Logo
Chương 232: Đem Không Về (2)

“Đánh chết quản gia?” Trần Lễ Khâm kinh ngạc nhìn Trương Chuyết: “Sao phải làm đến mức đó? Vị quản gia này cũng là người ta mang từ kinh thành đến, đã hơn mười năm cẩn thận chu đáo lo liệu mọi việc, không có công lao cũng có khổ lao.”

Trương Chuyết cười: “Khi tiên hoàng còn sống, công lao của Hồ Quảng tướng quân có đủ lớn không? Ông ta thu phục Sùng Lễ Quan, ngăn cản thiết kỵ của Cảnh triều hơn mười năm, công lao lớn đến mức ông ta dám nắm giữ binh quyền gầm thét trên triều đình, nhưng kết cục là gì? Tiên hoàng trước tiên thăng Lưu Văn Thành làm Thượng thư bộ Binh vào triều, sau đó để Lưu các lão cắt đứt cánh tay của Hồ Quảng tướng quân, cuối cùng diệt trừ cả nhà Hồ tướng quân. Đợi đến khi Lưu các lão bị mọi người mắng là gian thần, tiên hoàng hạ một đạo thánh chỉ giáng Lưu các lão về quê, lập tức được ca ngợi là minh quân.”

Sắc mặt Trần Lễ Khâm thay đổi: “Đại nhân cẩn thận lời nói!”

Trương Chuyết cười ha hả, giọng điệu chắc chắn nói: “Ngươi là chính nhân quân tử, sẽ không đi tố cáo ta với đảng hoạn quan, chỉ là quá cổ hủ thôi.”

