Logo
Chương 4: (2)

Liễu Yên Nhi hừ lạnh: “Chỉ bằng cái tên què như ngươi…”

“Yên Nhi!” Liễu Kình Thương vội vàng ngắt lời. Thiên kim bị chiều hư có thể nói năng bừa bãi, nhưng hắn nào dám không hiểu, Lục Hành Chu dù trình độ không bằng Bạch Trì, tại Hạ Châu này cũng là kẻ xuất chúng. Thật sự để hắn đi nơi khác thì chẳng đáng chút nào. Nếu thật sự có thể giữ hắn lại làm phó thủ, Đan Hà Bang mới là kẻ được lợi lớn.

Chỉ là phán đoán sai lầm, cứ ngỡ Lục Hành Chu sẽ vì Liễu Yên Nhi mà ở lại, nào ngờ căn bản không phải vậy... Vậy ngày thường ngươi tận tâm như thế rốt cuộc là vì điều gì chứ...

Liễu Kình Thương nghĩ đến đây, thở dài một tiếng: “Hành Chu hãy suy nghĩ lại xem? Nói thật, chung sống lâu như vậy, mọi người đã coi ngươi như người một nhà rồi... Sau này bổng lộc tăng thêm một thành thì sao?”

óin i:ón Ai uhC oDa “Ồn ?đi yêngNu ri thn Hành hnTh cL gì ta chứ...” gnt gđna il nmu ào in nhiên gi,n
óin ly h?tin Yên ta ai ri gônhk thêm vừa còn gnàc ihN hồ ct gNnà mặt uLi u.ám tgi
nhhT kóh và ôc ng dcư óđ mt li gia ico đgan uLi phải đây! ch! vy, iru, ca đẹp như nmhi tân cS Tngh mặt như Tìr mà aM Doa Ti nưngơ là iđ ia hgàn ahc hBc tr itu uyngNê tưgn unt đan nào hnĩl gànn noc C áhkch nTr xinh
.tya tếin Kình uLi nhđ ar lp tức ưnhơgT l,nê
làm ybâ aos gi? phải yV
Lc đi, nl od Đna md ghê mc thế nghĩ kách mà vuông hđn onà liõ Nng uCh Hành oàn aBng hty c cgũn chỉ uế, r êntr yàn âyđ thiếu ba gnBa ngồi lại, Hà ghônk phgnó cốt tđ anĐ tởm. núi. uNế êrnt khu amu uđ chẳng đều hpn núi
htt nyà ý ..à.no v sm ôgnKh gtn,h đắc nđo Yên lấy ilu nió hnư hmin chút iLu hìt :ếtib n lộ c Nhi oac tinế màl ht đã chgn
cảm iHa cigá htú sư htt ẩn ,v đ này tình. óc
ơnưig có cùng cgũn thì ôkhgn ia tgưn hkp nKhì ,k thuật nhl gnhĩ tm hâCu .h dung Hạ lnuy này ihnêt Lui ãyh unM icu aty ysu ngch :nh đi ch cũng khiến nhTơgư cho anđ Sc pn gơiưN hnkôg sợ mặt khó.”
:ơTgnhư ??? Liễu nìKh
một ìrT tv abgn chB ,tlư quan htrná để nhc ãđ nhiên nmag mph háp.i đề osát ếNu tngr hng nói: rời at theo của êbn đi, lục qếtyu tâm nht
Nguyên Dao Nơiưg! :n đi Thịnh
nb gnu côhn sao? Hành chết họ àyn Bị tht ibế!t gàrn vậy ac h,kế này. giết xuẩn, aĐn Hn chuyện thêm hca dmá lõi đ nó,i tm r,t quả Liu ùvi nxog rõ tên hkgnô cộng đa ìtm gia tođ Bnga cũng tiếng ađ oa?s àH ihp ohTe cũng àl hn ai cL ếkh lộ nghc què con ếnđ nghĩ tc inơ nchg yha iđu huC một iph
Ma hCuâ biểu tgưn b :inó !ctúh ahpí núhcg tm lĩnh ggni Dao nhôkg rnT Hạ nThh nuêygN tnhg iBtế c,m iT mặt yâĐ ca mnghiê là hhTn asu điều gànn ta!
mi ácC Kìhn tgnư khó sắc Thương hạ àl guênyN ôv hai b Lui nđế oaD ípah tm ncgù gưnD nhTh sau ùgnc ý hưn gànn, ai?” av đ cio:
tm cno rìT đều gia mm. gncù Bạch trợn Lui vi ahC hc
mộ .iáb úgnc tnorg tđ ri, hìt k êunyx trước!” Thương hcúgn osa nơi iG đây Liễu Ch đến trước at ngưth htó:t Vy này ãđ lnòg c?h tgi hc, đcư to Kình ếhtc còn
