Logo
Chương 1: Trần Tích

Mùa thu tại Lạc thành.

Trong căn phòng trống trải, dưới ánh đèn sợi đốt nhợt nhạt, vị bác sĩ trung niên đẩy cặp kính trên mũi lên.

"Xin chào Trần Tích, bây giờ ta cần hỏi ngươi một số câu hỏi. Sau khi ngươi trả lời, ta sẽ đánh giá dựa tên năm cấp độ: Không, rất nhẹ, trung bình, nghiêm trọng và rất nghiêm trọng, được chứ?"

“Được.”

âtm. nuqa "Ta không áqu
bước t hKi thần n,Sơ cổng uđ cTh tâm gn viện hik nrT quay li. bệnh Tahhn
mnh.ì Vương chằm Hu chằm chồng vào nnìh hniL
"Chờ đã!"
mếđ “Ngươi .đi
in tyha và 5 gênmhi ìhnn t,ênr 1 phía cgh đhán gnb bỏ gtr.n bác không ,iđm ,mđi hnp udng gái V óc hắn li rất
oãL ổn c,h uLư, mọi hyucn óc ar nhận nght khgô?n
aih để c ta nh rồi, àont, đm nam cĐư hngkô hyt cgnh sp y hắn s óc hco ,vin pếx iưgn nhp s th ta đui ưhngn ig bảo na ta ,v ý các nđế. át
đòi thế? hiôt ,mà hc có Hắn lại ih vài Nhiu vy? câu asu nhiều ing
rt nhà người với hgn,Kô tốt. đối Trần x itô :hcíT
rnT h:cíT
Lưu Bác đếm qua:
đi Trần phương. gi hTíc
Bác đoán đứng cnh cầm gyi àv sĩ ln.ê
phòng ac Cánh lại, vào gnđó rơi sắt mi l.ng ăcn
đaư Ta mà…” điện giưnơ thoại ahcư
uưL cBá cười ĩs n:ió iPh
ar sĩ chng mêđ nid tuổi trời inhnê đột cửa nnhì goàin Thiếu nêni vi iđ ngồi cáb ub átm imư c :s
oàv nửa v ikh idà ch anh ĩs h Cuộc đgn vấn in:ó bác oké hthc bèn mth ,êmđ mik ưmi khảm ig giờ,
cách iưngg gnnh như pếx qanu ênB ơnđ bóng uđ là u.hna chmì trong cghn nghà it, gotnr unah nhcg mét trông mrtă iàt ichếc óc ưggin rưỡi, ichếc
oiht ònghp quá hnb aT nrêt di gây đấy.” tin dn nig at ưđa t coh tr Thông ioàgn giươN iơngư. s trở điện ca tgn lên ơingư gđn trình hoc nc ơưngi bên á.us sẽ iđu của
Tích giường ri chân C trói hắn dn oàv lại. hia Trần tay
một cilkC cửa m. tiếng,
sang rồi ngig nió uqay người vi lại: y amN còn nmg thấp tá
lắm hoc gia có ành xnog chả .íThc với och cn tnê Trn nưig đ bữa tht tài là mt giơưN iv đãi hnhà ta cáx hnà annhh óđ dài ngkôh đ nimh so t tòa, cgónh êđm ,s của đnơ mộng.” sua t,a Ch ártnh hc sự ânhn mai chúng np ngr àNyg ?à ar 000.05 thôi, ansg
"À
cThí ngc nhiên v Trần không ml.
hp mỉm ưNgi n trung cưi nói: inên
đin iàon,g ca còn cBá gnđó ưgin nc tiho túi, ctưr ikh vào đi thận ra lại. xoya ct
uđ à,yn v útc cùng đ yus iuc ũcng Ln này. êhmnig bt nrT nv Tchí nhgĩ
điểm ahhnn mắt hbnì iơh hiu óhcgn Mí 7 ruit s: gch,n hắn ácb tgnru 6 gtnor đim sĩ mục ãđ mục, igt, 168 co ghi ,.38 vào dấu
đã tmá xa nàh khá ta trông cn ninê dni trai, mình, ênin lu.â ihutế pđ hnnì rt tahnh uti đối rnT imư hTíc ưing ngồi thận nH
trung gnađ hai đ,i àl ghcn tối đều lắng. v niên trong nalg mt trống tir ca v lo Ngoài nhàh gđn ăt,m cặp c
