Logo
Chương 5: Quản gia mất tích (1)

Lục Hành Chu ung dung cầm lấy một củ khoai lang nướng từ tay tiểu đạo đồng, thong thả ăn: “Vốn dĩ, nể tình đôi bên có duyên, ta đã không truy cứu chuyện các ngươi lén chiếm đất đai, ở chung cũng chẳng sao... Nhưng nếu chư vị đã nóng lòng đuổi ta đi như vậy, thì thật ngại quá, ra cửa rẽ trái, xuống dốc núi, nơi đó mới là địa phận của các ngươi. Đi thong thả, không tiễn.”

Liễu Yên Nhi giận dữ nói: “Dù đất là của ngươi, nhưng nhà là do chúng ta xây, cớ gì bắt chúng ta đi!”

“Ồ?” Lục Hành Chu bật cười: “Nhà xây trên đất lén chiếm của người khác, ngươi đoán xem luật pháp bản triều có bảo hộ không?”

óin phi osa! đ àl dân mục chẳng biết hncg an nh gũnc quán il. ưNgi cái đã tìh nđế suýt m?hin Hngu mt ra gọi ngch hKìn gđán ly âđy óđ ,ghn xu, Liu tc ai uhaqn cúl h cũ, không là yn này sớm nát, đạo ìg nhưng nên óni ghnn nTơghư
sm lại ũngc áĐm nơh gcnũ Hà và àl ynuch dẫn kmếi iph Tìr phức. Lục thmê đã đưc nhặt âgy Hành c được đến chất đoạn hCi lại huyết đcư mảnh vi nit luyn chế, chỉnh, nbg hpin yat num. dgn Đan i,lo hip xưa, nthàh Hành oba còn nehp đan s ac tm t tra ghnôk dắt nlyu Lc t xuất thgn ưgơphn Bang mua thuốc, à,ny nráht ch tđ đã thiết mt đã lập tgn.r Bây h lượng nàoh đan hcák đất àbn tay th oac Bch hai mki hco gi còn óđ, nhiêu hCu tài, ađn việc âpnh h,uC nađ đó c
giác ìnhK tm tb Thương óhk mìh,n rTì vi lếic v uLi rùng o.ci il nhìn Bạch
họ đyâ Bọn tra ngih ná gũnc C.hu nếđ mnhì nàhH điều đ gưin quên gếti àl mất ca cL
gưinơ Yên, chứ?” ưci hnhàt còn đây nti nâng sao ar “Giờ êtn iếbt cL hík bhnì uáq thường.” at ir uCh vậy đổi thT :óin cưđ Hành các li nghị ưNh at nưh nê,l ìth im đ hưt hhàtn tui ra uLi áhti đã chất tự ìv li
ig ôtih ibu gơnưhT l:nê ìhKn còn giọng cvi, àyn chuyện ìg nói tức rtò rnu đnế nữa?” “Ngươi uiL ưtgnh ncũg gì Tih làm bi
úĐng d. này, pg túr xem gn auq là tth h ếht lòng án,v boá uc h
n.giết Nguyên hc nàgn Pth... hnn Dao mà ìht cnò gôhkn in Thịnh h bật huct hán gã cưi thành nnh cưđ, ca đi
cũng âyđ nH vic hin mắt hhnT osa? xuất rồi cíhx ontrg tính toán mt nhiên Dao kế tđ đã êuNnyg ư? c choh Cả
thâm ưgni chó nhnì gcũn ión cno hgnC thnì. ta hắn rchtá
ácc nc ngoM hco mt Thhn li mt với đạo n Lục ihp óc nihnê náuq âyx hgôkn nói: .i.đ.u áhp ri, Nếu at đ htn tưngơh này, iph hc iph nhà. cn nưigơ in?gươ niơ ta gthn Cuh gì khgnô lĩnh, ihu ch Hành ơin lưng ps đã bnga iLu này
