Logo
Chương 6: Tiếc Thay Quen Biết Quá Muộn

Trần Tích trở mình ngồi dậy, nhảy xuống giường, hắn lấy một con dao găm từ trên dây trói trên đùi mình ra, vứt vỏ đai đi rồi lao về một góc nào đó trong phòng bệnh.

Hắn hơi sợ, sợ việc mình sắp làm, sợ hậu quả sau khi làm xong.

Nhưng hắn không có lựa chọn nào khác.

Vương Long, say rượu đâm chết một nam một nữ, sau khi gây tai nạn giao thông thì bỏ chạy, nạn nhân bởi vì không được cấp cứu kịp thời dẫn đến tử vong. Ngày hôm sau, Vương Long đến đồn cảnh sát tự thú, nhưng trước đó hắn đã đến bệnh viện Thanh Sơn làm giấy chẩn bệnh. Vốn dĩ tòa án phải tiến hành thẩm tra đối chiếu giấy chẩn bệnh, nhưng người nhà của Vương Long tập trung hơn sáu mươi tài xế địa phương đến tòa án làm ầm ĩ cả lên, cuối cùng không tiến hành được, Vương Long được miễn xét xử, vào bệnh viện Thanh Sơn.

úgip không?” Cn at
ynà Đến o..sa. mức cm àny nếĐ s?oa
“Nhả .ra..
có.” “Không
gn.ux noLg aty Vương ca ncá oad ncgù, iCu ihp buông cũng ,ra
nch ngồi T,híc rTn Hn i:h xugn
ac à:di oBà ht
iđếu Làm hô?gnk
cếh,t tar nnê rnhtì nênhi hn gnưđơ mặt. mặt nơưgV Nhnưg tgn, Thcí và hưca ngoL cho điều htay tsu nh. ar nTr ca vi ais igưn inơưg nhà t ognTr mnu đ luật hip gặp Long iig thế nVơưg nm,ìh ưs uáq hc iđ từng hòa nưig
vn Tnr uTy sao. gu,Xn hếtc quen hay .num ưghnn nTê bè nhgôK tiô àl c.a em nrg i,r sắp ig nah làm ngươi ôti ca ig bn Bào âyb chưa àl
ngực doa Trn không đến u,nxg nmh nói onc miũ ch dao chTí ấn g.oLn ìg chạm ưVơng nd dn
yam từng người, đpá gnimế càng cũng ùgnc càng nhát mâđ hct xé nTg hơn, cuối rách ym Tnr htt phn êntr n.h hcTí nh ygàn dao hét vào nộ, không nhưng tiếng il, c cn mt
íhpa hnb hmc Trong nhìn ign gnl gònph ãri ynê này. nhân kchá d,y v những bhn,
ra, ngiã Long ac xoay bt đu av ưil Vương av bm: lẩm yncuh aod, t gnĐ
nhìn inl hin làm Lngo định ikh nTr tibế hty .gì híTc nrT nên đây, Vương Tích xuất hếT
inX il.
hìt đgn ìbnh Tưcr clú thừa, ưd tiếg li đấy.” ànot íchth người khgnô “Lần htế ùdng têin ta hki ir hành k ưign lực, ?à tĩnh, uđ nhải cực giết
cânh oaknhh nh cíhT Trn ggin che ếvt thương nói iv ca: àBo icu gin giường, ,oe
thiếu còn pih trước này hki nnêi ếht ếtch nhớ àoB một... thù ngờ, ưnig ca áob tng hngôk
nơ!h ihp cách học thể nihu m có !ưrtc Cha ngươi ir, unih ngươi ươngi phía ìhnn đn cếth “Ta coh về Rt !itn tiền
pih cthế vn .ir iR
ming mnh,ì đang Bào hnc ac nchếh biết icv cười: dụng đến innê thiuế il hắn
.úht nKgôh
nphgò bệnh. gnđ Lưu bên cửa b ákhoc lão trước iàngo mở ra, oli C,hc áhcn tóc cửa oàB nm nưĐg gưni a,tnrg ac ikm
hắn ngồi ca tnrag ógnb êbn Tnr nêl xong, iđ phục vào nưig ohc oàB nĐưg bệnh, ưbc Tíh,c tối: ngờ ir kih pđ tấm khôi ra ghhnc nhpòg xoay Nói v ly iư,ggn
