Logo
Chương 1441: Lời tỏ tình của nương nương! Trần Mặc còn quan trọng hơn Đại Đạo! (1)

Nhìn vô số con mắt màu xanh biếc chi chít khắp trời, Vô Vọng Phật cảm thấy da đầu tê dại.

Hắn vốn tưởng mình đã mưu tính ngàn năm, chờ cho những kẻ cùng cấp chết hết, trở thành đế cảnh duy nhất còn sót lại trên đời, lẽ ra phải vô địch thiên hạ mới đúng.

Thế mà không ngờ, hắn vừa mới sống lại đã bị dồn vào tình thế này!

“Dựa theo ký ức từ Phật tâm truyền đến, sau trận đại chiến đó, gông xiềng trời đất càng thêm siết chặt, Đại Đạo khó cầu, thế gian đã bước vào mạt pháp thời đại.”

ht há tb nào, àog bất kỳ ra người, đ âm hannh Vng nhhta thét ht ôkhng đu ápht cóghn. miệng ưhngn Phật suy mnu tàn Vô
yv! Đùa kiu gì
ơc nđg gọi mt tht ođt hyt là ocn lẫn cái d arhtn tàn àngc cũng hamn ếht gnTro tia đời nam nomg rut quá huống gnđ ùd ucc tình àm đã sát ìv n tình nh, ca nyà dài cha u,nih cm il v. nauh, là nêudy
ac cung, nh cũng igưN ikh gđn, ơgưin óni hinnê, lòng li gcN ácx kh va “nhập lại mdá U n?đg tĐ nb nàH nh
tĩnh lập .lgn vừa hgkôn ct kíh tth ra, Lời này
ưnh àl hđn ia,s thn ônghK vậy!”
Vi nc hgcn Hàn, bước, Khư”, chỉ Đi tm mn yuQ Đo s U đưc tiến cgN ca igi cnh gi nb sẽ thượng! tht gêynnu lẽ thêm ôv
yoxa cơ ý nuc ìmt cảnh. Tâm sihn trí nhanh, hucyn nmi tia tPh mt ttuy mnu nogtr ngV ,oàrt cc
cxá? chm nói giNơư tác, Mc ngd ânTh rnT nhìn gì? nh chằm: đng
ưđ,c gbn không ngàd nh cho ươgnx, yunl âtm ct àm nhất cu cầu yt quá ihp gơnư,i hđn lt là bn lp cạo ìht “Trấn khó min ôhgnt không e của khếni ngs d suốt.” gonx, sát inươg ucng chết ngươi rồi, không ngay niơgư ad ócr
?
ct ihnk Tách huyết? c?l úRt
hntâ Trn êuynng! ib,tế gnnưg cM k!ai nìhn tr động qua ătng nơưgi muốn s htn, hut tưv giúp ơiưng :ión gipú iđ mt ac ơpnhgư ar hn vào tếpi hề m ad tạo hnôgk honà xcá hntâ Thấy Bần ac “Bần gơưni nb đ tc đ,y thể gnăt
tất xóa tn quả gc,nh ếuN s bị cầu ,ih không eđn c ihk unt ghknô tại, hoàn còn bị ànto hk luân còn sổ nyà năng tái vĩnh !ishn vni
àny rốt hnnâ ucc là !aos? ưgNhn n
óc đối ,Đo hgcn cung định Đại yh hkông thể phi đó ìth gkônh đưc nh đ ngm, y,v óni Vgn Đi gnch thì hpi Nếu mi àm mt hắn gcnũ vui mgn va trân vậy nghe t.ôhi tn.h snhi Phật gì tính quý ưhngN genh nói người àyn, gpnhơư v vt, nb Đo ip:ết của
như iđ cgnũ hnl gió inó rồi—” gucn Mặc ngưiơ hk gnxơư: ,mi Trần bn hn, nhl nió nghe nlgù ý “Nhưng giọng tc vậy, nnìh
rãi ugn.x knhgô yat Mc n bnà gì, mch óni Trn
Mặc không óin nói. qu tth “Ngươi nêhni hc hn Trần ai,s htn óc
g.đún thấy ngV đó ôV không cm hiênn đột Pht
ưnh nếp bỗng gài hítc tm nnăh đ tngru hngn òg đi ám nưgth c,d gnGươ th ty,h chi nặng sp óc khí iv nggan iđ. mắt trẻ ìla vốn nề t tốc
áx mép qau những Vọng otđ li ychun ihc ,c n,gd đ,o ìhmn ếđn “Bần inhs thni Phật nó:i này iv dùng tác đã nhếch bèn uhi thân ãvgn cũng phải của hồi gtnhô Vô là icư iđ đã ntgă luân c năm rămt nòc am ntgư nth. th
gn kịp yth nlgu cu trong Vgn từ hpn nb ònc hnath tm đen tPh ôV ar uq đã quang kịt. hưac thì
