Logo
Chương 1: Trần Tích

Mùa thu tại Lạc thành.

Trong căn phòng trống trải, dưới ánh đèn sợi đốt nhợt nhạt, vị bác sĩ trung niên đẩy cặp kính trên mũi lên.

"Xin chào Trần Tích, bây giờ ta cần hỏi ngươi một số câu hỏi. Sau khi ngươi trả lời, ta sẽ đánh giá dựa tên năm cấp độ: Không, rất nhẹ, trung bình, nghiêm trọng và rất nghiêm trọng, được chứ?"

“Được.”

il auyq h.i và cBá ĩs
nghkô tin gĐn niv hbn yàn vy? rnT ikh đ Lưu cưđ Lão tnr íhcT náđg .đy
.gànn iưmơ “Năm
ìhnn với iênn uti ra ĩs c đột dni irt đêm uhiTế :s nênhi đối tám gni ac ngoài imư cáb bu cghn
c.ó “Không
ly ac tm tni cTh đen: hai àmu rngto itú Trần chTí, úhC da nhanh px chóng t Tnr
đối gọi hcíT phương. Tnr
ucc đời úcht của “Kết ai?
người vào. ngi về ngób nnìh ca hcm ba, ra nằm hnư đó lúc, gnl phía một aS yd mi chằm trên
ygi gđn nhc ođán Bác ĩs ln.ê mc
áuqi bảo nyà nehg th lo, iê.nđ ch at này sm unm “Đừng hbn gkhôn ìg Sơn tn Hơn một nhahT nữa ưnh qu viện ,vy sáu .đuâ gtn iơn ành
168 :s igh co .83, giật, gntru mắt oàv du mục 7 triệu chóng íM mục, hơi uih 6 iđm ,hgcn đã hn ntgor nbhì mđi bác óc hnnah
ca il, sắt đóng ncă ònpgh im .lgn Cánh oàv irơ
hán sáng mắt dẻ otrng aD nàthh nth thật. nhợt,
goinà aT Thông phòng at Ngươi sáu. cho từ ơin.gư rt s đaư trị nti s tnrìh bệnh của ntg di đ.y điện gây giươn ngươi dn nêb gnđ nc gin ihto điu êntr coh lnê của quá
đã! “Khoan
nêik .hnn maN tihuế y
quần ânnh hayt Kgôhn oá à? hbn cần
cộ xe vni loe, nhìn hce s hkôgn lên ,mêđ ôv tgnư chiếu b cb cửa bi như hnb số ngtư đnè Ánh hc.uny có ph eđn bao gnng yâd nógb tuhk đang bức màn mt ưiD .s id
àhhn đỏ thẫm, va ơưVgn giọng thp ganl g:nhc nrgoT uH av iđ Lnih ih
y.àn nL ũncg nihgmê Trn ùgnc đề útc về cíhT nv tb đu ciu suy nghĩ à,ny
nhp nếđ. gưni ta ,v hai nhưng rồi, yth vni, ig nh nhcg c sắp ta ta không xếp ý đ y th ácc na nào,t bảo cho “Được nh có s sẽ đảm điều anm
vn nKh,ôg nghĩ ngth ón ổn…” bé
trả mt nnêi im úlc li: â,lu thiếu Sau
coh ngồi đợi niơưg. hip qu at ôhtgn obá ưNgơi mt lát, nhđì iag tkế âđy
ì"g? C"ó uhnyc
dn chân ưnggi hắn voà hcTí ótri rồi hai tay C lại. nTr
gnơưi ưahc aT aưđ iđn mà otih
.mtâ uqá "aT aqnu hgknô
ggin Nma i:l ngm ngas nưgi quay y cnò iv htp nió ir
,h ri đi.” “Kệ xong việc rồi
ac thúc muốn ơưNig ktế đời cuộc hn?mì
uH hnLi thấp Vương n:gig
Trần igưn kia hành che ìht ókha cưđ hc Mt íchT óc óc mt ,il uhk bằng st tá lna.g nhập Tgn ac nằm ngkhô uic nhiều cáhn k.hu y anm àyn ghòpn mắt nh,b mật mt
cục éln ty hai Khải Mưi uti một thích ìnhh pl ?à có ãM cùng Ta cc núi Vũ đã ta. ,ta yt của i.D ,đó đó tr mnă lấy ac vì rnêt Mùa đó bạn
cười mm hp n nêni ó:in Ngiư rgntu
ngn iđ ati auq hânn ir loạn hki bo xu nhưg v tngh bhn ngthơư một ngotr óc hậu cnh ,ôt ghcn mẹ cha .cl nn căng Sau mc ô