câu nơi uqa đi đi ekh thân at ogrnt .đi bógn mciêh ac, gtn Bn đá mươi này câhn cứng, nnê “Than ngr oa.b ita ngươi, aig lên đến óel la trời hôgkn nưgiơ chín đi, gi gci cđư ht
àov cđư chTí cm hàm rót xúc ar vị tnrà nTr yđ iha nhận nnh đưc hatn muá goahkn cm miệng, ágic. ănr,g ri ngoài ngọt
Trần yl miũ tay ehk h,uin đâm àvo Tích, cưp gơưVn tay àvo ninê rt nù,cg .nsư grotn ihtếu nt ir rt Nió ac n,iên âđm dao oe rồi thiếu hoc ingtế Long phi mgă hơn tquá dao nưgơx hắn một nũgc
iv nH vnàg i:ón
loang umá tgrn gnalo cTh.í ccu sm Trần hếcic Dnòg gối đời ra màu tinh, như ra
óc th muốn người il hc vy này nh giết nếu tpiế nữa, Hn đây. ìht iđ người, knôgh tc iếgt il
num ế!cht “Mày
rồi.” unm nĐế
hN !ra
c hn hắn đnế vn hnngư ,yr s itgế tch huc trái cắn Ln mức nghôk đầu hn ra. ,ùth run nưig ntêi ngă,r oáb tim
reto chỉ uế,y nh ca hn nhưng vgn nukhg nmh im êtrn ngày nìhn ra hôgnk nng ngơ p càng tm gGni mắt àgnoi i,l itr. ,nếđ trnăg s, hTíc ncgà uhtykế Trần cơn n
hiểu gami mc ac hn b gii vô nó,i Tích mnă ccáh nào giao ccu nn vi ôhgnt đời ãđ được, tia quá khứ, ơngưV gùnc trong Trần không đi xaư v Long tt.háo ngkôh nt,
s “Ngươi ngươi biết hoc tth à?” ngr không ta
ghônk không od ,ca biết ngừng. s nggn ídnh phía nru adrenaline àl cứ Mt yđ nh tăng Tíhc àBo di cgnh ry ayh máu, v Tnr lên, uh ìnhn uđ tonà thân cao mà
aoig chú hé,pp hdc ònc ta lẽ giúp hắn àv ca ta at ngđă othi c hai trái iơnưg il u,Lư của lên.” có hcng hc cbá ayqu inđ niĐ htio
quá muộn.” biết thay, cTiế nueq
tếhiu bng dao nrT thể Tcíh đâm ơc găm ovà útr Hắn ar, niên: ir ovà đâm li hnm
th hícT rảnh dã trên nh gđn năng nhưng mạch hág,nk trái mà cho úlc tức cinếh mất rTn hn lên cn otnrg àny cThí hn ưhn ôkhng c đưc nơưVg lc Trn il thú! nnâh hai hc cđư không lnê ưpc rng chk tay ohnhk noc oLgn nh khiến nhát ngờ có dao hoàn pnh khngô gn,r đấu, dao, lp đi
coh oBà loã đá ưLu gans cạnh, li một ct.hu ri bnê iđếu mình ca hmcâ
nào hnkgô? an nnuyg âmt óc “Còn
hkgnô vẫn Lúc chíT hgtưnơ cyh nói ac Trần chuyện, tvế nn.gg umá
nhmu hnhtà từ tiơư iôm Tích, àv ac Máu ra cchiế tím ărng àum enđ. ig rTn hyc
đớn nnh ươgnV áic hãi, cigá s hmi đưc c ar nla hct.ế hm,ìn c dòng àml ưnh khi t nguy kề cnơ cận tnâh Long ađu àtno đó rntê àl mc hắn đni
Boà ca.” “Ừm,
phán làm nh s ưNnhg đcư? ttáho mht hik soa th có
iđ rồi t Tích, mt hai uiĐ bên h:k óin rTn phủ t aThnh nlê yta Lý n,h hnc bnà đến ca
Nh ra!
cs xuống. l ngl hcTí âmđ bên ơgi ngigư đnế nrT ar nog,L gVươn ado lên đi
cưi Tích :ggưn Trần
của hmn mở mt, Lnog Trn Tích, cổ chặt nbg hn icư chc, vươn ôđi gi aty tay khẩy: nơưgV rn nh m