Logo
Chương 2: Ông Lão

Trần Tích quay đầu nhìn xung quanh, cửa sổ phòng đều đã được hàn kín lại.

Sột soạt.

Tiếng cọ sát của quần áo và chăn gối phát ra, tiếp đó là tiếng bước chân nhẹ nhàng.

Trần Tích nghe âm thanh ngày càng gần mình.

gì nH bnh y?v b
phác nmh ca cTh,í úbt nTr sinh động. vô àl giấy bn hnhì trông oht nbg Trên chi dáng cùng
ếth yhnu nhơ đu hết yht rt ìV cht íb :ri cảm hn igi kih bt họa, ynà bức nhìn yht nên
nđúg đang nhb iĐ gi c,a nơưgi àl ihtô không?
chằm ncưg rnT hTcí m trần mắt, inm chằm nàh: hnìn
ơ.hn M
.đây th àov ác phạm c mi ta đi. đây nhôgk aT iơưgn có s at iph trốn tht vô sự tng tcưr int ghôKn tội b,hn nên
rnT ca Na ìcmh gntro mặt kôunh tối: cíTh bóng
đối cíT:h Lão gn,igư bên úic nưig àgi nrT iđ ti mt
ika ti t à?” cũng Nơigư iig thế
Thanh lại ahi uTêi ig:ây ýL dừng
nuha. H iđ cùng
loã nÔg .il rt
Tích: Trần
,đó tm nêl ahnht clú gvna âm ùcgn
.ôthi “Trong nv ignươ có ac ch thẻ bn
lão Ông m.c s
gì, inưgơ sáu ht tgn gơinư n,a àov được “Mặc k nbh hik ir b chỉ cn yđâ nnh s i.đ hônkg hpc
là ?"gì nêt "Hắn
tm một hcngó aV inên ra, tính ignư nôg tngru móc chiếc ,inó n mb yám ãdy nhanh đàn số.
Thc:í Trn
ngs giới hn nH Sau giấc .yđ hbn ngày đó ôuln tưởng nh. chỉ ngi thế grn của c b tm hết một ,trgn ynà ra ếht khác, tnìh gơn nói àl ưhn igi trầm ảo nặng
Nưhng itar vẫn óin gì. hc ngoài cửa ar s nkôhg chàng àm ìnnh
yđ ir ơnh gnig htì “Giờ
cl Ông đ:u oãl
b trói cho hícT nhnâ igà bệnh itró oLã àv áhk.c Trần ic những
"ươiNg rồi.” s tới htt
tni óirT .ếth Tự ?à at
cah àl ht .cưđ “Đúng óc
ãlo khó ngÔ chịu:
lão hokm hỏi: tay lưng, uas chắp lưng ngÔ
Tnr :hTcí
gÔn lo:ã
.hônkg “Hồi
gnÔ oãl:
đ,i at iah “Cha trầm v vì yan ta m àvo hgánt ir, cảm úhc gửi uás y.âđ chgn vậy bị qau ta
aT như nb an tếh nào?” och óđ ngàn 20 thêm hếT giới
gì? ưgiơN hbn gnhĩ yus gnrà tr ơiưng a. Cnò b
hinên đt nay êiTu an nió: hhTan cm rmt ýL năm
it yna mhô gnt ginư nió y.đâ ngươi sẽ Có
mc niên hc Hn tiếhu ưgnt cgnh iđ :n ảo tới
i:h lại Trn ícTh
mà.” thân at oSa là ca có H ingư thể?
uđ t uTi:ê quay Lý il hhanT rnT Thcí từ ìnhn
bh.n ôhkgn aT óc
c:Thí rnT
lão p.đá gnÔ
hn t o,ãl hbn lại hnbì đưc vni của vào iuđ ikh tng hpc "gnÔ nào ý hắn cách hnikế hkô?gn" hct trị ?ưahc
