Logo
Chương 1270: Vào ngục (1)

Hồ Tam gia đứng ở cửa phòng bếp, phía sau hắn là nồi canh dê đang sôi sùng sục, trong bếp lửa củi nổ tí tách không ngừng.

Hắn chăm chú quan sát Trần Tích. Đối phương vẫn bình thản đứng giữa sân, như thể chẳng có việc gì xảy ra.

Nhưng Hồ Tam gia đâu phải mới lần đầu qua lại với Trần Tích. Hắn biết rất rõ, Trần Tích càng bình tĩnh, chuyện càng lớn: "Ta chẳng nghe nói kinh thành xảy ra đại sự gì, cớ sao lại đi sắp xếp hậu sự... Là vì Tề gia ư? Chuyện Tề gia hắt nước bẩn lên người ngươi, ta cũng đã nghe rồi. Nhưng dính chút bêu danh thì có đáng gì, qua vài năm nữa, người ta cũng quên sạch thôi."

Trần Tích cười cười: "Tam gia đừng đoán nữa. Bọn ta vốn đã sớm muốn đi, chỉ là bị vài chuyện níu chân mà thôi."

xaư bộ Đpi .uđ iNh iđ ôhkng ílu Lgnươ lão íhdn usa chuyện tM ar iuMê ,hưt không Cu ưLơgn v còn có càgn nũgc năv ty người th tháp cướp đến nà,y uDiê ngục, óc ht l Nhi gncù cả àv hKi ếtbi ôhgnk hi ngàoi người biết
hắn kéo đây, ng,gi óiN ý pú mở ếđn cố .pnhe tm àid
niên Người tcrư tm éok ,ưru cấu gtnor ếtip nh ânTh tịch ấy ch đ thân ihcuế Đăng ,óđ nch nào utah nh vi ânnh gnma năm mi my Đăng c,thíh ncg Tnê ván, àX mấy oahK hhcít Khoa rt ván bạc.” tunrg đêm bạc pg ô,tnh mătr l cb. l:i il ai bèn đnế sau của từng .tài nưig gun lại bày àX ng ếtk ãđ ch ns gưnl ovà nh ngoái csh
hàgn int ưhn :unq ó."ph Hồ uiT phía iđ ngồi ưlng man gơinư Nhưng quấn igào,n àm aTm Chiếu mt nêl âs,n v nàyg àv chuyến dĩ gnxu íahp ng gia iph Bằng tht h nơh sm bọn tm khgnô s th ób Bình. Xgnơư ar Cửu mohk huync cũgn h hip ,gì tới "Vốn ì.g b hgế áđ ó,đ đã grnto nôghk ống bắc, nđag cũng có óc unế chuyện óni,
lỏi trà ưbng ngù bên ưnc rcTư mgni sôi Cho" m qua lò yđ gnort nào!" hiơ t,nah hô: gngn gnmi ôngkh t nhét than ahyk bốc .nêl uiT qua, len auq đám o.gn ts il luôn ntrg đng,ô c, nh hoc unđ aig ac êk tm
nh làm Người osa oghpn Trần ưax hn tohe t,yh nil phụ hícT cùng .nl uayq nhc âul Trần rt in,gư chứng hội. không Đngă gnt năm ongrt cáhko giưn oia ya,s cđư. Khoa đường đu: cui hìnm btếi cũng uống của ếnki tngur àm ln về Lc lại cl,á thành, hi gtn kinh Thhn,à nch pưc gưđn óC àX iA ti c cl có hícT chuyện ncg, heto ión nuhhy noà, mtì nêin cu
nhấp mgn r.tà khẽ tm Tích rTn
Hồ trầm Tam lát: iag sớm tốt?" ngâm "Càng càng cch
miệng: cũng à? nph Lnưgơ Nưig ch bưng iđ qtu còn nhiêu rtà cao tay uyrnt tm nào ir nêni C"h tciế gndù được ,mgn éhcn lnê oá hutt h,t đời, qua oba gai Đao gtnru giả .".à.l
khẳng hay nrT thật thời nhất định gncũ Tích ,uđ tni àrt đênh không tgorn nình chén, hnlê dmá .ig àl này cúi
gniư r?i éhg đuâ lại nương đi “Cô i:h Có đó
vậy?” t này, hỏi :hn ar hoặc tr úlc người vị il nêb hnig tức tin lòng y, Đúng Nngh ngồi âđu điều ongtr tuổi hgne các ra
v?y" Trần Tích uđ quay h:n "Sao nình
?gì ruột: cái inó áĐng iNàg ictế tuổi tr đi sốt c.h uam igNư
hC vẫn h,ui àthhn íTch tc đã rtynu rt ti hngn cuộc hkni ra không gbn il o?as Trn rutyn ar tni no,à y ácch
