Logo
Chương 6: Quản gia mất tích (2)

Lại là Hoắc gia... Tim Thịnh Nguyên Dao khẽ động, nàng nghi hoặc nhìn Lục Hành Chu hồi lâu, nhưng sắc mặt hắn vẫn như thường, không nhìn ra bất cứ điều gì đặc biệt.

...........

Liễu Kình Thương đã đồng ý với khoản bồi thường này.

đã nyà vùng, ccu lão với nggi. hgưnn đua s giữ n,a ,uhC Quản tcuh ihn Lục nhnâ Hoắc bc nc uđ ngud đi nlh đã cah nđg rốt kôngh s Hco cho nâhP th tội iđ hThn ct,hế ?ia cđ hpi hnng híkc oãl crưT Hành gia đầu nưig hcân uNế tht hãy mời hung người chc nhc Dao mnă mun ongtr mex đnế s ccá ar ơnh gôcn biểu tămh tiên Nguyên hi anch ,nht yx này gai g,ì li tr. đhnà ra s h: àl tht
Nnưgh m nm đui đúng, cm cđ àHhn ônlu iago Nguyên Dao uđi ũc lại tar đó yah cứ, hôngk gvàn chuyện cũng itb tiếp sở inú uthc đó Đna êmth unôl vi cL ct Lc mìhn òiđ .hCu thập hànH cht ìg tyh ònc hỏi iah hạ ám. vci hCu thấy coh il cHo có àgnn angb sát cm ca àH ôv gia, là ungx nhcg này rt theo bèn Thịnh tìh han ilư cáhv uth na,gB
nàng nhà uygNên ovà tmi tm ocH trợn htch ,icá ngã đến rẽ gtn.r dẫn ac gnb a,gi Doa ihK Thịnh sắp mt đập
onhà r.i oLã điên noàt
làm Đan Hà Doa yêNgnu của thử ,l nhTh thm hngư rt cũ .aBgn oeth điu ly s
s hôgnk mhô vô uaq quay để cd tm ùiM rôtng vu th ,ưtcr huC nd naĐ con tht tth Lc umn gchn thấy. Liễu Hà hắn đu oan ná v đc.ư đường kp ,rta óc s ngBa đ aCh không gi t ohc h hnàH cũgn nt nhà uđi s núi, màl đã V
có thấy uQn vẫn nyuhc hn iph thy ca htì ư,cđ agi kgôhn ynà ngũc thể không hắn… manh a?os coH cm Dù rnêt mtì Nàng nưig hoc ach đnêi bệnh có im đ thể unlô oãl,
vô ,r hco khp nãg ngư,i vtế tnhâ gtrôn dữ utx đy lo đóng hôk nt. đã vảy được tích Quản ,gnthơư gia li vốn uám nay ãlo nih cùng toàn rưới, đảo tm Hoắc ãđ là cráh
cửa Lc giờ Kinh yêuNng ògln thành, gánd trời v của hnđ ếitv hhTn ênl h,tư Knhi hnkôg aig đưc nV phá đang bóng mặt ìth igàno dn opnhg đề an ưs, ri uCh. bây mi ngng dn báo ưgnhn hni li trong đến ,s cHo Hnhà mt aưđ ig Dao xong ưnig đầu .ri ưth lặn bút án nình
ão:l âyđ nahc ca ti l,i rnt ia hạ Lập nió chế đang gi “Ngươi ct v? uhct khống úxm có ma
iah s iông nmu Dao rất ht ũc chỉ mth òt tu không chính nhưng cnò cùng ànHh ai.k mò uđi Thnh uCh chí cảm cm ac lgnò sa àl đ mt iđu rtò xnug y,nà nhà v thật àiv yth hoet án. luâ kỹ cL tiêu thy Nàng về hỏi nàgn nén tra uNênyg óc câu, nmă
ngươi dung gnưi àl Chu đgn vẽ như đã bc Thịnh voà ht:t óc Nưgi yl Hnàh áci v, đã cnhâ chỗ, lngáo ti óin tm xayo àm ,àhn mt hn Nguyên Lục aDo btú phi sống giy ra họa không?” xong áhcp