nữa.= Tiêu, htế tay ênl Tích Thahn hìt nhưng aTnhh nrT aưđ nũcg nhéo Tuiê onà ýL ýL không gếnti àlm có ám
nrT vi tâm hnti nôhgk inv hbn thần. hTcí óc cm
s ngươi 20 "aT .nàng ohc
ohcà? nXi
hnKô.g
vào igưN cng qáu quá coh cho hôtgn viện mtâ hpi thần h.imn là
ngác i,đ nưig,g ign lối nhnì nơg ngoài mt cnh nnêi htahn ar iuC .s ac
được cha ai “Có ưch?a
ti igi đi oas mà"L k?"ai thế đ
dn iđ óc ,v vẽ th ta nnưgh at .ón ông"Kh pg igưn phải ngươi
k Ông hn khg?nô óc hn ngđa óc lão, ngs v nơi
hc mất ibnế bệnh mâ hưnng àv iM hathn hco ông nnhâ .àgi các
ngnà htágn ôc nn,g ,niv ach bé một pch. Có àml cho ãđ aSu tm th nbhì grtnú tc óđ cô â.cn ôc mc trầm 02 b xtu úst 30 ấy ãđ y s nên vé t y
Tích rTn hỏi.
gónb ir uihtê tòa eđn khiến lên nng của dn hgncú óiG nà.h như ca nđag lgun oànig yâd rôgnt lay in tho,e sổ, thổi pd đám th loe la
itoh êniL ih Quc điện ig iHp đã.” at och Ch
hnaTh "Lý ê.iTu
gáđn ,s ta mà nhb rồi hết hTt
unhí gnÔ mà:y lão
“Không..”
nhìn ông gnc Trần :oãl nhki hTcí
H?
cho gì? m ngươi đ ngươi th li ba uiT ,uh gnb
biệt tM chục nhgc gi tệ rit.u 20 rtui tin ht ăcn hàng gnân
hcíT: rTn
gbn Tích nhiên Trần tth nêl:
ahpí uhciế c tm lên ceh hke s, ra gnhn trăng thò trần àvo cười nhá của đu ca nhìn ìhm,n kín nhà tyh m đó sợi. cái n năm aqu ưnh trên hn ùar Da đáng
i.r đã “Hắn năm ưhn tếh an
Châu chịu thcár Bc nhim chuyển.” ôL v N"ưig sẽ việc di
của thế đang nsg Họ không chíhn àv igi họ totáh nrotg gntư c.đư ig ra
hTnah il ngơ gnn. êiuT Lý
hôm tgn it để nói .id mnhi nh óin yna nmă nhgôk Mt ưgniơ hắn đây ngch trước,
yV cn pn gơnưi xin đủ họ h hành rồi. s nnh thì chú đơn s nht sản đ.y ơưgni không cả hpi iv của gnơưi aih ếNu ayt âdn v tài vi ácx iơưng
iTêu: Lý hanTh
lão nrt Ông tròn .mt
íTh:c Tnr
Tích nTr lời: tr
hcTíh m yah ba ơnh?
a?o"s tìh ưcđ so?a Nếu Tại chữa ?À"
ýl. Hp
ngươi ngàn “Ta 02 têmh cho na!
ngô Ý g?ì
hn ab mc cưtr hay ă?n asu ưiNgơ tngưh thy bình
àny Tht gtôrn àny hcn ca năm áci v à?” đầu, là hình ,ơi nôg àiv .yv ìmnh vẽ gÔn asu người nưh
rTn tếip tục Tích hỏi v:i
,gnác Tiêu có nhìn cẩn ahnhT gđan Lý h:i gngi pht úhtc ngơ in,u Tích tiếc Tnr thn
ta àon vào “Hắn vậy?” khi
bệnh. ganv gònhp Âm nlê õg thanh gotnr ràng hpím
Có ginư giọng hỏi: htp
ngươi sao uiT đây?” àov uh, il gbn
oãl t ra mt :gyi lấy gnÔ
nTr hí:cT
rtm lão suy :hĩng Ông