nhìn về biển mây vô tận trước mặt, đôi lông mày khẽ nhướng lên, thầm nghĩ:

“Thanh Nguyên Luân này coi như đã luyện thành!”

“Bộ pháp quyết gia truyền này quả nhiên có lai lịch không nhỏ. Luyện thành không phải thanh nguyên pháp lực bình thường, mà là nguyệt hoa thanh nguyên. Không chỉ pháp lực ngưng thực mà uy lực cũng vượt xa pháp quyết bình thường.”

Khải, nV iga ikến rtgưn ìT,r ungyNê ưDi ig.a ch gia bái Vn Thnha
dưới nV Tc t xưng Thanh gưtnr huK bái n!rgtư ,áob n.pgh có Trì, aig là ưign uXyên đến ếđn v tu t ênti tm nâhn
ýL nhgàn nh nhìn Đin mt cười ápđ: ,dàgn du Vnâ oàv nBhì, nHg mm
ngoài ym,à ,k Sinh. hai xông h,ncuy bóng Diệp nói li ac Lý av là người ngH tm acu Bình iv định vào, vã óah ìhnn óc ar người
ìhnB. “Dưới Thanh gnH Lý trưgn ì,rT
ếđn ,iv ngay ngĐ àl kôngh iưd rT,ì người tưgrn đâu.” ar Thanh tay ũngc sẽ
ibtế “Ngươi ri. được
đâu?” ac hN
it t đưc. aưđ vếit, iươgN c t any cũng cho ta
Lâm uiL i.ún Phong nvâg d, vi àvng lên
trong lòng tay, hn axu tr t,n n liền nilê nũgc êimhk ưign này ýL nụ ìhnB c.iư thấy nmhõ, tc ngH
mày, Tiêu ưT i:tpế hi Nguyên ưnngh
ađư bn d Cơ ápph phẩm yhT ihkn cúrT ếuytq khó, tQếuy rất B tâhn may môn. như thể coi đã hnt Tuy iKếm uynH đư,c điều nm tí phải ôknhg ppáh àl cho qtuyế tam nhp nói huynh nhưng nũgc k mới h.c
gnuv ob ưbc lấy hln dy c rêtn il ra rênt àbo một o,l tm nhhc tay xgnu t ,ưnig lầu, nđg oh.a thahn iếkm hk tường àov xoay, trong tahnh ếkmi Hn đaó
ìhBn l,i nđh riã pnh Hng sáng, ĩ:ngh ysu tảng nht chậm từ Tir
giọng hn Nguyên Tư Tiêu ci,ư mm n:ói
ìg Cu vậy!” uc cunyh mà gấp có
at ika tt hơn ihà gcnhú phải ihk,ếu nói t có ămn thần rằng Dươgn thường tnếi nilh hc eghN ĩ,nhg e b ta sợ uhT aig không trăm sau tui hgnkô mạnh nếu chyun t vẫn này hoc ca thân, hànc t,c ta.”
t ht íKh có an hi tnrà uhc àhnh rồi.” na năm yđ, luyện tu thử ggưnn luân thêm ãđ
cũng tognr mtâ, sẽ hàn Ngnà àhi hui,ếk ilhn nb chúng cn nàng ta s êyn óc ,ol yhncu .âtm ôhkgn ac at t
iđ inó rnotg rt mhn lão ghônk .ct n,lg nig sư ac kia âsn iêtn ucâ iđu tm V nêy nào,
idà đường, trầm i:nó axo hơi, Bình gngi xao thở tm ýL n Hạng
chút theo àB pnág us uư tm nmag ó:in áic,
một úin hnuyh at cu sơn ràng iđ yuhncế, êL theo nhôgk Khẩu.” êln cho ca, rõ Cu đnế ngươi u.gnx y cn li Đạo bảo Dpi nh Sn,ih hu báo tôhng
đ thn, nc hita mang iph gnàn khí!” thai, giờ đgn đang “Hiện gnđ
gnđ yd. ra Vân ign khỏi c,a Hắn thấy iln inĐ c,a unm đến pơih nắng cbư Hạng Lý Bnhì ngađ
thở nghỉ đỏ nếđ hnôt ýL ámd chạy uđ không Sinh mt, vội hển, hổn ciu nh vi àngr ngcũ rõ Dpi vàng i:nó ngơi, từ nôt,h
cáo.” ra ehot gia, ac ch hkgnô có nli t k uti at thợ h.yc c hki rtgưn Khẩu, gnưi tnìh iLu C nhc dám đi chgnú mấy ađ iuT gặp báo Đạo một t rất về thấy kia m,d ưiD hcc theo, ta điểm nưig trở av sn,ă nyà nhớ Lê Đo của at cd ir iuđ một gái,c
đã ncg âmt nà,b gia Lý luyện v hnng ếđn giản, ưrct nm lt ònc ol md km,ếi nhKi ãđng Nĩgh xa chuyện gnnà lơ emx ynà, cũng chẳng ưt ixô. ýL âu hắn rtí aby tâm hícX
Sư ùđa nđg nuyh,h nữa.”
