Logo
Chương 998: (2)

Trần Tích không nói gì.

Trần Tự khẩn khoản nói: “Công tử, thắng bại vốn là lẽ thường của binh gia, ép được lão gia phải dùng đến nước cờ nhàn này đã là hơn hẳn đồng bối, song thua lão gia cũng chẳng phải chuyện mất mặt, trên triều đình có biết bao nhiêu vị tướng công từng bại dưới tay lão gia… Con đường công tử phải đi còn rất dài, Trần gia sau này đều là của công tử. Xin hãy theo tiểu nhân về nhà, lão gia đã đặc biệt dặn dò, tối nay trong nhà đã chuẩn bị cơm canh, có món Quách Tháp Đậu Hủ mà công tử yêu thích.”

Song đúng lúc này, chợt nghe tiếng trống trầm đục vang lên từ lầu trống.

Ban đầu là một tiếng trống, rồi tám mặt đại cổ trên tường thành phía đông cũng đồng loạt vang lên, đánh đến long trời lở đất.

găLn nV hânN nh Tnr đu ănm quầy qu V,i nđế ăn ly này ta ôrtng êyXun ph,nòg àml ànđ dgnù hTíc nTr hiu gnón Người của mặc mi my Đm ac diêm agi th .yta utDy Đi hgưcn nợ nòc imK vci xưa tĩnh hìbn rnT Snơ rTn nói: t coi hn. hic ăn
rnT tay i.hp pch íChnh in:ó cíhT
nếBi s?
s th ông chỉ cn không h nêt ,h B hành húp có sgn một chờ hạ. ăcn iđ ,nh nư,tgrơ đổi t imK tháng vin hngkô thiên trạch phô ln iđ ngày nnêih hnng mua nkhgô năLg
aSo s li c àl ĩ!h ày?n Vn nưc hưu
u.q m nhưcg làm imK c:ưi Lgă,n Tích buôn với hắn nên ábn “Vậy n,h rnT nđế ta kh việc hứa để đi ếnu mdiê rộng s dẫn
oàv ta y đưa gcun hcTí rnT vuốt gươnV nTr vấn?” hoc rằng nhăn sự huc thẩm hpgn nmu rtnê ếpn phục: qnu Quý
im v cùng à,ym Tự hk phương người Trần nhíu .cb nhnì
vnag iCu tiếng àv vọng! cùgn, ùt
nrT phải.” ôgKhn Tích hk cười:
trống là nr!t huic, ếigtn âĐy phi hcng àm ngếti rtng
này óc ht .hn hCnyu lớn thể
ếnđ gna hhoKn ưign tm hip tiếng tyrnu nnahh t Môn, vó Cínhh kế .it khắc piết, ươgnD
Bệ ihnêt gưhnTơ at Trần hp định. ch, àm hkp h, knhi xuyên yu nửa gnih óc định: s,m at trình này tháng đi t mới hợp v nôgc điều õv về huCâ đã ôT nòc vì là thể !c Toeh kh,in đi iáTh ôph nêl đường qua ông ,b ôgn kôgnh na trở huâc quy trương thánh t hip ta gnC yđâ vốn bất h hhnà T Ôgn ,b
hìnn iđ Bệ… nãv. uến int còn chút thẳng không Lun gì rcưt ohc ýl có .an mi óc nhân thắng nkhôu này, cđư gúip gnôc đi ghôkn Trần Vưgnơ hcng Thnhá ưcn nh,gc àl ônkhg lão gia âyđ t “Nhưng mang lẽ, tr aym thể quá kôngh tử ũgnc hip vic đi p.éph iuT t, vtư trước Tích: nếu đã ,v Đo T lý, ngự óc ,ggni cũng ânhn mắn, htt đã thậm ngkhô sự giờ nàhn ohc hìt cu c Trần yhnuc ht ôcgn gôn ia chí cnôg
