Logo
Chương 965: Lục súc tràng (1)

Đây là lần thứ tư Trần Tích tiến cung.

Nếu nói Ninh triều là một gã khổng lồ trải dài bốn ngàn dặm sơn hà, thì tòa Tử Cấm Thành được bao bọc bởi tường cung đỏ thẫm này chính là trái tim đỏ rực của gã khổng lồ ấy. Các các lão cùng bộ đường ra vào nơi đây chính là huyết mạch của Ninh triều.

Huyết dịch chảy mãi không ngừng, chẳng ai biết gã khổng lồ kia đang nghĩ gì trong lòng.

m,c yht ht gì. như mt gnhe Trung biểu iLêu khngô kôgnh
tục vào cmh, uayq tht một ưcb ođ nhôgk lại, hn Trn iđ cgu.n mt li một ol chTí lê,n ơSn tya iLêu ión ruTgn cháx Ngưu lni hcáx cáxh đầu tiếp aty lưng h,n
c ysa nôg, ìhnm àoni.g num Nió ciư tm ra hkóe, òtrgn mt gnurT gâny như nh t uiLê tưkh nt o,gnx lồi
ib knhgô h đổi áhtto hni biết cung đại nam đã tán tgnư ha lúc ns tc nạn, bấy ai.g cuối pg mình ucch aig hik đyâ il ca hgưcn Nuưg miK Lăng aum nói: là giám ìhhn, tiếp các iN uiêL áith ơnưgi ihk gi Sơn êLiu gơnVư r,a n tên một cùng Bảo gia g,i ấn hương đổi
đèn têrn tựa ưln nnế l noTrg t cung. at êtni nà,h ar nmà mái huy cây hóik as hoàng, như cung, lya cháy Nhân mtră hnưgơ đuốc Th gđ,n
qnau ơSn gNuư cD ngẩng ir unêyx yat auq hngn gnưt ,ođ hai aqu đi giữa cung đầu. đ sang theo bnê uas iig gcnu gđn im nióg nghiêm, vnàg. ,v hTíc đều ưđng, ưNu,g ơnS nhoa rnhtá cb pch hno Tnr hắn dám phiền đo nhao iđ thy
gngi nói: ?ìg àhkn uêiL mnu Trung “Nội tướng
trán y,ta áhcc Liêu thò ưuN,g trn Sơn v nl Đng sợ.” vỗ tth tkhư ògrtn đáng oe ays tếh hìnn rTgu:n này nữa, tm Hắn
Hắn người qau xách uxyên iah aho. rteo cgn
hưac kghôn âhNn qua Thọ chí Nhân Ngưu gnc Thọ Trần vi troe igoàn. grnuT cứ Luêi ếht lặng cnò bưc xuyên gvàn htm ao,h lẽ đến ,ncug ênb nsâ voà chxá c,gun c,Thí ơSn iàgno đứng
khc.á không Xuân kẻ có tngro hoàn hnàh ưmu hchtí phía còn B ch aunq húT đến ,t toàn áhTi sau h, chuyện lniê
gi nơS đ,no óNi trí yđ Liêu at ,lên đầu vị chn li rt nhiếk cũ. Nưgu hn cằm cm vào Trung,
tm nnhì quay đầu hc chằm. mỗi ncò inl Tích c nTr yht ugnTr ngđa u,đ quay óc Liêu lại, c chằm trừng g,đn av ht mình
t nhti cugn, như nào. y Tễ, nưgv Nhân áiTh Th hT uq một bụi phục Nhân khôi trn không abi nv ,cugn ntâh Hiếu cnh uht àigno bch bên iNgào
B hạ!”
độc. Thần hung nnưgh vẻ t,n sự cs il uêiL dn mt Trung đu cnò ch nh nuhg không còn anb tn nd ò,nc ntrê
ánoĐ ioág người bn r,i gNuư ty, n ếđn cả li nòc sai ón:i Sơn đưa tất ca nhgn nam Lêiu làm nhiên htn ta gia nghưp lmà .k s nô,
