Logo
Chương 1442: Lời tỏ tình của nương nương! Trần Mặc còn quan trọng hơn Đại Đạo! (2)

Cảm giác cận kề cái chết lặp đi lặp lại này khiến Phật tâm của hắn bắt đầu dao động, nỗi sợ hãi tột cùng gần như muốn nuốt chửng hắn!

Cho đến lần luân hồi cuối cùng, Vô Vọng Phật không còn bất kỳ thay đổi nào nữa, cả người co quắp trên mặt đất như một khúc gỗ khô.

Lớp da xám như tro tàn lỏng lẻo khoác trên bộ xương, mỏng như giấy, đầy những nếp nhăn và vết nứt chằng chịt như mạng nhện, gò má nhô cao, hốc mắt lõm sâu thành hai cái hố đen, tròng mắt đục ngầu phủ một lớp sương mù lờ mờ, tựa như ngọn nến sắp tàn có thể tắt bất cứ lúc nào.

Lồng ngực hắn chậm rãi phập phồng, phát ra tiếng thở dốc khó nhọc, giọng nói khàn khàn khô khốc bật ra từ cổ họng: “Giết— giết ta đi—”

li dưng khí nề như,gt hniêmg xảy ,ntá tr từng .ra ưahc uhcny nưh ituê như ngn hgônk Uy
nĐg U co yĐâ" tử Ncg Hàn rút, l"à
???
"Phù—"
a a! A
htP l li .ti ht t chân vụn li Tnhha bn nhục ònc chìm n thịt ôV nuqga átn vừa ar hnàth đột ct tyếuh lông, tung, iênhn vô àvo cơ phn Vng s sót
ta gnhn ánsg th nc,g cm nnh điểm. t náh nvă tính khắc ưhn nó cực nhá ảo, nhut Tnoà tâhn túy có b hnuy tm ra thP nóg rỡ, cđư rc đến
là nưh Trông
hưn hyt niưg núi ta àon ghôkn thường như mênh aki thúc óđ nghẹt h.t có tm Tngor mt nưdg iõc cao gưhnn hình, lm,â áp được, sự iếkhn giáng yu it ôv nt mông thể có
àml nâhn th, ihp gya"N ếth nào không vậy?" nưrgt lão đối iđ hCcú c cũng nrT
ưngi Lc e Đi Vô Pht ânth in rằng chịu Qyu ncò đã hế,tc il .đ chưa gnV khác, ônghk là bản oĐ ìv ưH sp
gũcn ra "t.t chuyện tm "Nói
Đi khởi động! ãđ trn
bnê gnS tgniế cnh đng nhở. mt Chu êln
ngvù đất tuiê tr u ycunh đầu đột !id c nhiên ênn Trời th ,má rung d bắt
nTrog i.đà hnli
Ánh khẽ cá.i u mt ,êln sáng "cno lóe t"m tối chp
Vgn yth ãgn đo thP đagn tm .l vừa àvgn nơi hC thn ưnl Vô xuống, nh àum
song tch nyà òcn nơh ux Đui uq đáng c ut. h
đi chi cũng ,hntâ oĐ mTa usa nhật, đột Mặc mhp lâu. hiện tế uêY nya nđế háp hki ôkhgn oàv Chủ pH Trần là
tm lại lc dnùg gúnđ cho đâu đến." nàgn giữ tt, c hắn, trong thíc th biết hP"t có usa luân h,i này lyũ clú năm
lớn vọng. uytt at người hácc nưh ghnoK rti đất với hếnki
ogrnt xa .đng ìchm máĐ ưngi chấn ncò vẫn sự
tay Trn Mặc gơi vy .nh
Hàn cNg ra h.ơi mt th U
iđ s người, Ch đnoá tí được đó. điu kihá
dội nth điô nh Bnà, đau Tỳ dữ Cơn ý oán nưgi nur h,C nôghk mhc k,ia A tm áy:m lên bần aĐ, iđô táĐ La—” toá vào mp bóng Tất đc il, aH ith chằm tĐá đục ngừng Btá tm Ma iếNt nÁ, nhnì hniếk hct ngầu ,bt ômi
tiện úthc, i.Gi b gnưl Ước nêiTh nàng một vào aty Hnyu
tm nũgc bưc hmp chỉ Thần" hcCá hgôTn" Nhị na còn .iôth
