Logo
Chương 137: Kẻ Thù Và Bạn 3

Hắn thấy một mũi tên vàng đang lao vun vút qua chiến trường, nhưng bất ngờ bị một lực lượng vô hình nào đó giữ lại giữa không trung, người đang giương cung nỏ bắn tên cũng bất động tại chỗ.

Hắn nhìn thấy một gã khổng lồ giống như Khoa Phụ đuổi mặt trời, đang lao về phía chiến trường, nhưng lại dừng lại trong tư thế một chân đã bước ra.

Chiến trường này giống như một khối hổ phách khổng lồ cô độc, giam cầm mọi thứ hàng vạn năm.

Chỉ là vị đế vương thân mặc kim giáp, tay phất vương kỳ, hiệu lệnh chiến trận đã không còn thấy bóng dáng nữa.

thế nchg ta il ri! qyau ag,in đó ,gàny nuế ac hn hnhà ngươi tu och mượn clú ta iơgNư hpi a,t igơưn ivc ếimk umn đ vậy gipú truyền
thế để gi?i ta il nmu qayu “Ngươi mượn
glnư lên ión ging sua Trn T.ích Một nl gnav
aho Hư.” Quy oàđ ìV ogtrn dặm ưim
hình như inú ,il nTr ginư Sơn. nhiên asu hhnaT đt aco hc vàng xgnu lớn aquy nhìn ,hn nhtâ igpá trên đnh Tích t paíh nh agnđ mc đứng thy mt áo núi
đào ghkôn àtr ìv ìv c,ưđ ũgcn hoa lê hoa đào vì Thôi ìth iđ, hoa oha ngcũ đcư, sao.
yv? iT aso
at t,ếib “Vậy ?uyln mà nht th là ếimk ngươi hngc tu gthưn coi ưinơg tgn chính
đmá tir ub đi. i,l nvga êVin nghn tiếng Hai đen nêrt ncũg lên tđ cưđ êHin ưgnd ch trời tan âym nd c ônghcu đáp hưn gnya g,nđ nd như
làoi chằm gbn rnt kỳ ưgin íhTc hnìn ưgpơn,h ngnh cht đều icếhn, hắn óđ là i.g ngnh một nnh ihncế trường cmh cihm àvo không ra sự, đyâ hpi thú đối ghnn Trần q,áui con
mXe nhm ,ir trọng ta tg,nr âyb gi rt emx mẽ!”
Viên ênHi rmt :âmgn
uac mày: Tích Trần
túc Hiên làm il hnnì Tích, quen ưhn nmghêi êiVn gdnư vi Trần hắn: muốn
ta êVin'! Hi'ên nêT
cách Viên oca Hniê nói siêu: tm
tên giNươ àl ìg?
ưcC kgh?ôn
hn óc s nhC yàgn hgnkô hn Hắn Trui đến nCh nào lâu, lẽ uMếi, Võ Triu, nđế mt rt tht ht có được. ngôkh s th iđ đó ưngnh
ưNơig ngươi nh nhớ, ônhkg nhào nôghk c. toàn
..:ênVi. Hiên
.hi Trần Tích
ngch truyền kếim cho ếbti l ày.n hpáp ùngd th ưiơng “Ngay chíkh gnhnư ngôhk cũng hcb ,nưgơi trò ưtng, c ihp có
yD chủng? ươgni ađù kiếm mlă ha âđy Ha gtrno at đcư ha, nghìn iưm ămn th q.ua hai gneh là trò
nghôK sai!”
sao?” đáng “Có ciư
h,nua t.h bu khgôn nhìn khiến ggnư lgn S,ơn ưgni Tnrê mức gtn ta hia im người Thanh khí gạo nđế
ếđn mi nh tưl àny nói: lúc ,gln lâu ging tm nViê tmr ta êinH sau im nL
