Logo
Chương 1266: Chuyện nhà Tề gia (2)

Tề các lão lại hỏi: “Thế nào là dưỡng vọng?”

Tề Hiền Chuân đáp: “Danh là công khí của thiên hạ. Người ở trên, dù làm điều thiện, nếu không có chứng cứ, dân cũng chẳng phục. Kẻ ở dưới, dù làm điều thiện, nếu không được kính trọng, dân cũng chẳng theo. Không có danh vọng, ắt không thể đứng vững.”

Tề các lão lại hỏi: “Thế nào là minh đoán?”

Tề Hiền Chuân đáp: “Phân rõ lợi hại, quyết đoán đúng lúc thời cơ đã hiện. Đến khi nên dứt mà không dứt, ắt sẽ chịu loạn vì nó.”

ế,nib tới tc ,vy T nư:ggi c?ưđ yv sc đi thân, sao lập Ph Chuân iHn th àhon có như tm eNhg nêb
Châm chỉ tya quân rút huycn vừa Vũ eoth Lâm Gai hnà thường tm acưh ,s hcưC Ta va trong năng ch T tng :il ta ,iag uyh mừng nàgy là mnu s. bn nuq
T lão ti “Đi vci aT nh. ig Tề ccá pth rTnug muốn igoa đ.ây tay: i,đ coh
ácc p,h tếh Giám ãir cmh dặn ct Toàn g,N .agtn ònc T lo ôngn châu T nhuâ,C ãlo n b cho v Tú.” tr L inhk T ynà iha yT rt Hiền icv cách d:ò b gaoi niưg mâhC ns ôgN li àn,hht
ngươi được “Tự tth ikh gmni một thật, ìht ókh gnb s asi dân người hgtôn phi hnơ cđư ingm àon đau ácc ngươi gưn,i h!min kách hkông mign nh.n !as nơgiư u:qát đã chất thành ,sai xót nch chn mi hnn Chỉ tin lẽ gănn sông, êhnit Tề trá cho mình dám Bịt áchp òcn h? ãol Xảo s
gđn Hiền nags âCmh một nđg tay bn.ê gN Chuân y,d nbôgu T và T
T rõ mặt êrnT các mệt: mỏi nih “Đi đ.yâ đi, ãlo oàv rnuTg gi T v
nhìn lão Đợi v ayt các vẫy v sang rồi T chỉ người, gọi cnò Chước, lại T il pmé ba hn, trong n.ggiư pnòhg mChâ
mn ào.ign ra ri ãri Chước gig,ưn Tề đỡ li gnux nùgc hmCâ chậm nuyH gôn
no?à lo nbê T khí: giường, “Phải lhn htế đầy màl unTgr áts lên bước, ưcb mấy gign cúi gnưi
tih árnt .đ bc,ư thn iHn uđ hCâun T nhi hồ đất: hc ,nhtâ ui,h ênl “Phụ gi chm là qu t tiến hai
óc T không?” hỏi: kinh Trung nàhth lão ácc T
âygi lát khẩn hc lão hn,ok chần rồi hCcư các T T il cĐ.ư tg đ:u thế Châm đang ìnhn
,ulâ cùng cúi mi huâCn Vâng. lặng inH icu đầu T ih đáp: im
Đgn chẳng cnhuy các ưhngn at. dy ãol gơinư ếni:tg cếti, có dài đi.” cũng T cếth không rồi th chết mt nói Tề ni iNơgư ncũg aig cu nđág
T ãđ agi th ức cngũ lão hạng .ri nào rnuTg đ lúc giường, cũng ùD h nmhi th phải m:b gôKnh ếu,tcyh ng,v tùy isà nlga hiếp.” uy Tề các hìnn ếđn at tht in,h ml đoán… thế, tin uđ obá ưdgn nl.ê lập nhào hnkôg Th nmà ũl phải
yunH chc tth tgnro hòp Lý thần nht s quyền: ýL l,át nt vi âmt át. uHny ôm đhn
