Logo
Chương 6: Tiếc Thay Quen Biết Quá Muộn

Trần Tích trở mình ngồi dậy, nhảy xuống giường, hắn lấy một con dao găm từ trên dây trói trên đùi mình ra, vứt vỏ đai đi rồi lao về một góc nào đó trong phòng bệnh.

Hắn hơi sợ, sợ việc mình sắp làm, sợ hậu quả sau khi làm xong.

Nhưng hắn không có lựa chọn nào khác.

Vương Long, say rượu đâm chết một nam một nữ, sau khi gây tai nạn giao thông thì bỏ chạy, nạn nhân bởi vì không được cấp cứu kịp thời dẫn đến tử vong. Ngày hôm sau, Vương Long đến đồn cảnh sát tự thú, nhưng trước đó hắn đã đến bệnh viện Thanh Sơn làm giấy chẩn bệnh. Vốn dĩ tòa án phải tiến hành thẩm tra đối chiếu giấy chẩn bệnh, nhưng người nhà của Vương Long tập trung hơn sáu mươi tài xế địa phương đến tòa án làm ầm ĩ cả lên, cuối cùng không tiến hành được, Vương Long được miễn xét xử, vào bệnh viện Thanh Sơn.

inX i.l
xúc máu nàigo ngt rót g,inm hai onahgk hnta vị nnh cưđ Trần nrg,ă gái.c hnn tnàr mc ưđc hmà Tích cm vào ra ri đy
cù,ng yta nác Vưngơ bnôgu dao ac phi .xung ra, iCu ũgcn Long
nv cthế Ri hip ri.
từ hnum đen. ra àmu cyh hTí,c ăgrn thành gi ômi của rTn ơtiư hếcci uMá tím
nur ac, ahy hậu ghnôk Trn do toàn uđ nhgc .nngg ggnn má,u ienadenral tâhn Tích Bào àl hpaí ry Mt cứ sợ ếbit dính oca nătg về mà di yđ hìnn gknôh hắn ê,ln
hícT, tr ongL thiếu oe miũ ado g,cùn iph ly dao hoc thiếu đmâ onrgt của vào vào Trần măg ri một trở tay niên, cũng đâm tay quát uhn,i khỏe Nói hơn ênni tận rồi tiếng nưs. nh ưngxơ ơVưgn ưpc
vn ếtgi đến răng, ,yr không tiên hnnưg hn .ar hn s ùht, c báo nL hn tim nc uđ người tch mức huc nur tári
Đnế ?osa mức Đến cm này nyà sao...”
gnvà Hắn ói:n iv
khi ngt tùh nòc áob Bào nh này ngờ, ca nkgôh hip niên hết rõ một... ngưi tcrư chết hituế
ngưthơ nhẹ giường, o,e ngồi :ac âcnh với hnhoka ingg icu nói che rnT tvế oàB Tích
mb: yoax cynhu bắt t uđ ca va Vương av ra, lưỡi nogL dao, ml gniã gĐn
nhưng gnđ hai đi hc hinếk ihncế nph tya c hkc không tc nêl lúc nc đấu, hknôg hắn lập đưc ãd nhân iátr không rTn ohhkn ado Trần nưh hắn Tích ,nákhg dao, ntáh nhào tnrê nco rằng này thể lên thú! ưgơnV óc och lực rảnh Long hn trogn rằng, lại Thcí mch mt cưp cđư ng nh ăngn
icư tay cch, bng cT,íh nh hắn tay hnm giữ m ,mt gơnVư ơưnv ngLo c đôi nr Trần cth h:ky mở ac
ado đi gux.n cs bnê ra âmđ ngigư l hcTí ếnđ lng nTr Vương lên giơ ,ongL
a!r hN
“Làm đuếi không?”
hTcí, ign Hn uxng Trn nch hi:
óc. “Không
ych ac inó tếv hcTí không úLc vẫn tnươgh .ggnn Trần nychu, máu
gnl nyê Trong ngồi phòng cmh về .ynà gnnh nhân d,y nhnì ckáh bệnh ,hnb rãi phía
m, ac. Bào
mắt aih t ca ri tya ýL Trần bàn h,n hp khẽ: uĐi bên iđ lnê Tnahh chn h,íTc ếnđ nió từ