ếđ nish “Hiên nh rnogt ydu chính vương gii ếht nViê mắt linh Cnò rcưt hnt ynà. pgái kim
tếh ưnh àon? kmiế dưỡng Ly tnhi
uđ ơich trò Hiên đ bt chữ: Viên
là ai?” ta nCò
Thcí túc Trần hêngim ó:ni
và tng iơgNư hùt k t,biế óc ngươi ta không?”
im i:ón Trần Tích lgn mt lúc ir
ghônk :ih s Hn bình h àm ãih tĩnh
“Sợ!”
như bnu iênV chuyện ìg cười, óđ êHin ta cười hắn đcư giống nói: bt gnhe
gì gti lớn ct hơi hắn đó khó av lại ciư mình at li Tích, Vêin hnư đcư hik óđ iếtp ngeh th t,in chuyện nTr ca Hiên nghe nói:
Viên ? ênn oàn? hưn tr tếh hng út,h “Cược Hnêi
gôhnk hiểu. nTr hTcí
àl tR a?i at cuộc
nũcg từng nKôhg hưngn bitế, l là óc bạn è!b
muốn ta ếht ?ngia nkôgh uaqy iãm th gncũ cược li hánđ gNưiơ iãm
kiếm osa ut h?gcn “Làm
lên notgr quya Viên nigg tmr mc óni: Hnêi đhn người ún,i lại, kỳ nơvgư tay
il rnT :hi Tchí
gì, inga sức nưm ?soa uyaq vì ac ngươi s không gNơiư il ta hết iig htế để chuyện at ếđn
ếikm hcgn cho uTnyr ta!”
Bgn cả oaH ,ưhK uđ uyQ rênt ..ri. bni quên Lôn, Côn iún L,ai tuyết nơưig đoà goàni
đây nếđ Nưgi ?à ònc
Vy niơưg mdá ?ti òcn
nikhh icá ngươi.” c, kiếm Ta hpi không mt nigư ar bị tcếh. nưig muốn ơigưn n,áuQ cao bản gếit nh,gc noá nt nh gì, ếtbi hncg Trần biết ơgưin nhtì học áhkc không uêis thT hc iv Tích, ván chỉ người chẳng ìnhB đồ hcníh óc kônhg ngũc Thái at ta không inó cược ân ta ta là nmu trong tại ta dễ nthâ ta nhgtư àngd Y lý htù là, mnu vi ,ìg đó mt nqeu ưntg
àvng rTn Tích nói: vội
tm vào nL ht cth T bốn bốn i.t ngươi, nc không Đế iTnh ta hmc kiếm đã Vi tniê trăm yd ôx,i ,Tihn tnh đu iknê nhẫn. chm ý iưmơ dùng ta sẽ ăn.m âBy gi ba ax
:ir Tích bối Trần
a?i tm gì? ln lý ncgũ qau cô a,i hgnìn ngĩah icư aq,u mlă àl àm nìhgn Mười c vy at nhất độc quên ta ynuch rontg ngay bản mlă mười ta ânth àl egnh từng mnă yâĐ iơnưg ămn àl
ir hThan khỏi êVin quay n:ơS mắt ênHi uđ
inó: útc íhcT Trần nghiêm
chủng, của được.” ,tir đ thì ý út uyln Tử chn nc ht ir at ca ikếm Vi chọn đổi uôin mt ni,hT ayht th đạo không nhớ, hcn tnrgo dưỡng t at, ơưing ãđ èrn Tu đy ,ý óc kmiế đoạt hãy kiếm ếkim nthi óđ, ly số oas người hákc Đế lnuy sáng
uy hi: tĩnh gmhiên ta ggin lại, hắn Hn đã hyt nìbh
nưvơg mik ciư mỉm ếĐ n:ói áigp
huni thay Nơưig quá!” iđ
..hc:T.í nTr
buồn gxn,o ac aus hki ciư àl tr Hiên nên il :ãb êinV uiđ nigg Chỉ
Tnr với vó:t ngẩng ngọn núi mt Tích cao đầu, chót đi