iut xe gnal umn đo h anBg đ nđg khoai một rời hc nàh tm ánh của li ưhn trò Hà nco trên Đan ,hc địa gii Nhté cưi mỉm và cah thạch tếh giết mặt niưg đng dưi đẩy c mới khế hai yht .tđ n,ăl vào hik Liễu, v ilhn
ch đưc gabn b och đến núi cách uhC Nếu óc ynếhcu nmìh rtti iơh tìh Thịnh cm ,ođt bị bội, cL phái thấy bc sm iGi Nguyên đ hnmì hppá Hành nhHà làm đã ltu Cuh, đây cgnh ahtnr óc àm ngưl Lc ng?ơiư với ai rồi. có hn gkônh àon ì,g uđâ nió hônc dưới này mưn ac đa để một đi yâ,đ ếhk ut chtú hhn,à Dao chống ngđ khác thế
ogà đniê đòi v i!r nh Miệng cuồng ,hn àL v gmn ri, lão thét:
inuh có ac rtăm ruỗng, Vì thể hoàn pl đã đ đó iđu sp as, nơi cah lúc iđ ơHn nt.hhà cngũ c dnùg phái vốn định được vià agnb sở hn, hpi đ nào, trụ ht hnà tức Chu ưđc cũng cũ ôntrg vốn uâl li, uđ đi, bt chỉ na hn yàn angB nưh tm đỡ người. nmă kôgnh mục Lc xử Hành tu rồi. đã àl abgn đã trao Đna có cuc ht
phải nuyq pngho gia gia tNh tra? đcư tùy điều h của hc có đâu it aig tm cũ agi là tni gđn đương inh hiáT lão htưng, Hoắc chuyn cHo ýqu như Hu, ihtá nàh tc triều, sư thế vậy gia th
ưing imã hcân uti ođ đến Đui đy ,uđâ ếnđ vẫn ếth àm ũngc ex tm mà sao? núi lăn đng yth hhnna không
acnh ch ht s thời ếitb uđi ,đi đến không iuL nhìn nhà tm an, hki th ca oàn s ưcđ vy? hp, kế iđ ưnhgN iA sao cũng con hn h cohh hắn gian nếđ xác là hết àno hcnu àon dù cha đyâ rit tùrgn
nkhgô gncá ihp nuQ lâu, ch iph nKôhg ta, ml ngơ mình: Hco ta gia lão hồi tm nnưhg bẩm ìhnn
li u,tgn iưng bốc ếđn ps tc con hikó cảm c trông iL,u iah hnư biểu n nghi nàh ach đu ìhnn Ngoảnh h úgn.t ac
ri uiT bận nb đ,i đy ođ ănl gnang ,li mlà h icư qu đu ir tâm. với cũng hgcn xe mt h ngđ quay êhnnhg
nay!” iơưgn quả Lục mãi! Hành Nêgynu :ghTơnư hce s miã cnghó ta ngươi đến yrunt tai tưởng rTgno oDa ca hu nhhna rtnyu óc tòr âm mhô hc uhC Bản ht Kình cho Thịnh Đgn h itbế ac Liễu
ưtng v .ir mạng d Nhưng unqa il thì gi,a Trước hìt nliê hc phức quá v thông bây óc phiền oHc kia ná vậy còn ig nthưg kh ca n.ói đến tm
uđa ãng nhìn đang đu lên, nrt it cu nThh r nđg ca tm ma mày cua ggnn iv uygNnê oaD ánh h .cu lặng Thuộc
Chu mm Lục tm kh iM cười: nàhH ogmn hc.
mtèh á.ci Lc ly chẳng cuối, àhnH uđ ilcế còn chB T ếnđ chí thậm tm huC rìT
ta ơgn sư!” áihT ngươi! đn gia ra pih ôm cágn mtì như kgôhn Hoắc nghĩ ưnhgn t,a tm đau iga: gnKhô uđ, Quản năm giết syu kgnhô gng lúc, đcư ,gì giãy nh mà sức oãl il dường gơiNư iđ phải đó