ih: iach gn gai, nhgi ươgvn ưrơTng ?nit nVgươ Chuyết nThĩ đang bao hiuên hìnn h bọn
inó tm nrT không lời. mhâK Lễ
rnT .s Lễ Khâm sgn
nữa. Nhưng nưc đã điu arti ra ôkhgn cần nhà, gôin nhà b ếnđ khỏi nco đó nh đa à,yn
Khúc ưniơ,g at người không ynà nhTi lên im ưic mi chíT bc àv trong “Ta ngtếi phần s li iơgưn nnh ngưhn Luư ácc .haci nhìn các :óni gnhn cnò hn cũng ba phần, nl,g nmă ly rnT kách
.v nàh, sao ũcng đ Tcíh ,rgn ing x đó nìhm aưđ bảo, aus tư chỉ trừng tph nH ưgtn dù íThc có Trần khuyên thể iut Trần ,ynà cần ncơ otrng
hgôkn àl ch ihgn tni onhk nếđ măn L mâhK ngàn óc? lớn, g,ai mt gnlư ih: hắn, ,ưbc một bc Trần ý âuđ tgnr t ngờ cưb đ “Vương nlê
gămn h h ếnđ ohc bng đ hit hứa nưvơg s cảm ta ămn êningh hẹn cu vị này, hai hếT cầm àl va thức người nôkhg? mấy cb gưnt chi ihac ch thc hpn đã búa ahnhn công go nb ra mỗi gôđn nưgl pến đập: xi ca .ănm va nl, tnrg hơn Vương phí ig giá og thứ tyh hai nàgn gp người hai cb iđ hai này g,hc ac có nyà, Tĩnh lớn ào,n mau ếnp. nB il gáđn nd ph cứng gina âhnn gcôn
ha: Mọi hoa!” àl aòh trăng ha iưc thượng ưngi ơNgiư
tử Khâm, oeht ãđ itu người Chuyết hngn năng lại rtogn m L phía s ncò iga đmế về Vy ynà .àon người i,ưng chia ihca umn mngi bn nưTrgơ Tnr ás,u av ?hpn by âsn nhìn htế rnT ba
...
ta ti Kúhc l:i mt cS ưuL rất làm ta !vy sm ht ưnh tiền ihTn “Ngươi nhìn amht g,ì
ayh, gmon tim tth bọn để nđ.e kịch yàn có s iun: họ q.uý ĩnhT đời trái đu v icết hnut gnưt ưgni tmi k,ếtih thhnà Ch đáng ngđ unht ncò xem nèr tm ưcđ aT màu nyul nhưng lò trái vgnơư khiết
không người trước. nhua, muốn nói Mi ai nhìn
lánh inên gTưnrơ cưđ àvo n:ió â,rtu phủ, nc ón gh,c lên đ “Tiểu ánh Lưu ãđ ex t tr ếun ytChuế gia nưgvơ lợi nhhtà t hĩTn óc cl ioc như thể àv ưgin hnà ,rngt ếipt ơvnưg nnìh uhâC ad .này nigơư mt hn hĩTn ahci D lp khỏi ưnm đó ích vương, at ngươi my oel thể dgnư ir nó hpn thiếu mắt xưởng
inêT nb th nhưng int óđ àl oas Y nuế đến âuL ngH? ơlnưg Ngnhhê ,ơưlng Hồng haci tưởng đang Trước gưnx g,ch àl h nti hc cưđ ca
hgcnú sau ta óc iđ ih: aòh uTi ty,a òm hcp Y ưngth hik ơcm xong, nă “Vậy hô?nkg Hạng tò đến ngH
gănn ac Trương tđ agny lúc Trn Chuyết hmâ.K lời tay nê,ihn giơ nnêih Tyu Lễ à,yn
L enđ mặt gơ!Niư Khâm nTr càng hơn: Sc
n:ió khen hk.en hpc ý uhCếty tay, không nơrgTư uáQ ihnnê quá đ htn
hip chúng món là người “Được của nhhgêN h,tt Quá ta ncgũ tức Bây đhn itn tối đ bn rngot Lâu, tgron Thíc l,òng Tếh nhất nish đu i,r áhnđ gàny t ha unế hBc in họ giấu đ ngđ h: hắn!” mi tt nhăn cũng êiTn ig mời thấy cơm s hnt hcTí óiN c ig oBa những hnìn Hải, nhpgò ngay êiTn dám mặt, ýL s cũng ếntig uđ ògln, gt,unh i.m unế thẳng ca ar uâl il mthè ta nữa, nói àny yna ar ăn ngi. Trần hnt. li rnT Bát htn cười
rnT nơ ai.g mC iưc đáp: ícTh gưvơn
iác đi ơgniư từng ig vội ăhmc giờ v Nuế sm nđế ócs iương v xông đ uâc gi bảo Trương ngươi không nếihc ân,hn âcu ntr ón byâ lmà đi nó, gcnũ Trần đấu, ón nhôkg mắt: từng nvgà tuyhCế mc ì!g ón gì. đ iph Cgũn hap
s ,agi mày, phủ ,d ppéh. yàn ón nth hđn hạ Trần yd hmKâ usa íuhn chắp :nói “Vương ón tn Tĩnh dạy kmhiê về mênig,h nưgơv quan ayt không L ckh ađư con dy lễ vi gêmhin
Đến L nd ưnơTgr đó gì ổn. rTn thấy ôhnkg uhyếCt lúc óc cảm àv à,yn hKâm
Miêu chia ,yuhnh cười sư t, uưL giưn pihếN ach,ú uytt :óin đối iig tghnư ơưngi .iđ nđế Tchí nti, ca Tiểu được mt. ácc ếth đều gi hBc nTr uyh,nh “Yên ýL ănnh ưs ănm nhgkô nđg quận hòa Nih ca, không âmt,
cái tiền ơưgvn ưic hnTĩ ưnơgi :nl chia i,v i,v ì?g gnđ hgôkn vi ngiư âhnn “Ha.” “Trần ònc đại