iuêL cũng lớn àny nưgi icư “Nội không chuyện t c muốn iuêL Trung ngay hết trách, m êch náđo muốn ht:m đi s?ao ìmnh ưngt đ
aqnu b m rt hácx Liêu v ht một nđúg Liêu bin ,sĩ iLuê ,nyà ntg rteo áBc anb nơS n.ãnh aig ph làm gimn Trực’, áhTi người, iTmh gn,al uiLê lcú ca iba Liêu gnb àlm đưc tri. chtr êtrn nàThh Đng níChh đến riut Lại Ngưu tiến ngự ‘Trung ch gđn lngà tổ Châu pnh,á uêyNgn hT nđế có iga làm bỗng nếti ct quan quan gônhT it đến nói: iah cnò ĩs Cần ưhngN a.t nrogt xã, ión nhiên ba gnd ihNn nTâ bốn ban àl
sợ thiên ar là đc nTgur phpé li hoc ,cá k tù, mới nâ ygâ rộng nh màl mc kẻ ln it nv nl! sng tham áihT này thần t,ếch cđư ml àyn nào mâ uiLê ,t ihm ng
igNơư thể đoán ưhgơn ‘Trung ưntg ưđa Liêu ínChh iga tnĩh hgnôt ,dò il gưin ht Cần ar dn ìg nib ếnđ hn Lăng. iln ìnbh cho m,un Sơn óc num ihc của ri. guNư lại ltá cho na hiệu Nội ah Kim Ni nươgi mt gntư nói: Liêu hn óc là ig igơnư nh minh, Trc thứ aig n,gơiư
t “Bệ ias ckáh. ưnhgn ca tyut àl t Bi ac chạy phải gurTn ôkgnh chỉ Táih n,Tugr ếcinh đi lỗi áiTh chiến li ,ưrtc êiuL lần ưađ iLêu hạ, b vậy, b ôhkng sợ chỗ hiTá êiLu àm đi. Trung .t s mà còn nhàh pé ngcũ ccáh cyh ynà Thái nào bỏ gcnư trước quan, tử
có ănv hải đin ar agns gì, t suy ngt, hc lớn chủ cíTh hip không ac sgn ưgtn ãđ ànhh onđá mưu Bên h, h bổ là il ra nggi àl gũcn s ch việc tưh hi quan: trình iGám lnh truyền ưgnđ y cần ión Thái tuh tử hKi hcút ưT xy s thích. L àby “Bệ Trần lm rnotg th,t hTiá tđ được.”
ir muốn túl là li uđ nél tm ngu.x gncu nid icú Có Tnr xem ági k lén nhìn iác tiến nào nh,htá vàng nđhá ngốc uđ k ruư iv li Tí,ch ghếhnc gngn ays
đầu ngươi b Trần yas ayuq cũng quân đyâ c khtư iêLu bị Tích “Giờ Tnrgu: là hnnì rồi.”
đổ ôhkgn chuyện gcàn không rug.nT muốn nuaq ch đến đngư hcn này ,rnt nếđ ohc nàb gkhnô ếinch ũr do bỏ Trần vệ, Liêu om chuyện uTngr uêiL it ihTá nhc iig hnpi s t li đơn hhítc hcn h Thái tnuh Tích, đến t, ti cũng trước, đầu pih giả shc chạy iếgt Vị chạy áhkhc lnê v
nTàhh êLui uêiL ưnig nmhì giác, sihn êrnT imđ :ugnrT itu đgnà gnũc yu uyế khác, ngươi nsâ ihk biết, Trung, via hếpi đều dù ênn cũgn nàm ahy icú gơnvư phải đmi ơnS kih huat u.tha óc của htì àg,nho Ngưu nhìn hu,k khấu uyế. h àl đu ib thể gáy din diện.”
th aly bản uqc h, “Bệ chuyển!” ôhkgn
náh hki nếđ óin tm icá. run thần sc Miã đnế lên Luêi cho uic nbiế rTgnu âyđ, ùncg tm óc aóh, cgnũ