đó kỳ si tiêu kia ìg hưn si kim b bay qagun đạo ri ntg th hôkng gtn ,dn trung àl, ra, átn. lên hp Nưnhg lạ dường tách
đ.uâ nương nh ưnngh ,hmn Hắn igi ac ưcng rõ này iđ tr ôkhgn nương ếtib sự
lớn coa kia, húct có Mộng hNêg hcp bóng An nhnì dgán sắc .pt tnh
il unm hmn aiH n lâm nâhn ln hơn ht Trần tên Ch àyn ca đyâ vy igoa Mặc toàn cTh" tđ lc ,kai hpá? cút,h àm aht"i il trận iáqu trước?
gynu ưhn chỉ cnò vy Thủ nnh mt gnúđ người! cM đứng mọi ,ar lại àohn àotn óha cấp ynà, n!h đà, đo quá của cth gndù nưghn nôkhg ulny áp hit hoàn tàno cs hPt ếTh vào sống vượt khắc ìnhm nTr đoạn
ngón ht ayt kh uđ Ánh Mặc rTn ơ, i.đm mắt
Nma htn hknôg nhất tận hư hối thiết cá pphá iig áphp nghiệp tận hận nsâ ôm hư nt mtâ, tb bếni ôm nhất chúng tếhti đc ác ápph ànhh hư hni,s biến igi thtiế nếbi ônhkg “Nam gii Nam nkhgô
ơig cM ah tay liư gbnù tha búng lên, nói yl một chửng ưdng gnn ám một ,itãh nuốt u iá,c mt bng dim Trần hắn. hmtê câu
mi lỏng. gànn mt thận mc Cn ht nnh npeh,
gũcn ph ac cùng tôi uch cốt căn hạn, là pùh cưđ đã ònc Đyâ ,hmn nàng. li Trn hn cực đ với gđn khả vô nnăg ếđn Mặc ulyn
nhàh uáq hhn"a.n ,àny cht lưỡi. hik không Ngọc tặc "cT uq độ U tu ànH
nhìn ni rnT nch ca nhíCh này, tmâ Mc Th ãnhm gnâd tli. nB oàtr
hhtcí không hti l iơh này óc mđi àl "Chỉ p"h
khác, Đơngư unế gdun nngà ioga không vi àl nưgi h ngũc ht hồn nth h,nêni
ônx t.ná nSơ hánTh àv Đệ ácC uhK tử niTêh bàn xao õV
chi của mất nay vni hồi nhvĩ trí, tịch pháp, vin hct ôv nhàh uâln thượng tid hai ihc tdi căn ưhC nhân hnsi gươin, vĩnh yl nêtih utty đứt th môn—” igi thường, thoát đường l,
tếh ìg "Chuyện àn?"y
s úrt ĩhgn ta âng óin gơnxư đã gơnưi gunc nB tl gơư,ni n,ió sao?” đaù
ac nhcg hnư vn iG chi cl gornt nguyên v!t ca "Đạo" được óc t hùng ếignt ht hnn cuồn iưc ng vật———— hu utn tc nh trong kinh Lc ncu nb mà v ătgn nlhĩ ,yđâ hik vọng cùng ưhn mc,h yqu cảm ìhnm Đo không, gầm imếk navg với phi ng s
tro ca uas nV gnt ếibt hnư bọn ia,k glòn ahò hik nguội. ưnig đu gưthn ntâh phận họ
mâ đột Pnh .bt ngột im
hnư Trong lp ngdư tc àov hin,m hnuy gì ngộ cM rTn gn u đã cõi trạng cm đó, thái mhìc iuđ u.id nlhĩ cưđ
với g,vn kuê li khô kia màu hhtnà nviê hc, kim. tginế nta vàgn gy gnh th ciu hóa ngọn gncù la mt gào Cnùg ntrog tnhâ yttu
Mi ôhngk mt ra hPt avng li nlê ihk ntgro tht tm chữ, nPh ưh âm. ngV rnt
ơgưi,n cũng c cười Khóe k luyện lạnh giải bổn thiên đó tigế óc san nụ t tất đg,nư oàv thành c mở đã đan!” cht mnô, inmg mt Trn Mc sẽ cếhnh đt cNg, cno ếuN :nhtưg ngb oà yđ hhnik amt gii, không xuêny các bn n lộ, ra gncu áotht những đa nlê coh ynà cung hnnâ bức kim thành sẽ tm ôV iGan yv hìmn tngư hìt
trang đã c đối lão U cđư ki!a b aqu iah H,nà còn thpá Lp cgN của phương chết nơh e mắt ctr nếu áci thm người hiện, chưa ngy gnr chc
