Logo
Chương 29: Cầu viện

Lý Hạng Bình lập tức kinh hãi, thấy Vạn Nguyên Khải cười tươi, trong lòng suy nghĩ, thầm nghĩ:

“Vạn gia này quá nhiệt tình, phải đề phòng mới được.”

Vẫn giữ nụ cười trên mặt, hắn chắp tay hướng Vạn Nguyên Khải, liên tục lắc đầu nói:

“Lệnh tôn quá khách khí, thứ này ta không thể nhận được!”

igpú mt mun nh ivc nV hhuyn .đ óC
yl lên ngV tm một cmh đó H hc cũng Lê C viết và vnòg vngò lên Hạng ,Đo paíh cầm đ,u ơ.Sn Sau óđ và nòtr Đi trên cm, dưi rtnò chữ hnìB gNytu gt “Lý” v cây “Lý”, tm v ,đó ípah viết aig bút,
ng nhgi nHg yv, chút ngeh ýL Bình :hi
đ, nm mđ. yâ,đ ãđ uyNnêg nm Nói tay mt hơi Khi hàhtn thc Vn hc nếđ
ýL Bình vi Hgn gvnà .hi
cư.đ ênhin ưgnơĐ
Vn Khải uxa ygnuNê lêin yat tc ó.ni
này t,h nhk đốn, th iga chơi óc itV il gnotr unhyh Tah đồ có việc tm ta hMin náđg htmâ v cho phc ginào rt “Vạn món hcn nưdg ýL không hc uq nào tới, Luân, àl ănm mi gonm ta bồi nhận cho, gnr mh.n Tùng hãy cũng
v lưng chạy at ngV ta Lý C àvo Đo qua.” yNgtu hướng gia ngang H, iĐ ơSn,
lượt ti còn cđ lần cớ ãđ muộn đã yb sạch, cu ba iv inv n, ơni tìh tho b hkcí khi “Chúng iđ gi, rồi, u!c ongrt ut ếnđ Khí ếđn ôv nthàh cũng tnh cướp ngọc tu hiln đó ti sĩ lúc ít mt Lyun ahi ti đạo at phải
nơi hTahn Vọng Đao, Tập gia iĐ thực Môn tiên C bắc iún gưtơn Cử rTì n,l cb, với Kim nmô hồ ,ta pahí Mô,n píah quyền Cử đt Kim ôTgn qua về Nguyệt lực àl thế úgnch đi ac diư lực ca Cử đươgn rất gnôt hcíhn Từ úĐng ơsn H Mnô. ca của miK iga v!y
at ôhkgn không nhhuy mu,n aig ca tuy inêt hku là n,iươg th! bốn đ th,t ôgnn Tp gônt khágn ãđ ýL at cao ônghk àv ưhat ly với đi hgônK êi,nt mi iv ngb phải onc uđ ưcb c,on đgưn đi đã nhân đnế g?ia àov hngưn tu ưnig trưởng ntâh óc tu t,m đ vi tu at c,n hhà,n ph ngoái ut nmă tui còn
íhc:ht một v iig nbê êgnyuN òngv nV đầu, Khải rntò hn gật phải ig,a
nMô th? Tp Kim “Cử
Đo êL Phía yât C
êungyN h nói: ếbni úcth pl Vn có ux s,c Kih ct
v Khải Lý ìnhB Nguyên hỏi: tĩnh ũr, lại, nV iếngt lnê mặt nìhb Hgn hyT
toát suýt ión ihK làm tm in gnũc àyn, nHg Bnê bt ri Bnhì ig úhtc mà âcu gêynuN m nV hôi nh ĩth.n inkh ,aví nh lạnh, không nhìb mặt sợ v nữa vừa
Vạn nói :hn mt xấu h, gnam lại vẻ hiK ênguNy
k, exm àno c nìht htế hhnì Mc đã!”
ayt màu ly áo ngb àmi m lc t Nguyên bên r,a đcư hxan hp hn, thông đ,u iv rgotn iKh l.a ólt cđư óc pn nhẵn uq mt tm rntgo trắng Vạn đã chiếc g hộp ar
“Đây Cử àl Môn Kmi thị.” Tp
cắt “Dùng cưn nh v àl nph bnê trong oda pl uống nài,go ưc.đ
xin C Nêynug c at nói!” gọi K,hi huynh
xin nh!n yV at
Đo, hnyuh âyt không?” ếtbi thế nV gia “Vậy ýL nìhh aíph có tình cui Cổ noà êL ta,
khiếu, phàm thân gcN t.a im hp Knhi ut hsin hsin có ht “Không Luân sao nâhn bảy ba có pih đến ưmi Mt ưign cno đứa ocn inhl iv oà!n th ra mà ta th
có phi ônt nòc soa? lệnh Cnhg
onàh hnkôg nđế, mi xung cđư ta uhna,q ct giải ếitb n?khôg ápđ ta iag hnuyh gì “Lý các gia Vn v úpig toàn ht
ếđn các tập từng óc tu tm unế ũgnc n .iơưgn vin ac kích ntgô hcđ giải cầu bị nôm, phái inó ,rgn qtếuy “Có vi th cp óc rúcT thể tgnô tiên at ngtô cgn dgnù yngu nưig ontgr ômn
“Nghe ión gì?”
iL gia, ni:ó nròt ln vẽ cầm nV trịnh trọng ntrê một bút vgnò đu
nnìh hnc, orgtn Bình tgrno gngn âcn ,đó gHn uđ hmt :hngĩ nhôgk uq òlng
nSơ hiện.” htmă t về hgeN hp tâhn âty têin tiV aphí òd phía tux gtn ,ión óc Đạo Lê về tây,
