Logo
Chương 997: (1)

“Giết người rồi!”

Hai bên đường lớn Chính Dương Môn, đám bách tính vây xem bỗng kinh hô: “Giết người rồi!”

Lời ấy vừa thốt ra, bách tính vô thức lùi lại mấy chục bước, ngay cả những bóng người vừa rồi còn lẩn khuất sau đám đông cũng hòa vào dòng người, biến mất không dấu vết.

Có kẻ bỗng hô lớn: “Hoảng loạn gì chứ, là Vũ Lâm quân đã hạ sát kẻ gian dám xông vào nghi trượng, chẳng có gì đáng ngại!”

th lấy cht cắn đ:u nói hpi ,này ai gật Tnr bất ngoan, s.ng nkhô kể ,ih nươgi mới àl đu yĐâ có ccáh Tích đến li
hay.” Th th onđ Tích nTr ià:d hk
êy,n âmL hmgì ntíh nbê nc,h màng áchb đều quân gna h hók đến ôhkgn đá dài qua hnnì ltá hp ơS. nb lưt Ngôn nTrê nđg Lâm nti xanh, con
Trần Châm Trn híc,T gật iưgn nhìn những uHny hk uđ. ícTh khác Lý cgnù hCcư ýL Huyền, T nìhn
xme va được ha ưci một kịch n:l hmT v “Không hgônk hya! sao ah yah o,as
nếđ ưgin chỉ ưctr đi bt Lỗ ct. cũng s Nh lời gia ôn năm, đi hnhà s nrT ca cb với Tích, ưgin ni gia tb thn b mêth không mt hki toàn định niưg :óni ch chỉ hN .ưgin s mặt htt gyàn cho ,na ht tồn s Châu tchế gia yàn chẳng hta một gì, nc Tự r,i ,t iam gđn Viên tm Trần thích gđná. tn igi quá Cnhíh đến uđ Cn Cnôg ngưi iđ là là
my Tích không Lâm ân,hn sau i:đ quya c,m cũng útch ih ccu một nâ an. e gNôn “Đại s l,ngò về ta rốt rnT tình hcc tyh đhnà uas cnò ginư Sơ ngr đu tm iđ iag óc Lâm hônkg định ch cơ nợ Ti thn àny này, s rmt r.t
chọc bọn hành ãD ax hmT hn gnăch, đó?” nòc knghô at êrtu iud đang niưgơ “Này, nói: các
hácB nrthá tíhn ch òcn trượng, lại. xa người miư đã mt đu
nình cngh Trần sự nêb ào, nìhn đến àm tâm nôNg ngoS sgan n.đưg cúl hícT Lâm n,a còn ũcgn để n gnkôh ày,n
toàn gknhô Quý ôkhgn k vào ýu,Q onhà chỉ ưgtr,n tsá ngxô còn nNgô Nió tiếg h Lmâ g.ônc ph Vương ngưVơ cùng, cũng óc hoc àl ias .l ignh Sơ
đì:nh nói nhà cưCh icá tnr ,ignươ lôi ?ìg nTê Tề giơưn nkh mâhC nổi iếpk
quy lý tình uyq c ýl. nSgo nhtì ,c àl
xông nc rtm hôKng th ngai l hing không hắn hat intê răng xông kíhc mLâ quân ôgnN chết !tu ta là ,c cn ihgn ngự ob gp :nhn ovà ia mc tiền, cth hậu lmà k il t,nưgr ngáđ gôhkn àl t.ciế rntê có hinTê tph rtngư aT ,t ,yv tn,rưg vào th
châm hcí i.ếmb òcn úhct Thậm
en,đ dung, vận opnhg đạo oàb nug nhươpg đnh .nhnà iĐ hkí itáh htn
nên tht Ngôn unr Miô mâL rẩy, .il hgkôn
vậy triều l oLã gthnư nya my li tếig yv nêtr nigư thấy ìhnh, mới V máu, giết ngch lường, ángđ ìnhđ ácC hc thmâ ihp nikếh thy coa khó ưhn tại ôv đu ta oca inư.g cao cao n.mih il cm đổ Bna mà iưgn nhìn,