cếiuh ưiD aob ktuh đen ggnn bệnh phủ Áhn đnè vô ntưg ênl dây cb ưhn bc óc di eo,l nhìn ceh vô s .s đang nuc.hy nàm tm ex bóng hgknô s b niv ib tường đêm, ac cộ
gia thông báo hpi một ìnđh ươgni. cho đyâ qu ing at lát, kết đợi gNiơư
clú mười đó ìg uqên h?nôkg óC àov nhớ ahi giơnư ?"iut Niưgơ"
đi.” ri h, “Kệ gxon rồi việc
của ưđc nếu icá chẩn hưac đáon hnb tmâ ghknô hoc ôi"Th ghtn này. ũngc b Ta không mnu hcc danh ngươi đu.â ngd thì ti at tòa nth s Ta âđu". ra num ágn tiếb oas .hi gnNưh
hc ngiơư úgpi giữ thôi.” tiho aT iđn tm
uđ: ĩs Lưu Bác gt
kiên không hcT á:pđ nnh nTr
trung do tm cBá tá:l ênni d ĩs
tm qu ơHn niv na ,yv này at gneh ngĐ sm qáui nyà bảo âuđ. sáu không muộn ni.đê hnà ch gì tầng nt nSơ hưn Thnha iơn tù thể nbh lo,
yl tuổi pl đó hKi ty iưM vì ămn ca Vũ tr hnhì đó óđ, iún énl ùgcn a.t một trên ac ty htchí ãđ i.D cc hia aT aMù cc ?à ta, bn
kihn tnh Bnh
khóa mt này hc tìh nhập iuc Tgn nam iuhn có Trần cửa ưđc mn mật hành kai mt kuh hTcí che Mt y st chná bệnh, lang. ônhkg ngưi khẩu. phòng tm gbn i,l
“Khoan đã!
mua. iĐ
“Của ngơiư.
theo, mt việc g?nôk"h ignươ pitế uâC" mình chịu ht đưc có ih nđg
xu mắc đi kih chấn auq ngtro cgnh ghnt rối Sau l.c hnb tai bo căng cha m loạn ngn nn uh và vụ ,ôt nhưg nnâh ươgnth tm ô
,mht Trong Huệ Vương hi av đi thấp av ànhh galn iggn đ :nghc hLin
nôghK nc áo ?à bhn yaht quần âhnn
viện hnkgô đấy. Trn Loã ?vy tin híTc đáng đ Đng cưđ hki nyà rnt ưLu bệnh có
ămN gnn.à ơiưm
énht t?in “Ngươi nh ta ihnêu oab hco
Tích ni.ó Trần
đèn mna mt có tối, m oáb im hc rất nhàH mờ y êbn nTr tế đi, được dn là người. tng iah cảnh Tích n.ih nhá sáu nagl hpát
a?i cuộc đời của cthú Kết
ó"C yhncu ?"ìg
át ingg nhỏ y :inó mNa
nTr phải s ir coh onl dõi, tá ánđo hu nhgư bhn thương ăngc nB" il ưniơg Tích, qu tohe chứng y chấn cn thấy hngt inv dn ch ngươi." chẩn mc nng, ktế
Lhni gnưVơ htp uH giọng:
gnht bé hnĩg gh,Knô vẫn n
cuc ưiNgơ thúc iđ mh?nì ếkt ac mnu
il .ih quay và cBá
Khgôn .óc
nđi cbá t otih Trn túi tnorg hco ,ar Tích .sĩ quần óNi xong, ađư lấy
“Đây áon,đ chp ưngi uq àhhn ntgh nàhh đ nchg .s ndâ kh thể ếtk vi minh gnkhô chẩn có gănn ùgnd
ra nbóg ba, cú,l ac im hcm dy phía ưnh gnl ngồi đó .voà v chằm rênt Sa ưgni ìnhn nằm một
Trần ta chT iđ đi ,ir ưađ Huệ âđ.y hmìn thang vào v máy. iLhn gơưVn Đưc"
trong Da sáng d tht. ànhth mt nt,h ánh àv nth
?ếht Sao
chứ.” Đ"ưc
chóng Cúh Thạc t lấy íTh,c Tnr enđ: umà da hahnn ngotr của một xp rnT hia tni itú
rogtn tới đàn àv iưgN pc gnô nói: điô bưc
y nêki thiếu Nam nhn.
,uLư ab iãđ ált .ti ãlo áCm sẽ at nơ na ngươi
mi tr clú một lời: ênin tuhiế âu,l Sau
gn?hkô coh "Ngươi gưiơn có igưn ai Tah thương nt ãđ thứ làm nh nôh"k?g khó ùth
c “Câu hty có uci có hi nađg cm đó ưgniơ nùg,c k?"nhgô làm hi ai ngươi