tốn thể xté thành àhnđ nên gNc chưa chưa ìnhB hpc được khiêm thực tu .inó tc,h òd hKni Hạng lực ýL L,nâu ilhn hếiut này, ra sinh tay của ênin ôkhng
Nưgi tr tr nbìh i.l ika th,ĩn cũng
,aty gnH giọng yl liên hty i:nó tc axu ýL ìhBn đ Vân, nĐi hn yta vy
gđn Hứa hi Khẩu, oĐ Đến ơ,Sn đi ca Sinh av va phải đó: ưnig người iDp êL ăVn
vẻ dgná t:mh thì thấy chắc ac phu chắn àghnn ânV vào ,nh ta nh ògln ,qâun Đin
ta ýL các àhnth thể my b iig tiếp óin nàh âđy lyun gì cuh hpaí uhna ac Khgnô ca ghnư âlnu ghôkn ,dm Kim nahTg đã gn Nghe Môn hai có igáp hntâ thế hp rhan agi ngnà kgh.ôn ếibt no,à hnât đ, a?ưhc ý yât ảnh hhnà óc btiế
tn, iếhTu àbo om m cúl ưim rôtgn nhnì tiu, anthh ênni rất ntgưr chỉ trăng, rntg cũng ưnh tm Lý mc ym dgun nyà ìh.Bn mắt b chừng Hạng t,ú àyn nno
aĐ tiểu kai ìmt là nph rồi!” nếđ ir! oteh tử Hgn
Sư đệ!”
mt hhcín ig mm ,ot sư nam ntgếi Tư. iàgon ýL tgếin: mt mày Xích hKni v, rm tm từ oàv àl ưci uvi Tiêu Hn bước Nguyên nà,b cất huynh htC các lầu trcư nhìn t nghe
yv niên ncug đgn nhẹ ehgn ,dy ưnh hník ng ió:n vàng Không il phoà ếuith th iv nhõm,
ndg đang chn ãv iuL àm iv nâs g,nb gxo.n đ yth ncgũ oàv đcư lùi li r,ưtc mt xông t, hnc,â ôghnk tnếi vội Hai thìn ynà người âmL gkôhn vàng gohPn
iknh hìt lui ,ưci úcht ngạc hỏi: mNh Lâm óc xg,nu đ ưci th iĐn iLu hnnì đ n,hgoP nHg Vân Bình mm
ưth gôhnk? mun gửi nhà Nươig óc
nhìn nggn vây hBìn iưgn :hi đầu n,uahq áđm Hắn nHg
hô.ti t từ Ê,
đến àl hầu nh,ôt ìhnB oĐ yhc .hKu gàn,l ohet đp Hạng Lý ýL ac ưngl nêl người nhS,i mấy aus Kinh con mang đường Diệp
tc nơ, ,ar ếtiv hnp giấy cm cùng, khhcí nghiên mực liên lập ly íchX ngay lp ct hniK útb tức. ôv
ynhu!h huynh sư tốt!” ưS mc có, tth Có óc ơn
iđ,ù đầy âmL Liễu á.ic hi h,n t mt ohgPn mt tát hmìn đp
đến.” nũcg l amng at ob mừng ph “Gia
————
ta cho ginươ! ìg đến anmg đoán iuv Sư tin đ, exm
,mnă lúc s, này bt ánđg Kinh đầu luyện đã cngô tc áont ânuL chu đ hThan mức ynà mhc đến ngH kt ng iht gNnyuê itến ut rồi. bốn hnTí ìhnB ãđ nlâu hc hn hàhn s niga, mc hni
?gì nió Hn
hếtit ,st oxa h vậy sửng Bình in:ó cười bà, nghe đầu nHg thân ha Lý
ngH ch Va niưg y đang ,ca v ípah gnhn nnhì ákhc hn nói, đã chỉnh il rtcư ch,p tọa. Bình người rcưt, trí lên cưb gin ếđn
cất gnl gánd khổ ngọc grotn cl tay, bày đ,u cười Xích gin he.gn ýL v iKhn ra
Ht(ế )chưngơ
gniư hnogP aig nói v ytâ ac khéo ôngkh d,ò rưtc u,h thôi, hôtn, gnm Lê aíph iut đnế, Vài ut nbg li àgyn phải .it hpiá ht íahp im o,Đ mà ếđn hTahn nnê đụng hp iv nghe mhăt ioag ýqu èbn at lni ytâ của vừa C muốn ixn Tuệ ếtk nôkgh r các ưgni
Khi phép iưc ph,n ngcù nix Vn ưgnh vô lễ mm ói:n Nguyên li i,l
ônhkg tha,i anmg c đcư này âthn th .khe khi T
chaư núi sáng, guxn. vẫn êTin t ig lnê đã
hn ht uiL iv gnhoP inó gnàv Lâm gHn ,hn .hìBn vi
đnế huyện H êL áhip ta việc!” àml phụ Sư
“Không agi tiu phụ.” là iag, h dám ut Lý aig tại là ch aqu ghcn ,dám hc hngôk ca một
tu Lý Cảnh nc ch ,ưgơnD mà đ hưn hnhtà ý. gnũc òCn nh nyHu sớm Thu thôi, ânLu không quá