iđ sm tmâ mt ,yàn kỹ cực đã cnh ,il lui hnim rTn ir. k êbn Song trước Tích đi là hnnà hpưgnơ cờ đã cnư ghĩn cao mình, lo
Ri Trần Tích. nhnì li
Tnr công nxi vị, nói ncgù ivà íhTc hcp T tới, vi cưđ thy t :uqnâ hưC tiểu nhnâ lni nhìn tay och nTr nhân Lmâ uti nrgiê lời.” của Vũ
“Đại gnđ l x: v a.t khó pé Ngôn hânn mLâ
yM tn nga thúc a.r người
gì ưNigơ âmhC Cchư d àm nói: r?t T lấy nig
gui tM àbn nh bé, gđn quân .c c kyuh gdàn dễ
đi óc at, cũng chc ta là ôgxn Tnr thì, ưingơ chẳng gtếi ếitg phải at sa?o nèb ôkn?hg là grnt,ư Tích lơ uếN “Vậy àov gign: ihgn hrtcá ônghk
ĩhln ynà ábhc S rtng hắn Bng này nhít ơư,ing mt đ nếđ ưđa aob ,hók àny, nhìn, nếđ nước hncg nb Tngr trước hẵng usa hign yãh yuqa nnh,ã iph trị Quỳnh ưnrgt đang hoa h.ntí n,nyugê đã cách ámTh chuyện ac ưrct h:Tíc đu nH unm nnìh tìm rnT nêhui âLm ncyuh Vi hết Yến.”
nagđ ngươi, iơgưn Cmâh !yđ “Tên khốn hi mắng: Tề Chước ành giận
nmu ly đỏ th đi ưiơgN ônhkg lĩnh bản igphn nhân tự ?ư giành công ươngi Báo cho ban lập àvo ad Đa ôcng không mt danh, u:gn chẳng th o?sa lẽ nếiK mình
rnT .Loã không Sơ, là Lmâ Các phải mà Hắn Nôgn óin
có ar kẻ hábc Lâm ln t,ni trong ngự lập nhít ámđ xông i:ón ênn k tc !sai nếtgi vn tay, quân “Phải, nghi không nrtgư ũV Lại vào
gntrư “Ngươi gnôN hkngô? có uđ sẽ Báo bây giơNư đã đặt c giờ t hn Triu khíc Ncg ai iương S:ơ ar aĐ thc tv ngươi loã nêl mLâ không?” àl tin khi
.T nTr
gói hn,ât đứng Trần nco đu thi ám.u chTí nằm Qýu iht gươnV hp ntêr ciú dià vũng it mặc auq ugnêyn coh ìnnh ht trong chỗ,
ntgô. óc ơS quyền thn như ngcô biệt, àm Nông người aT Lâm irta khác.” rạng ácc hcc r là ưcha có độc ckhá dnha yđâ con hnnâ ói:n iđ àlm iúc th ngtor nhà vị ta uđ ht n,àh t hnkôg cngũ hàn uýq Ta bn ĩnlh t Lý ãđ
quyền :óin Huyền átl. gngi xni đi cho ôm ynêgnu rtm gâyi “Trạng Lý lang
máu, âmL oteh gtrưn uđ unyH, Lý nnìh Sơ: Ngnô yun?q gnng Vì đgna Hắn nhìn ý nt,i kích ayh nh gkôhn đ
t đ, n?iág a,n mấy ang Tề ưgnrt đến haíp gnhi áic mád sao? tm tiếng: trưng iNơưg nghi tm uđ cthú hCâm gànm nuyH chẳng nági “Hồ ôMn trước ýL của quát Cưhc, hnt ếđn nmu trước hinb ơgiưn binh Ng có àm kh
“Sư Ngọ gnàhn nđế ybà khốc còn Môn, hâmC Tề ìtrhn ôkh cách p,h :óni àon rõ Chước cùgn nng Hya hcká chúng ưngi ?cvi s chăng? ta
khiến ãđ gnig ơiư?gn “Kẻ sai hỏi: trầm oàn Huyền cgũn ýL
ngNô Lmâ hk mnì.h gti