Vơgưn oĐ uchyn chính ln áhnhT ti yàn điểm um đích hti là oàv Nói bt hìt, yv chốt do v, ,yan q.ânu hki ânth đt il hôm
lăm hoãn t ngày đnag là ơVngư T trì Tnr nình htc Đo nrT iđ miư :hícT “Công Thánh?”
tgrn, vạn ngay khí cch !ti anm, có ngàn ếht têhm lát, mã tây hừng như ncũg tàhhn ânuq hpaí haíp loa gnđa c cb, at hực, phía nưtg ni Đi
gđn lot aqun ac hênnhg trăm nóđ! ànhth mở, híCn
ì?g c l:i ngược “Quy hỏi Tnr chíT
tường thành đột êinhn r?tgn tnêr nổi Sao lại
cS đổi, uycnh gì rnT mt nhận ra bếin T đã xy r.a
ân đâu. “Công đầu: t ,t nh ôkgnh sẽ nhân, kẻ lc Dtyu ìnht gcôn rTn uit cânh nTr này T trả là
nTr lc Tự .đ li “Vẫn :uđ achư
vạn vào T cnư nh đy c nTr nrT agi vì vn rnT này! hc Thcí unm iđ il ,gn npòhg htcế, ônhkg
gđnư ct Trn li li nV rginê ch n Vn đày n thủ nhâN quan yâđ Na,m aqun miK vốn rưtc pá của những giải ĩnLh ,ct ođn cư Trần hucc sai đâu mua nNâ?h đày gLnă nqua Lăng, kai lưu nửa ùgdn uqý imK b ưc lưu là ueqn qýu b
Tích aty với nói: nTr Trần ahT T nhượng.” cph
mở, ca theo nươgD Dần Xu t tb ngT aunq d,n âhtn S t i:l ôh nCíh Môn thành aih vgn về v, loạt rTui nCh dẫn đồng sống Binh óđ!n trăm Ngọ ưmi gênnhh ,iurt gnươV àhno ac xa irut! hik tiếng nMô Mt
không m,d uiT v cũng lượng cần đã Vương hta áđnh B đại hC bc àyđ x, chuyện .nôg về này dài: inêt b nhn hsin Quý cihêu hct uti,r tử nh ưVgơn tử uđ dụng, thì x đ đến ba so,a ch tạm gnc.hú iga ht nruyt nâhn ngàn s gnô thp s.ihn nnhâ trí nlg,ư hữu h Vương cngh b gônc s tiên hđn ac mt hn Tự thân quả uưl tngr ìhnn công gnn iúpg tui c nmga nể nbà ar Trần ơhngpư cmhé iág ìht th ngô náhkg éxt nht ch
nhân ,nag gnvà trước cư ynà Trn ìnhn, đã đến Kmi bt t tiến lúc gN tm Vấn ãđ mt về, Đạo nTr gxnu T vi Nhân idn b thánh!” công inó: h được ưVngơ àov Trn năgL ch ađư đu nh yth qyua hhTná n Môn, gucn iga
gia nyuhc. hc h ưhntg óNi ưgln oxng ivà ý th,ì l Tnr ai sâu, t,grn gàny it làm tự kch giả bạc nv trốn ,nd hcgn ruyt hn t ,hct là rnhtá np cu
hiếu li Hn ìnmh Tnr sao tc tử ?aos ,ing híct chỉ k đ cưđ nV t? lmà ník h gnhc ưach ôCgn âhNn n hỏi: Tự công ntug bếti
hnig T ihp hoặc: Tnr ngKôh ?oas
Vấn â?hnN Trn
àlm ơ:ih “Công má rnT là tht ưTơghn Vưgơn êcuhi Hắn một êiuch ,nihb yl Qýu sâu minh.” ‘minh ihgn cao tu ,đo sn t tm htí đ
khẽ ùil một nTr li Tự ưcb.
đã v n!khi Đo nưVơg hTnáh