tm Liu ct Cha đnế tím àmy iag nt.g con
không àl Lc óc ônkgh lnê ganB ugn Đan ưcrt nl, vì Hoc cnh crht cu ...m abgn hnli cao... hniêu hma,n đáng hnkôg ca ón:i óđ s,a noà? iơN chân khi ta ìht hCu dời oab ,àyn ut uýQ gchn đi nh?ôgk tên úni nmă gnay âlu nayg “Yêu ac cho đa gudn t úni cũ at ihp tiền, Hành c gmn cũng gia. íkh htế bàn
đây .ábn là nên cùng nhà hônkg nói ciu ca hoC ànhH cnũg tiếng Lục Cuh nưgi: at,
inó bản ..y.àn chư tm ưđc hĩnl không s không inó ihcmế nThh đgn gùcn ai âcu làm có i,ph thể nàh áph v ênn ncgũ Nguyên luôn gưhơnt “Việc gì, vn gp icu aDo gũnc h.m.n.ì iơgnư gưhnn haò n.ơh đạo: cũng lượng Chuyện ãđ công àhn giải, hìt àyn gnht của .Kh ra
thạch ôhgkn mt cL nữa, “Gấp có icư mun Hơn không giá hgnưt. trị tương năm ,ưđngơ ànHh ilnh bc ta .nl hnư cn gnàv :iưc Chu
Tth ln nBga b thị tr gp na ưcđ ưdng ,li v unế nmă àH hC iág ưnh gnkhô hHàn năm qua Đan àl Đan mt ohc iếmk xu. tnhí Hà ntư,rg tuh Chu ,ra Bang itn tgorn thiếu n.i s Lục k nv sắp
vẻ c.m gi mặt nình người nv Mọi Nguyên àngn đều hTnh D,ao
nìhn yqu. il iếtb dung phạm sao ếth Cngh ynà, thành úngđ ra om là ưa
cơ tnâh thế,it óc ta làm ếnđ mti ca âu,đ .hc..th rất bên at il nigơư h hngôk quan Áhn thình lỗi, iđô iclế nếu tra yâđ đ Nhưng ôiđ nqua ikếhn v ngđ giác ngưi mt đập cm án thì tth điều có này hn bên ìg at phía gưin h qua m!à
Ngnyêu nli liếc một Ngyunê ,ciá Doa Thịnh huC Thịnh àHnh đầu yauq u aoD cL đ.i áon
óc v tm một m hiểu, chữ chút t.m uiL nêY Nhi ngũc không
thiệt, ư,grnt mua ta ht đ Hành uhc giá chúng gưnơi cgnô no?à Thnh “Vẫn nhìK uLi kếh óni: ôiđ Thương icu nkgôh sẽ sẽ huC, tyh đa ĩhln với là này gấp .ođ tghn li thế iươgn cùng
đi gban nuqá ngođ nangg gun g đồ iuL món yxâ ađ thể phá coh ưthng bàn gnùd quán min, hac vi ,ta cnò không àiv ta ,nhg nàHh ac nagb cũ Đo trogn rt ndgu iág ãđ n:ió cưah nêhni phái... cL dng để đcư của éhpp óc ta qnáu đo đ..ế.m toàn đgn k Chu Lục m chủ sp
“Ngươi!”
với íph htngư muốn bi Lục hCu tm iLu nòC chủ mt anbg hnok Hành n:ói bàn Khnôg âđy. vội.” ưic
hìt khtoá măN Lui ln hNgĩ dt mau!” y,đâ Cm hTgưnơ năm n.l ếđn ri túc itn nói: Kình
Lục chaư Một Cu.h hti mđi qauy v àhHn ms
đ.i àl nnà,g hi mặt uâl nàhH gdná il của ra v lcú Chu, đgn vẻ ùd nũgc aT áhp nhìN cs thật Kình úcl nrg nén hápp ági ac mi ra tm câu: hc.í ac áph có sự uiL h íahp xhna utl hơgTưn Lục trắng, i,ơngư vô hàn mua e bọn
nđág hìKn áuq gơNưi ml dữ: Liễu ao!s hmnì thy Thương nig ghnôk