Logo
Chương 138: Dưỡng Kiếm 1

Không biết đã qua bao lâu, dòng chảy băng len lỏi vào trái tim của Trần Tích, khơi dậy sự phản kháng dữ dội của dòng chảy nóng, đẩy lùi tất cả dòng chảy băng trở lại đan điền.

Tiếng gà gáy báo hiệu trời sắp sáng.

Trần Tích từ từ mở mắt ra, hắn cố chịu đựng cơn đau ở đùi, nhấc chăn lên, khó khăn đứng dậy rồi chậm rãi đi về phía sân.

Hắn nhìn các ngôi sao trên bầu trời và nhanh chóng tìm ra vị trí của Tử Vi Đế Tinh.

óni thể umn phi uhc li thì bt dy nơưig Chẳng ,hc ?sao s?ao hc ưing nưghn aoS ts hm!n ri còn ãđ ưgiNơ óc
nưtrg ơinưg không? Cảnh Dương Lục biết Qu Triều uiếM ,htcú Võ ơsn
nên tuổi, ulâ niênh ba trăm tu đồn, hắn đã “Theo sẽ sống nh nưđơg vi hơn.” lời imơư oac là mt
íchT mt Tnr lời: nghĩ usy m. tcúh, rt
trên iKh đứng cư.đ cần ch sao hik trời đcư lơ mn n,g điô ,uđ vì trên htm. rt tay có đen th ưhn gnhN có irt tnêr nđh ub như mch thẳm ra chúng giác n,úi cảm sâu nlg rtnê àl vươn nn
:hi Tích Trn il
Tíhc nĩhg của suy t etr ìud đem !ugxn nTr uiDê gếh bgn rồi tgorn phgòn hn ar, ãol gin nằm
bọn tt sao? phụ, một với Không bằng ,óin hok ơ!ngưi so ta được!” kho hsná óc ngươi người ìg kcáh ihp óc th hi ,ákhc os uhni ta như sánh gNiư tc nhgưn “Sư ht ta, h báu, ôngkh người iđ của th ibtế ưgni gưin ta đã có ih àig h,áck áub ihu nhà hà
ònc ânnh vt tí hngn một thoại, nuhy một huyền số sống thoại trong orgnt gigan tsó âyĐ hồ.”
Lão iDêu nhẹ n:ió ghnàn
tpếi pếh quản trong t,nh nuxg đập Hóa đến iha nihL ht nàhh Linh gơnDư hn tr Hải, nThĩ ln khi vỡ a,Hó sân núi t.rì aùch hn ãđ ccihế Võ ùach Lục uaS nl ngđ Trong tu ac đình chuông i,uMế Nihn Triều.
443 trí T ac Đế hn thc ar khoảng cách àl chníh măn Bc Vi v Cái là sáng. hinT niTh, gi Đẩu nhá
nkghô sống hắn đến th công. ut Dù thhnà lnyu cgnũ igà,
íchT nTr :ión
iu?t iunêh hàthn andh Dương cúl aob Lc
áh ciư cách nCo mi kyh uq tm ngim, lặng.
ahi của óni Đạo, hin õV “Lục hai Thần cho tux ưgnơD Dương do nhC tm gai từ imươ miươ tui itu iêhnT, ghcn nrưgt Cảnh làm Sùng đã uti li trẻ hac nhìđ sm Quna, Tiêu, Dương, uit đó ýqu uir,T đã b T!rui hai ãđ đã đt tưgơhn cL Miếu, đt ,Tiru mười đạt uit uyrnt Lục hu thân áus agi nrt nichế snơ hia âuqn rt ntryu Tiên ìht ch là c,hn Tầm trong oĐ Cnh htn Lễ ti mười cL nghe imếk àhthn
thay đi ưc,đ v kiếm mt đã ngẫm íhTc cần inHê suy pih ht il cs thì ưgnd đ khi cn htế hngn htni nrT nch rn.gt rgn Viên, ac nhgôk tú
nhìn mới ãoL ,hn lâu hồi Diêu ó:ni mặc hcm irã trầm
uq :it đợi ưbc Diêu cph con go,nx yta htì thấy hưac Nói lão đáp còn lại
hắn hiêun tui aob itếb ngươi óc “Vậy không?”
cíhT nTr :ih
đánh mt ánuQ aTm nnóg đ đến Ngọc hik trăm phá gcN Tcưr bia H,gnào Lục mt cũng đin còn mhâ ưid rượu. hanTh nói gnDơư vây của ,hKư v s Hàgno đni Quán, ưtrng nhCg ca hết! bai mấy Thanh như tưrc Ncg uqa aih, hTahn hn t uâc: hc đ Ncg đt thứ áun,Q “Lần tấm úni ihLn iđ đo giết
av hi áci ìg? “Ngươi
hTin ta yV đã đến lynu tgó chỉ ac đ ayt bnà mới êHni tch mất thần tận ac mun cũng với đnưg cúx dài Vi tếpi ênV,i dngù thoe ,àyn ncâh mhn Đế onc trăm tu T nuế ôhit ihp đường ếđn bn htì Theo nb ba lời t nă.m sihn ư.cđ gònl mươi
ơnigư Soa chyun coh ynà at gưni áhck đi. phi nhng đi nói it,ếb ưgơin ih
cnò nh,h àgoin rTn cokhá ,gcànoh ãb chút buồn ađu gốc áo mthê có utiếh đớn in at ycâ Tích .ênin ca voà
tràn uit? Diêu oãL bao mt hồi gnp lúc c: nhiêu vào ahdn togrn tư, âlm trầm hThàn
q:u nhìn cno nH
luyện. nền đ nhẹ ,nmă lmà biết đến được iêut Thíc nhôkg chỉ iênH tốn lâu, việc gnt och phương abo inVê nàgnh ni gns Trần th 434 ut iđ
íhcth trưởng ưDnơg muốn “Không hip của at hoc sơn riTu ión Miếu cL Nghe ngh,c Cu tu ưLơgn nói nCh hc kimế Nhi htă.m nchg ếmki ih s?ao hp ênn
Hn bao nhiêu itu? lúc hadn hnhtà
!đi nơgDư ntiê uhêni biết aob tuổi cL at cho cTưr óin
lc nb chiếc ub íhhnc ón hìt yagn ca Nuế quanh chiếc nhit T Đu đỉnh tọa Vi nnh Đế cB như hnTi ,uph hínhc axoy aùm. ag.i htt trời ,uhp
oCn .an ếtib sao il nình mò tò ,hn hn làm không quạ
nyà Đo ht chn cao thủ làm sao? cTíh nTh hn Trn chấn óc vị mnu đg,n
rnT ngây hcc Tích .n..igư gbn
Diêu bt cười: Lão
mây. nyà âchn vgàn mhin gásn nênih, ngt unmh chiếu gsná ló rt,i tia lúc t va ax tnh rạng, cr Tuy bình tm nơi c
vừa cho âhcn aox av :nió êD,iu loã khẩn nH hnàht
hbìn oãL nh nìhn iác, tĩnh Diêu nói: một
th nb ab ta yth ht,cú uQ óc sống bn i?tu ơgưin chúng im ti rtmă mc lmà oas ươmi
hn inôg ng,r ũncg soa mới iTr Ai nht! ếitb tM gn àl
năm thực trước. gnàh ìnhgn nìhn sao yh,t chiếu t chúng những sáng Nhưng ết, chục chúng mà ta đến ht ãđ hná ìv
“Sao ms ưnơ?Dg cL dy hi sáng uynch