xong, hyếCut tm Nió aty t. ưgnrTơ yaqu Trn đại Trần cáo iv od nhân, iđ cph mhK:â L hn nh,nâ àv ,htcú Trương d người
íTch mt i,r “Vương xin yta nqu tm nay từ ym hôm v tyah pch úLc gmn ym ynà, ưctr. nió vương: gnyà at i,ag áo oác Tnĩh im chúng Trn iưgn với nă num t,chú
v.y gật ơưvng ĩhnT núgĐ :uđ
ărgn ít ir, nhp hơn đcư ngươi ahi gnếinh ếtpi nĐg ab có ý! ng,c ếbit bao phần giNơư ý nói ghôkn uhnêi n?ôhkg ý! ưLu đgn :inó Đồng đ đã chia cúKh là sao, nh ươngi trực hnTi itn
cđ hgnkô ânnh giống gnn hủ, hơn.” sc gônhk “Trương đại óni âhmK Trn hêtm àm ggni c sách, :nói b nnâh lgòn L orngt người ivu, tiểu ntgă
g,ln nhíu Xưởng L s hcai a,qu nnìh mKhâ mặt. gniư đánh vì ,káhc nêy nhau lại nrT Tnr tm nrg iv chTí nit mày nchuy gạch
tay cíhT yàn ưđa iv och hutt Kâmh ,phét hnTĩ Tích mi li, vương óni ưvgnơ ôhkgn cnò v ôhm v Trần cLú ìmhn ncocba rnT áci cn ra Lễ rnT ,ìhmn mht p.h.. nthàh nh auq àl ncgũ ngnă nTĩh gi
aohK ưNơgi rnotg nrt áuch il ra hnng đưc là ,in cuối glòn mắt: cùng ngươi!” nĐgă ncũg hipếN óni
...
hnkgô bn Tĩnh n:ưgvơ nhau!” háđn ongm cười hnnì họ ưgin ưhn mm hcB ôhgnK ,iđ
hi iơưNg ý đgn ?khgôn Nhiếp Đăng i:tếp ahKo
Thị .ynà ngn àyn hai int nưgl a?os hc gnhôk ,íhcT nn,ihê àlm nhp dù iphếN Đăng iol iưnơg sc, tmì hai vài nêinh làm đc.ư lạnh một Tnr óc cb iơưng đi, ếtbi ht chúng ra cvi yht thì àgny, đột cũng lấy lại cúgnh Mặc an lmà đến ,rõ nhôgk gcũn gũcn ưghnn uyT Khoa ta người ta uch ngươi hutê Ngiơư tht s civ ngôc b Đông ,gnyà còn đã số có Luư uđ .aich b ra cghún ni:ó at chúK Tinh,
iơn,ưg rồi.” t Tnr rTn tử L iđ v đưa được khgnô tui nơTrưg hàn t nâhn, Khâ:m nhnì sợ Chuyết
p?hn Ly ba
Khúc vậy, im nit àm ihnu iThn dám uLư s ,mt “Đúng đau h!n ta ly khchá ăhnn uến úhgnc như glnò hnáđ nói: y,v hn
Tnr pt xưởng hTíc Khâm qauhn angđ Trong phc đô.gn L ámđ vây được nhìn gạch, rTn trong
ób ndíh ta nn,âh hai ưuL gia ươrgTn iđ D c,nâh chúng v?oà hip đ còn sao lo pth đa Tnr à:my aưch ihơ tya ,cá mth nuíh hui âhKm đi tm s tr âu, guhn L phải uâhC
ióG lhn ut.b
Lưu gnl và lượng thế bạc exm nyà ànng toán của à.no ignư nhgưn nhng acih cng ănm mi ,thy ihnT Khúc đ không nnê vẫn yaT ôđng chák gnb cm tính b đu
uư.r đi, yt:a phép iơưng yan hmô nug nhĩT vương och pth Đi các
nói. rnT nlg âhKm im hôkng L
do ca nth aik gTươrn gàin gạo tm đông quá ái!g np?ế av hỏi: đáng lên ơVưng nnhah sáng, ahi tia g,ia chỉ gămn cgn “Chi ùbgn inên Trong hắn nhp nhóm tí àm iếthu nói làm àny av hơn xi Cyếuth ,npế lên bằng vò còn th nĐgá mt híp r?a gạo á,gi
ămn ămn trắng.” iig Mi ciư tchí:h ĩhnT nlưg ưgơnv cb nàgn
hni đang n đã đi clú nl, óc một g ri ta chưa? ibết hnnâ, ntgro khôgn ai Tích hỏi: rnT Nhà trầm đi inó hêuk Hn im ưt một phòng…” mối “Trần
r,gn cần lẽ ac cnò híTc đứt hc tiền óc nhà. về tưởng Trần Hn s Trần ct mình ngoan oãnng c,Tíh bạc
chi ón im ni,ó rgn e rTn thể ănm hơn iơgnư ămn như mái ngNh lý cb ănm ión: ucc ph il trăm c,m ituê dgnù ôhkgn phải toih Tươgnr Cuyếth nglư nsg ta gnrto pitế mt hp. đưa coi l ahi óđ hàn các tưcr nnàg nbg ngr òcn tàno nó, òcn rnT ct v bộ ưhac dùng trắng iga muốn ngoài ênb e tiền, ca ac hkngô nhtì
cgôn civ thức do nvơưg là od mà.l Tích “Đúng tg đu: ncùg là Trần Tĩnh nb vy, ,ra h ĩghn
trăm theo tm iga hìmn ưnơTgr Trần mt “Vậy lngư t năng hơi mỗi năm hCếuty caih íht uit bạc m?nă gnnà là, bn hia hnl: ntgr
hc gĐnă ipếNh ư!cđ oKha Ngay ó,đ nghe m Kônhg ồm: thấy uas nói
h,pn hui nh đ do nh haci bừng ănm Chuyết hngĩ thn lại .ra ynà chia grươTn Toh ba ar những h,np tn,i :ra hắn óni iưgn acih nào th hóa khác mọi hki igưn