ànt ón q,ua hình íhnCh yh at ra nó khi àum iơn li ón,i vô hgôkn ôv sau đu bn mà xanh, hn. nháy nghn lạnh cáx xênyu ,dng iđ khí mt dit tc otrng hn ol đã chóc, ếtch mà lưu tgnh nâth là đó hip
không nóđ y!v nưh đợi hk ttuy nnh gnăt thể đi cc gnàn Bn năm, kết
???
iv nagm nàb đó! đp thân Mà cđư tuyt đo cM thiên h,kí Long Trn uư ínchh ,ái
huyết, nv phn ,ícxh Tnr iũm có gơ.inư iig kinh tm ht av tuếyq r,ìt b hai nnh àl aig trúng nudg àib úđgn ưđc cl cơ khí tc tốt yv ht túr tên hnơưPg oàv ànto ngươi đh!íc Nưh pgiú nhất lại cưđ của đ Mặc pháp ngLo ra,
ihk gynà ggnn à,gi ln đi lượng luân th tc lực, irt tuổi t ôV Vọng hàng tiến nnêi rtn thiếu yus tc àv ,nl liên ôkghn i.b Mi hao uđ đã qua dn htP hthan tm ln ngày gturn đu mtăr ơhi trong hồi, .ih mt itr nâlu nv một với đi, ngêynu àiv nếđ đi hc iênn, chi lần àl nua, dần gai uti íhk cnũg trung iàg ucyhn càgn thể ln niên, lưt trẻ bản uaq tiêu
s ni:ó Phật tăng Nhưng uhi ml, sẽ ngăt àlm nhàh là vt ơih iàh ión cuối ơưgni trước l là gôhkn hc, ynê hn ùgnng iđ nnggư ưđ,c tuyệt óc ò!ngl được ihknế gđn ayt c qu hiệu ngkhô nb Vọng bần ngươi cũng biết tm uax ãmng t,mâ Vô gnưg icư uến không “Đây niếgt, cnùg
quang gaNy hkô il tPh qua ,th xuyên ta r rực đó, sau sgán tqu gnr da ơc rỡ. làn
ht ngồi Khôgn ch !hcết
tnrê utrng oĐ rùtm bóng gôhnk đt lửng vùng pá bao nhgk sát, nlê ơl đen dần hyác. lồ vn
tình ?yv sao hgen như tỏ nigg Lời này
pá bc đường C hkohn Cm đi nhp đường này một mât ãnmh gntro liệt hkí yr d kch Pht !ghákn cgiá li dũng khiến thần Đế ôV nru ngV ,id mt
vi haó nêY hmn không a!Đ hT đến đưc nhgit ưngđ đon ca mc Cnhug ngàn măn ãđ những nên ika đ ncg mth Chi c cư,rt chí lyun ognah òcn êuy !ri tđ so ày,n hNgnư nưh ũngc cánh vậy, vậy ũngc
ogrnT àv sự ôV gòln nikh c m hiã uih. lẫn xen Phật ,đ Vng tt mịt khó
hiu ia hơn luân chưa ig ánđg chết, nh i,h iTr àl mtră uqa ciá tht ht sự vô. kpiế àm bao s ,hết
trò ngay gi lại ctưr tình Hiện d rt nòc sao? tay, ái t,m hnư kếtih đây oĐ nbà bày thuần l Đi tnêi
n,gtă th bần ?cM “Lẽ rnT thân ngrtú gũnc hmn hnư nào cnũg của nnàg
usy th àv xích, năm, đu ùd “Cho ânht nth bt utx là tht, hồn nũcg là inuh hni rut nàt. s sự xcá ácx hnt mười àib s
năgt àng.n tui thù, đều ,ar nB angĩh với n t gônkh óc noá Mc hnưgt Tnr hai nânh xung đột đi yàn hpi nôkhg ln ynà ý gchn t
tếh đắt, ht ai không chạm nxưg pih đu k ònc trả an Bt đế ági ếđn cgnh nguyên ai gian bn đạo
ca chối s U ođ đế. chứng gnôkh nđế igi nb Ngọc ivc xưng mác dỗ Hàn, t chn như thể sao ncă
này rng Hắn t án coh vô àhno mỹ. ùncg phương
?ul!t nàng ikh cũng Mặc, nào nưgi giới tothá hnkgô nTr hip th ca ny,à nên ưhn “Lẽ quy
gqa.nu già iR lại dưới s đi thanh nă ca mòn
hPt thấy thông tức a,yt um iago khai cao bần gnD gsn,á Vô th,c ht vi Nghĩ ngươi!” suốt lập nió: cảm dịch hnư ưcđ ngV giọng ntăg
Mc im “Nếu Tnr đã :hi óc đến, cung ơưign vậy ihp hnđ không?” lgn làm cúl gkônh ri nb tm