bcư và tới ưNgi nói: ông đnà trong pc đôi
itú, il. ar cn iđ sĩ voà cnò rưtc ca htio niđ Bác ngóđ ihk ngoài, ct người htn oxya
nhận bé yunch ổn im “Lão nght ra ch, L,uư óc không?”
ntrg hai uđ một ca nđga lo nêin gđn cp àhnh tăm, oNigà angl tri óc vợ chồng vẻ trung ti gl.n là cả nortg ,iđ
át i:ón y Nam nh giọng
iãđ na at nơgiư átl ba ơn Lưu, “Cám .it ãol sẽ
v r,i hTc hgnta ìmhn y.ám nTr vào đi đưa đi uH ta đ.ây "Được Linh là ơVnưg
iđ. mếđ gNiươ
hoc th thù iươgn kn?ghô ai ghơtưn lmà không?" niưg "Ngươi khó haT nt hn óc ãđ
nrT ón.i Tích
ãđ đp đi trông htếui nig ul.â nH hìnn nc thận ta ámt thhan mưi káh tr hTcí dni niên nàh innê xa tuổi rti,a hnmì, rnT ingư
Luư đ:u tg ĩs áBc
gbn hnìn dung ni hn phần .rngt rất gôkhn ,đim il chg êghinm b V phía rnêt, và “5 ĩs điểm, 1 bác tyah nhđá iág có”
Luư ếđm áBc qua: ĩs
Thạc rTn kêni đ:pá hkgnô hnn
dự ácB trung một do iênn lát:
đ,mê mht cthh oàv ión: khm hồ kim na ch g,i idà kih ig đồng nha vấn v kéo imư bác bèn Cuộc
nTr rt x gniư vi tôi iđ t.t gô,hKn nhà Tchí:
"Chờ đã!"
một tpáh áob ,it cảnh rất mờ chỉ Tíhc tế nma m àl náh y agnl ntg nưgi. i.hn ,iđ im hai đcư Trần nd sáu đèn nêb Hnhà
u.ma iĐ
À"
ơNưig cho hêuin ?tin oab hn ta nhét
ư"Đc .hc
c thy nagđ cùng, Cuâ có đó hi icu hi ưignơ óc mc làm không?" ai ngươi
qnuê "tu?i àvo ônk?gh lúc ơniưg gì iưm đó hai "Ngươi gì nh
aC ngươi.”
áBc icư hiP :ión Lưu
hk hnim gnăn s. óc nch nhhà pch để iv không bé tếk “Đây ànhh iưgn hngt qu ht gùdn nâd cngh đoán,
trăm tmé chác orgnt có ihcếc quan êBn đnơ hiccế là óngb rưỡi, cgnh ưhn trong àit iưggn ha.nu ,it hàgn chìm cgnh ếxp gnnh inggư trông uđ hanu
inhnê Tíhc ml. vẻ gônhk ngạc rTn
đãi nhân hc gì sau ansg àygN chả thật mộng.” là ành ra đ c.íTh t,ôih hco óđ 5.0000 np ?à chnúg tòa, s, nxgo vi lắm iưng chóng mai đnơ t aig tránh ab của đmê ành nhhà hhnan rnT xác iưNơg s Chỉ grn so t,a đ êtn idà không nó tm at vi minh ità cần och
cho ngươi." loạn uq "Bạn yht Tíh,c iõ,d li ,nng gưnh hoet nc hậu nhc ktế s gươthn ncăg nhgc vin ch cm ngươi át nTr ghnt dn nđáo ir y ihp hnb chấn
unq cTíh bác rnT trong úit yl t cho sĩ. điện đưa o,gnx ar, iNó otih
câu ing điò “Nhiều li tôhi mà, nH ết?h hỏi ch vià óc sau ?vy niuh
không?" hmìn ,hote vci hỏi ht được mt đgn uhc pitế nơưig Cuâ" óc
tm cClik tn,ếgi m. cửa
ta ưahc Ta đâ"u. ưcđ khgôn bệnh "Thôi tìh Ta umn tại ciá danh ưgnhN chắc này. gán tòa không sử ođán nuế tmâ hco ra b hcn đâu. ũgnc ih. ca ngd thằng unm thần aso nưgơi bitế
nVươg àov chồng Linh cmh Hu m.hnì chằm nìhn
kinh…” thn “Bệnh
chỉ gpúi itho tm aT ôiht. gi iươgn nđi
“Sao th?ế
cưb đu tâm cổng .il hcT thần Khi Trần t yqau khỏi gn hTnah niv bệnh Sn,ơ
hí:Tc rnT