Logo
Chương 231: Đem Không Về (1)

“Này, Nhiếp Đăng Khoa, nếu có tiền ngươi định làm gì?” Lưu Khúc Tinh ngồi ở mép bàn đá, vừa ăn bánh cuốn sư phụ mang đến, vừa hỏi lơ mơ.

“Đương nhiên là mua một căn nhà cho gia đình ta trước rồi. Ta muốn mua một cái sân hai dãy, sân sau cho cha mẹ ta, đại ca và đại tẩu ở, sân trước cho nhị ca nhị tẩu, tam ca tam tẩu ở. Những năm qua bọn họ vất vả quá rồi, cả nhà chen chúc trong một căn nhà, nằm đất, trở mình cũng không dễ dàng.”

“Còn ngươi thì sao, ngươi ở đâu?”

Nhiếp Đăng Khoa nhét cái bánh cuốn cuối cùng vào miệng: “Ta ở y quán, nhà không cần chừa phòng cho ta... Lưu Khúc Tinh, nếu có tiền ngươi định làm gì?”

ngc không Nghe chc thà cũng iưc để đảm sau ugn uTi đầy kai aưđ hcết ý: nhà itu óc quản ãmh chịu bo n luyến thể ãhy coh uhc ic do Ctếyuh náhđ cb ta ưul ũncg x tnê đ ò,nlg cb nhà gia tm cũng v u,câ gsnò ngươi nơh cứng bạn nó t ngươi ơgTnrư ătmr lượng tử ,at nhà.” èb ngươi khuyên t khổ dn cn,h xu giận, ?hi aih tiu đó nhà
ưc tth thần ãol óc ta hni igng .tt Có pihếN tm cúi thực như thể piúg Đăgn int ahoK Tni ưgin ,tinê uđ .mơ ni:ó
thcíh lát các ngươi. đó.” nhân, “Đợi nói: cíTh Trần Trần cho iig s cưi at cngũ Tĩnh núgĐ na vương ir iđ gotrn
nht s n:ió s hnog nđg hp hia Khoa Nhiếp hầu nđh k. năm chúgn uih ta, ưign Sư iđ uánq ta hn chúng li at ăĐng h qua y ,lm x đều nig,ư tt vi ncúhg
an hc quán gn:iư đ,y ca Diêu cười hc nhl làm Bình itn uđ lão y ôngkh có ri hiTá iha ưĐc hnnì đồ at gì.”
ơLưgn ngg hn dậy, vào yàng nói: ênnih uC gưin ngươi nh,t tr hc?ia ghnkô sắt dựa yM cố gnkôh âđu ngươi là Tnr hétp thàhn hNi ngồi any h,cíT đột
nđ,ế àm ơnigư tihuế ơưnig gnchú lợi cht ikh chịu àm thích ãhy những ht nlo ưNgơi trước :này đứng ca thiên “Thiên người. niên ìnhn .đi mónh xme mới đừng người s, một ích óc il ta thhn này li h hạ th bạn hctáh ión, hC .gknhô Hn nhnì ht hút được
úcl àig Diêu huCá hKúc nêb từ ngươi m,nìh ta! i:hnT li ,il Khoa oãl hcn ,ni nhgkô đi nào đu đến ãol trợn piNếh hnìn biết đầu ăgĐn quay Lưu mắt by ãđ nhìn
ưcb đưa c,hnyu agns cúl lng im ĩhTn b yn,à mnu Trong lên Bạch nói yat tm hngnư nê.b oék ươngv Lý
Cu gLơnư ... Ni:h
Đăng óc mt ihpếN úcth chừ s úch,t “Ừm, nói: học gkôhn đ ònc hnc itn màl sững hKoa rồi
Hai niưg chn bên iga Chuyết ếnđ ơnTrưg “Vương đi y:at nThĩ ơ,vngư hpc
oké â?đy mt igng uit Trương Tnr b,nê hnt ưnơig ,gđôn t Khmâ nrogt tás gnưi nheo hỏi: tgn sao máđ úcL cũng nàh cn lại, nqau ny,à sagn hn , mt hutCếy h Lễ
Khoa, Cyâ rtá. riơ trúc pếhNi lưng nxug Đăng đau
áh tm, nigư ngur tkhoá a,su l,i ãn.y nhâc nhhan yl nàgy icu óni gn che lcú ôgnhk nên c ra cùng nH nón cnò ơnh na cũng dứt igmn nh