v óc thnâ ac tự giới chi ht nrhà iđ qn.eu nhiên ơhgpưn gưhnn h,Pt utiê óc trình ít tiêu uhin nhìn nh, itd gnud, ung ngành cnò nghu Vọng ca rành nàng ,óđ nigư aoh dùng chk,á áQu nv úhct hn khôgn kgnôh cảnh
ucc àmu tr nđôg ìg? u"Q thần cảm đen thấy ic,á ika ta cứng nnìh tm như cu đã hC l."i hán muốn snág àl cái nh
nH gì gngn lên nình c hư Knôgh thứ đu nrtg ht ,đó ovà :tm rỗng, inó ?xem kgônh nưdg hìt chữ nhìn tin ntg gnađ như
hn nguyên, cđ ưs ơSn, Ngưnh hcn gn nhn đã tbi tb k cùng "nhT cíht Hợp". ut ht àl bước gtn sau nthì ti yah ghĩn hắn đều õV t vtư oàv li, nb sĩ v truyền xa ccá aht ac Thánh ũ,yl lĩnh kể khi nội s àl được g,ii
lại ngay này c cũng nrg cn y?v cTh gknhô "gnhôK !"in uêhci uig cnò Nht nTr nnâh mt lc e như iđ mhp ngờ,
Haó rTn ihp nưgd rntg đã hưn đốn ovà àvo xem Mặc óc Nhị ra àm àl ih bước thân đ, thể ơc g,n vn có thái ra ônkgh tiến phẩm?
đi tb hgncú hnt cđư rồi, ngcũ ngưng num ht một tiếng gi lắc n.a Mng dài Nghê đầy cs đu nói: An at grt,n nMu không lực, hiơ bây
lại. ínhu liếc à,ny tyh Ncg hóke tm Hàn lp mt cảnh, U glnô Lúc tc mày
!gNc aGni àov viễn ađ ôV hVĩn
con Mt tm?
——
Tánhh rgn đó sao đu năm, là mTa câu hk tồn cự, tm h,t thoát gnăn cũng h khiến bọn đnế e ãđ chưa gns đi Dù ađ cgnũ ch àhmp tm ym một iđ hgnu v tông ưs ànng ión chi cgnh hcc s chn it
?Hm
?soa dọa àvi bổn àm hcT đo H, cung nèqu mnu ch inhL cũng
nh uđ trung. ngẩng lại, đột hnìn hnoà huC lnê khgnô hninê gnS
lĩnh vào bản àl ưnnhg nl ih bản luân mt đất. tnâh t s àm đo nữa knghô ãđ tiêu nph chỉ udng nguyên óĐ tiêu, hắn nguyên ,gn vog,n rit
at.y yba áx ,kôngh lên rơi òngl Vêni bàn lợi ovà
sc hhàn ưhn Vầng đã mâ nguty toah nơưgd ũng kíh cynu!h àhon khí ioag nư,c ct ar nghch kia đang u ta ygnêun sôi u,qnga toàn tnh
vào, lốc nrt oxáy chế, ùn ygan hkí hty thần tm ùn àgo li ó,đ ,gnđ cgN thân ot thành đến nguyên s cm hn gnB iđ uas U auhqn th mt đ dao khống ơcn nhiên, ryutn thté. Hàn nxug mt
cgnũ hyta đ iyg thủng pl htnhà hội àyn ađ này. àngn nL đã d hn,p sổ gnăđ ánđ,h trở cơ cch ac ưtv igi
,tnghư đi !ir iđ hC cúhng utêi đi htpá at chóng b t,hôi hni hìt ri uam
inêt đ,t yv khai htì ?"ìhnm đ hnmì ãđ ca rêign u"Nế phá ođ t lộ
ncgù ôv cn phát rủa, il tđ li ar đ uih rồi hết uci hìnm tâm gn ôgKhn so?a c nugyn hếuyt ãđ
?H""m
ant Đến năng khả toàn .li C àhno gnV đã ,đyâ còn Phật thành khói, nkhôg ngs Đế mây ôV
hoang Vgn đầy mt gamn. mặt v tPh đt, rnêt liệt
to dt càng xanh iưd vgn nht lực àotn vnòg một nd ng, đ màu ngoài cùng lượng nhau, thành nhào ac ,hmt hkp oli àmu lgn àgnc trong nào tòrn han,u tnrùg àhvn voà liõ nutyg icu ygàn sự ovà .rc trời, tnêr hai ,óđ một