Lục uhC .tn nói: nđế ưci aty xua ta, y.v “Không àl ơigưn cgnư imn hnHà Dyunê giữa pphá ưhn àv cần âđy
ta, ly óc ìg yuhCn qanu cười hnư b Lui tinh chúng iNh ưng?iơ lạnh: lêni nội đnế h áhip bagn Ynê
biết, Đan àl qnu,á t gi không ccá khu mt Cuh tạm đã ĩd còn, p,h mà mt âđy qnahu nhàn hignmê cgnù ếhk ưcđ tnh một chtu khi àyn này Hà ca âyđ hC ếicmh Nói Quan, v thôi.” nnê naQ.u áhcc .chhn mua quan túc nv hoàn kngôh inú Hàhn ón:i thiếu Lục inơ Liễu anđ ađ ta nàb anĐ đo h oTeh .h ch hc hìt Sơn iht tth vc ngt các th dm bang ênt ađ ba “Trên không naĐ v thuộc
cần bn tâm.” ghkôn Hhàn Chu “Vậy cL bật iư:c
gchnú ,trúc tgnro khu đu hsn ôgnkh ìth hồ, unly h nađ uđ kniế nyà. cdư cv ếhT cghn ũgcn cníhh ac ayng nm nHgu nl ac viên. núi nơi Những cả nght đi bagn nhà phần nyà ơni lưng có gcnù cn.ò tàno ,hpái kngôh b h,nnâ
ta àl là, Lc ac iđ ươing. rời Ý Chu :ión Hành nên k các
txu nKìh ac hìt rt nhc ts,o aođ ngvà êyu đ.t uiL iv bị C.hu vut im về, ưtcr tM v, ơTưgnh uýst tới, Hành av ln hct Bàn óngm ayt nữa mt vnươ tiếng Lc
ht Lc đáng giết nmu nhã. rút ynà uCh ngờ ãđ migá còn quá il đám t cb al Vốn tgưn qua noà h,ơn iưgn đgá,n hơi Hành nhục axy báhc ván, cầu đàhn, òcn ãđ ođ áqu ic
hu áhk nêrt lại .hkế nab lão đổi Tm m,i cL mxe Tên cL àl là hcc s ig ,sĩ Chu nrgà đa còn ànhH ph rhàn ra nếđ một ếhk gnưnh .Chu rõ ếkh đạo Hàhn uqna đu chắn cũ đây àl mạch viết chủ ãđ địa
b ngược Làm b,iu họ óah il íhnch goiàn a?os ra c uđi ar
uqa lại ,àm yàn mt là thế osa thành iuđ thôi Cgnh ar người
iđ m hơn, này. tth chl inơ knghô nhân mi lia Hành uaq yam hC ra ãđ tra Chu ca ciư, nhiều nh cuhiê ihp Lục íhchn uđi hk cho tm àl hnkôg ếh:k mỗ n,mă ũc tunyr một ly thừa.” Lục hắn àyn mỉm đa quả .k chủ “Càng àl nhưng ưnig uSa yam
gnn người n.ơg iM
sát cuối đứng ngđá ươing a:n cđư không?” cùng nhn quan gknôh ácc phải lm quá nửa yNgnêu gàyn hTnh ngoài ri Dao óc àN,y
h!n s htT àl ca
ùlgn hpi oD,a lhnĩ. hgtn ếikn ba hành lạnh gánd ginư hnhT Thịnh l: ênuNgy yTh đành ac “Tham v
ta ứng ca kia àl lại, iA ac đa nói: tm pnh aT Tìr lạnh ngươi? hếk nói này!” nói còn đây ciư này Bạch
mt phc Đan cũng hnTh ,h đều ađ là nHàh Dao êNynug ynà chuyện giưn iG hpi đến hTnh Thnh đưc yđâ gếti i,r ôkhgn óhk vô ngưi aus nuygêN Hà h ndg. im nghĩ đyâ cht ý đến đ bọn tưrc đoạt naqu Nguyên nhi ngđ đến, noàt yàn hp, Bang ivc Lc khỏi aDo ihkn mt phiền an th lại àyn quan aso ìg, ,hưnpơg oaD huC thrán Lần ngay nói quan có ivc gnôkh cả khế, âđ?y im honà mối
chớp mắt. pch sức ar Thnh Dao ungêNy
bản không onc bẩm: đo m chôn Tiểu oe,h ml mà niơ .oaH tđ ípha tên bái uTi tm b uas của ar đi óđ li t b giả ián năc nươgi hcd gncú ch kia đồng heo cũ, ácc áiC hpi
đến kích lẽ chẳng b đêin s?ao uèq Tên đả áhpt nyà ir
tođ k?hgôn ca óc tnh nhiên nàng agnb kếh ưing ađ ơglưn hkế Lục đa uhC d,ân nl:gò nhét tm cướp nhàH nuq nương, yha hội ôC oàv rtnog trong