bạc biết này mt nTr công ai không gũnc ũgnc htế hTí.c vi nào cách Chia lượng y,ah àgnn ciah nên àl àl gnb uđ hgưnn chai Năm đu đây?
trnê tm ngm t hon nnàg óđ cchá uC yna aưx này, tm ù,th gkhôn bạc ùiđ: Ha Nhi định cùng nurg abo gùnc Lơgnư hiuếc Nmă ngc các c, ,yđ Lúc ?nào ichcế lượng xa, ếht ciha ihp hưởng đến không huynh trở đệ ngươi tnhàh nm ìv nạn, ah, hoa.” vhni uênhi
ưt ơTưgrn tếk có à?on cc ic:á một nhìn tyhCếu Lễ ếlci âhKm tiểu đại ếth đó nhân, Trần “Trần
râu gia, có Trương nhđá gkô?nh hi nCò tiếp: vuốt chết uếChty qun b
nTr ri. L chết ánhđ :il tr Đã hmâK bị
chịu Diêu nôg hnìB uđ nhạo: v iáTh khổ?” ếhc ac phi yM oãl náqu đến at aso y púh
đ nhiên Khúc hc :ih ơưgin y còn tni làm gôh?nk qnuá hiTn Lưu tđ óC rồi, muốn
h giơ l:i iach mlà ưc.đ kch ếth tya tiền đ người mt xem khéo nb bn “Đừng ácc đúng yHhnu họ, aih gơvưn nlôu ngđ nhik mex hãy ơigưn vừa hnTĩ nào. lúc, tni nói đến ăngn v hay, chia
nhân mt lại thách.” bằng iv ht ,hc công hácht này nghkô h:n gnưi Lý it đui Nưgnh úc,ht Bch th b sao óni chừ tính hnc
Bốp tm ni.gết
t.ph lắc Lễ Trần Kmâh trừng đ ưmi chỉ gy ghK,ôn đánh :đu hn
ý gnưnh mHô ón hp, nó yđ,â ta. đi qua hc oeth mKhâ v gnhôk hn: ón ta Trn L ,túch đón mt chần cố ãđ óin ncò ếtbi ếđn
nòc tđ ơưrTng xuống, haun khgôn auyq sải ikh cbư rTn L ex, quên gạch. usa Ch đ đầu cùng tv vào xách rèm thấy hny ưnxg đó qnua iđ Khâm, nvé Chuyết sau mch áo
kếmi ngcũ im Chắc khoát ta đnế itu rưcT últ tháng y trăm lné thành đyâ ba đưa á,qun rìt ni:ó hki năv đó isa gia hgnà tni nuq ếnđ của Lễ uit cb iđ chặn, đ Khâm hc àid nglư ba rnT ohc sau mi im ãohn nó. ăn .ưđa hí?p àyn nd ht iáhT hôgKn sau dứt cũng il hìnB gạch tnágh xngư int ón đu đnế ngờ, htná,g gthán hôkgn a,t
àngđ àl nưh Kúhc phụ, sau đá, khác ntrg đhn này Đăng vàng quan vi Ta đến hTin gưin uưL ưngi, cưi thuật ưS nhất hny đó được quán bàn a.t y hnn y n:t hôgkn vội i!gnư tôn hoàng hc ugnx ihpNế hoaK liên ,nói
vn hôkgn nếđ chỉ tay, hNi óc gnưLơ giúp thể Miêu chia.” ta y:ta “Ta tm giơ
:inó làm này ưic nhcíh n,cg “Đứa hc v ôncg đi hccá gns Tĩhn gì trên vương ,s pih igơnư .ìhmn tr óc đó gbn, bo asu
m nhnì mgni người u,hna ưrct. êyn nd ai ônhgk nd ádm Mọi n,lg
hiCa tiền? Trương gì?” aCih tin tếuyhC cng ninh:ê
xe nxưg t ,td Lời ghc. agn mt êbn dng chiếc il ngoài t va
hôkgn nươgi ngạc icv inhnê tt,h này Chuyết gcnũ phủ?” theo ưxng t v Tui muốn àth nói: Trương đến gạch nrT giỏi ngn nhọc làm
Mêui cũng nữa, iác: .ca gnưLơ Nhi liếc gđn phần ac inó hn aC kgnhô sao tm
không gia, s chủ Khúc cn hgĩn sắc đ lần aưđ ,at nghĩ gth,ưn mxe v tm nă m um mt ưLu chế hik đu nữa. àhn àb niTh at khỏi ra àb hưn ohc ưuL ca .ugi tánhr còn “Ta vậy nit in:ó ntr đến gưni ta ónđ muốn gôhkn nnhì Mỗi ưađ b