iv gvnà nhìn đó, :íhcth Vn cămh ra, chợt hcú Lý ihK giải nđag nBìh ihu nuNygê gnH yhT uq
hả, n,ggi xg,un hnn mi intế nc ha :nió Bnhì gnH àyn Diệp agnm cúl ciư hộp, yncuh iSnh nghị thấy lnê ýL ly ýL chiếc thận mêhngi
chắc thành àL at là mãng! Chi tôn nhL nygêNu đột.” Đại đã Đo ,ơC đgưn ut lỗ hKi nh
eđo ac đạo.” aig co ceh pưc năm cho pưc pT ,tm ig lhin yan ta ch Mi tđo at tođ. My at Vạn mình tán trên ca mạng đnế th nlih targn s tu, làm nh,cí gai người đạo aig óc Tp cm nl ,úin úhncg ôhnt
nhge Đo êL achư ây,t v íhap “Đại yna ưrct norgt chỉ người vào tây nói có ở, Cổ nghe t v dần nơS Lê ln phía ,inú đến đi nph cd óin tgn
Lý vọng nói đầy Vạn v với ình,B tràn .ch nNgyêu Hạng nìhn gnom hiK hy
Hgn chấn i.l Lý hỏi Bình nòlg gront động,
gia Vạn đông a.t “Phía
itên tu uênhi nV gia còn ?gi bao
tđ cNg ca pT địch My Vn ra hn,Ki t,crư Vn li ưcb lần vào khốn gia vi nhãl hc iag năgĐ at đã hk ca hpm gnũc của ph gôkhn cùng. tu gia cđư. xâm ôv pT ,tay nhui ta măn iga hc âtnh Tề đnế mi địa gia ta, iếknh íhK, pT Lnuy
người aTh nhTah tđ Ph Lâun, â,nLu ,ânLu nuLâ. tham agi ếnđ thân ahi im tui Luny mt v ta bi cch đã oac cũng nHhà Kinh nph mi ành ai òcn ut ãđ phải trong ugynêN ym nigư hnC thành hCn đỉnh cưp ònc thàhn đến uân,L óđ ahi uynH nHuy ngoài ưg,in nhMi Chu cNg Tập tđ ta ânL,u agi va ot.đ olã nnhgư tc Khí, cũng ôhnkg
bản hiK yus nađg nrutg ưnh hĩng ir gsn nói: ,s Vạn đ mt nhìn ugênyN pt suy g,nhĩ
.ìg cđư lc gia ta úipg g,mn nôhkg yuế ýL ếth rgn e
htt, phụ Nói hnnâ chỉ àl tm màph gai
mn,hi tc vị, ta muốn nay phái sc phỏng ênb tnhâ aih bái ưnm Hin phụ quý của ncgũ ktế đnế cưh là
nV gxon Hạng âcu ión tiếng, uêynNg óNi iv Bình hKi yht yàn, ếp:it muốn ýL vàng êln il
Bình đầu nêli ynà đy nghi kinh lp nV nói: gần ùgcn êyungN do hk torgn ihK vẻ ng, tuhn lời tục, hắn cúl hãi, vô Hạng ưci usy htcú d heto ôhngk như ghnĩ tc
hìnB ar cho hk: Vạn ưic tc Nnuyêg rogtn Hạng tiếp Kih lgòn gật đu ó,in hiu
nió gtnro Khải lâu ra .lgòn lo đã tm Vn âu in ht v yguênN ol như bấy lg,n
ơSn Vi?t
gào uhc th uđa gnihnế nuyNêg v nl như tiếs nm c,th Vạn aty li, mặt in ngră Khải nghiến gnđa hk ol.a lên, hai
g,ếnit nti Hng Vạn b ngcũ từ mc cười idà nói: hđn hyt đã kh ý nđế nNêuyg nói ýL ct, Kih th thêm moi à,yn Bình một
grtno at khác ìg? oàing Chẳng gia phải Vn sao?” nkh àl mlà li ngó kếnih hnniê nigư n,đ iv mhnò t aso nói
là Đạo.” C Đyâ
gì cái là Đnúg gp thì óđ. iác s
ntrê ngồi Nói yđ ngây ar v mắt u.s ưu ghế, trogn gnox
Trì hcc dò haki xảy miư có nmă tông pih hia gii nuah àm ahcư nhơ ưMi Môn inbê chiến va ct C nv ra dù miK cm,h gia t.ôih phàm ly đều t,án ,nya hanhT và ngađ thăm àgnh ,itd b nbê gnTô iha cả ct cm ym hnưng ln nhân ãđ liên
đưc trắng hán i,tr nhẵn rắn, n,xe thc B chiếu đan nágs ánh mt iưd ngrôt tgrnô yàn bt pl ph vảy nhxa nhp mt sừng hưn quả mặt .tm rt
Sinh ,đu gii gi,y áo nV giấy, một trên Nguyên tyh Kih xn thích: hgtn piD v lấy gưnđ gật btú tay
suất “Hóa hn tu linh nữa yàn! sinh có thì tẩy tsuý ,cao gcnà kếihu xác ra tu ich nth con l nàgc nl, có ar thúc vi itết
lp d gnH od hiK Vn s, ct Bnhì, răng nhìn Lý gns nêyuNg nói: nc
“Gia phế bỏ ut hp ănm iv b khác, ngiư xaư ãđ oagi iv uđ
Vn có đoán ca ý đ vậy, Khải, i:ón đcư niếtg gnhe cs htúc đã uynêgN tm hìBn Hng lnê c,oi hkó
nhgúC cúrT im at gnhôk !Cơ được
iv tm vẻ ihK Bình ýL gHn uênNgy hỏi: bi vàng Vn ,phn Thy