Tnr aT làm oas ếbit via: Tíhc soa bt Dù sau được. đi là t nhnú mâ ninê cướp ntí. trung ngục, vô v theo đó Người gũnc
ngm ág,oin còn lên mt ôc niên haoK một gman Xà :ghn “Nghe cổ ohte ưgnb hn ngưl nhéc nương àrt usa cng Đăng iđ ,gnox etoh trăm td ,cb ơưgnn pcư phn ión trung ưigN ănm khi h.cthí nâth cho hntgô mấy
nu,gr iưNg mắng usa ánhđ hcc gúnt t.nơr thì hắn c ngày nil àl nũgc b sgn “Bạc đem sạch, nV u,qn gncù ,vã iak trngu cb ktế để um s iđ. oàn ht cãi nếđ vô aih hắn, êinn V ãci y ài:d gd.n thua hắn uq uci hơn iãc nương nương iv hcs b nigư bc mua ãđ
u:đ Tích ".Đ"ưc gật nrT
ónggn chỉ ghknô nước nàl phía. nlg trà tás ihơ auq nb nưhng gnđ nghe Hn m lẽ hnĩt gnmi nuyêx uống, mịt, nhcé âgnn lên
thần còn t nvơgư Tĩnh lão tiếc nió .tnr oeht đi ihN tgnur ph một thế óc ãđ ac hạ giọng, gơvưn thái uC hnt Nhge ánĐg hĩnT hp. ac ưgiN bí àl íb niên ơưLgn y vị pth và Lương ngcù iuMê n:ió b hNi
rồi?” đi B ư? đuâ trốn Trốn
một miệng honn "Ta rTn im cư:i ri gnl "u.ih úlc, Tích
niươg im agi iđ ngnag gi thích gì biết ób đừng ngnưh vci àniog ncùg đi uqn cáhkh xcá la bên il s không Đăng đã không sinh xa thu hhnàt h Đến xe, iga lý ex cưi. ân y ưrct any áos Hồ cả." đ,ng c nói c,ânh hoc icu để iđ. c mc "Ta iơgưn nhhà ex tm nhận ,Ng gmi rồi. nqu nìth, gaoi s n Tam Ha chắc, nêl miệng dậy iv nđg ìnht óc các ión: s Hắn óin il gơưNi t .dgn ếxp mig xaư ànođ hcếhn ng ,nơigư icếhC Thiêu úlc ,t nrgt đội uT
hcíT trà tr hêuTi ìmt hồ rtên vào K nghôk uT ing nTr mt hp, v ukht. đồng, áunq ànB ócg
mát ník ôknhg gưni. ưmi àbn, by ln, trà chỉ cth ãđ mười ghnc Quán iếhcc vậy
nhất hnđ hn t găĐn àX toàn tc chỗ ar àl hcc Lcú chắn, h.Koa ànoh tin y,àn ãđ lộ
Tam yat hnđ ri b av đ,i aig cổ Hắn H hcp ly. ãđ
Tích mt hk nTr .gniết
tuyệt tiêu iga ođa người. cáx đập đỉnh," xut, yv vừa từng uC" hcn tếgi nh ưcp Đầu ăvng bgôn hêmt nghe, đổ Lạc đã tn đúng giưn "aT cách cương đó t iah của xám đcư óc ta của trung lao là nhât ơưLng không olã áo n,ió tung: thể cnư nnêi ra măn cho Thành, ingơư bnà mt iga tm tb va ,nêl cm ònc bya agi thuật ngơưL oĐa mà vi thấy óni các t y.at tên bcư mới xuống." va
Lần "?soa tlư Trn ngạc àny N"nhha nênhi: vy híTc đnế
m,n êm cùng thế nghe gni rt nàb íhpa tb đến uit giác Người ih rt:ưc ưrn nếđ sao?" "Lợi ưgin về
cm ri thành." ngay .gi êl,n áo đích không htmê, ưiơng kcohá cửu ovà nhât nohà ra hỏi nbê H ikh iđ đoe đưa đao da àhn "yV ccá âby người Ta s xoay ôh:gn gia aTm
tm đồng cưn iùm ,àrt m aoc daư. hn mhêt i,t àihn đaĩ Tiểu tm ct a.r sôi xhcá én,hc lan vào ln m gọi tm rót rnT ícTh pl aoh ht
hnĩg hơn: Tnr uq tonà cảm ađ vy chu hty một lát, hnư tạ." cíTh nig tth "c.ư..Đ
hế.t mẫu, ygnà n nhìn h.u gnhn dùng cđ rtng việc da mai ành như gũnc nơigư ta thế." nya vẫn chằm chm trả nco ônul gtonr goiàn ng"Đ ra mTa đêm ghán gì hắn: ta il hồ H l,n mắt Hôm gniư phụ mình qau nâ mt dài ggain bước bằng vào iga ,hnìt dựa mt t
yM tmră bạc nói shc nquá mt ct xoa: gTron tràng nưlg o?sa mà pl ênl xuýt trà thua uath gavn
thoáng cnéh ca .il trà nrT gđna khựng tay bưgn nBà Tích