nh Hn tigế il mnu người thể ct có này ,an tpếi đy.â il hgôkn thì yv ch ếun ư,gin đi iếtg
tngr máu iđ gi ccu ra loang Dòng nưh c.Tíh galno rTn màu sm cếihc ar ihnt,
iv nhà mnh,ì Trần sai đui ca Nhưng nên hn tgn, hip oLgn mt nLgo ra đi ytah hc hacư ưs sut ưign m.t đương thế êinnh tra hòa t Vgưnơ unm và gươnV giải gnTor pg ct,ếh h.n Tchí ltu người đ ơiưng gnt coh rhtnì uqá
,ar il nhm àvo chTí đâm ămg ơc rnT nH mđâ niên: oad thể vào rút rồi gbn huếti
có onà unygn òCn an kngôh? tmâ
lmà c nđ .ếthc ihk mhi s hắn hnn tonà t hnât giác lan cảm cn mình, đó c là đưc ,iãh k tênr onLg cái ơgnVư ra cơn hnư nđi đau nguy dòng
à?” thật ta rằng gnôkh s ơưgin Nơgiư hco biết
“Tiếc equn muộn.” uqá ,hyat biết
ra... hN
nhìn g.ì ếhT làm gươVn lin nhi Tcíh xut Long Trần khi ,đyâ Tnr thấy biết hnđ nnê Tchí
sao. là itô làm gi hacư hay ir, ơngưi me nêT yTu itô oBà ca.” bây nv ,nXug của nhưng rnT quen u.mn èb sp nb gi hếtc hôngK nrg nha
Đến num rồi.”
tai thông Vương xưa ,óin cuc iđ thoát. rTn miga onà nh nn cách b ihu hkôgn mc cùng được, đã oLng íchT ,nt với v iđ có ôv ôv áuq không năm rotng iig ca giao kh,
ábc ta cnhg ngưiơ li có toih cứ nh at giao ph,pé ĩs ca hc quay trái àv l ăđgn còn “Điện ư,Lu húc thoại at ac giúp niđ dhc .nêl iha
nC ?ngkôh at pgúi
nhưng khung nơc ac ,ếđn s, chỉ treo hgônk ,il ngẩn ngày ngơ p uy,ế n hn mỏi ra gcàn ngoài vng ìhnn r.it nhắm mt Trần ytuhkế càng Tcíh inGg mt rtên hn trăng
àlm hnáp s mth thể ttohá Nnưgh ư?đc nh aso khỏi
hút.” nôKhg
grn cửa, chân được i.đ đi, icg đá lên leó khe iơn hntâ uaq chmiê nB nnê trời không gia àyn tia mưiơ giữ gontr ưnơig “Than niơgư, đi la tầng bóng at .abo đnế nc,g uâc iđ th chín
mnu ếtc!h àMy
mà Long. óni đnế knôhg miũ ơưnVg ch hcm nd cíTh ìg Trần onc dao n hmn dn ngực gu,nx dao
iđ ngồi óngb íchT, nrT hik ra yaox cưb hcgnh trang vẻ Nói àov tm bên lên oBà g,inưg pđ khôi ri gưin ng ly coh hắn gĐnư bh,n xog,n ca ti: phòng cph
đá lại Luư ếđui câhm rồi Bào lão mt ohc ca ,nhc ut.ch mình ênb sang
ưd n,ĩht ignư nL tnêi toàn hìbn ngưi tgếi lúc rcưT tgiế uđ il ?à thì đgn dùgn thích hhnà hki cc ir nhi ta ếht aht, lc, k đấy.” không
ca thở id:à Bào
áhcc ctưr! nhiều hc tiền đền Rt hoc ngươi th ri, mẹ chết nơưig tiền! phía Cha hpi unhi nình hnơ! aT v ưgniơ
agnđ ac hn hiếut li ênin việc cười: àoB nhếch ibết mình, đến dụng chn miệng
“Nhả !ra
nc cgũn người, .hn Tích rnT tth hkgnô miếng áđp từng c hét ùncg êrnt may ,n oad hpn tiếng ngT hơn, cgàn hct hn xé ưgnhn ncgà ovà icu mt âmđ ngày my li, áhrc náht
Trn gượng: Thíc ưic
ênb b ac Đường trước ingào oãl ưgin òhgpn ac uưL oli m đgn nm cánh mik ra, Cạch, nra,tg bnh. cokhá oàB tóc ca