nd tim ai gnux ýL k ncgũ Hin nhc iNh quýt cưđ Ký cuống bất rồi, it nâCuh đã hnyuc in:ó đ T ôghnk t cm
tih ni nào. êrtn knghô phủ Hin Chuân nht Tề lời tth ,đt hpc
tử rng nnh nkhôg cm nHá ns một đã iag khcá i.n ai ôrgnt e đám àov g,nđô méN điền ra nchg ,ũc áo h. tm y s iv oàn àob chiếc xám
người đầu ãlo gia ggn dậy, ing đứa ly i:ưngg con rati gì at n,o bên lòng trong T uến người ngđa hạ?” đoạn htì các nhnì vãn uq ih hgcn icú thiên không tráng ưngg T
hàtnh ch.ết gnhn Nhi knhgô Tề tử Cnâuh :tếign gđán ognà nHi
là ?uđâ nhân T T thì ngươi lão đi yl trong h không B nhưng ocn Tề hiếkn tr thiên y phu sc người ngờ iga vcá gơinư hnnì inH ac nên h văn iga ácc tâm t Tề tyu êhnti hy d,ư đi nên at gĩhn óin ,Tih Thư hạ đmá trai ếtbi ,at Goai ư.cđ ưnrgt yl T iđu đ hc gi còn T Câu:nh oàn hc v s, T Chỉ, lại suy nghiệp, còn vn em,x gn,n nv nghiệp B ãLo đ inH Nay ihka aig T đ.c at Tầm nhược, nếđ đều ucc vn T mới các h ta có biết Tm vng ch bệnh àny nàh.ht hgná đ nyàg il sc m aig trong
uq gnng phụ Chuân sng nbê ggiưn it s nt.âh h,c nhìn T đu Hiền
loã uhi gưniơ ngiTế ht ưhn .ri ãđ r:a ưingơ mức phu Thì ấy ãol ccá c, gnôkh khẽ ncò gnưt T ra ht thở đều uqnê ng gneh iàd rất ,nh đến dài. hn
olã ch Tề sm ygnà a,is đường Lão ca ig cn cúl nv ếnđ xgnu Ngộ àl T cũng .ntgư đã nhn áti Lão phi ưđc lui mnă, ênn chở uph ncgũ liu .gN âhu.c gia che my Nigơư yv Tàgn ư nưgơi của ta hn,n têhm âmCh Ký các tính T r.i gôknh nình inươg hgkôn chằm iTh, íkh T cũng ias nữa, agi bao “Tử ex chgn b sống hgnn àv hmc: y đó đông ht chuyện ia.g chuyn c muộn sơn hpu sẽ òcn hki. cúi và hc trai ml ncò ìth ngươi lâu Châm đhàn câuh, về con
nNhgiê agsn được Chcư ng.ơưi ýL thể hnìn heto óc các li cũng Chiêu Ta ùndg gia trai và olã nay đến ngươi Huyền: ,nhgpi hâCm aih ca kếni hâCm kinh T ngày cno lp ơgiưn ogmn của thể thất đã ai. người gcôn T lòng ,hhtàn cd thứ òcn ghcn hết uaqy đa iĐ h pòh T cCưh. có
rồi.” sau, trúc hni :nió uich rmè ltá ãoL t tM Trung vén urntg aig, hná ti vo,à khẽ nêni mt
phòng gns óc u,lâ Tề xa mình, T ghnôk Hàm nơi ac hnchí v aign oah ácc oãl St aig .k huyên ac mt hn phòng, tm sơ, đơn Minh gnch cnh Bhíc ũgcn phòng gian áno chỉ nsơ orngT
cáhc năm hết Nếu vinh nữa, aưđ phú óc .k rtn mc gĐn hibn àm gia, T Ta lão ngiươ tni ũgn ếth, chưởng hogpn ơiưng quý nnê gơiưn h,cCư iđ hnàth lp sgna đ tm T dc t k điều ly gnưht dùng đ việc còn man huy il tìm đnhà từ. hoa hội của đã công hpi quản u.h lấy.” ngm nCh lc, it ôhngk ncò sẽ chức T sứ, hư:Cc chỉ nhậm ,h các triều xaư th cth òpghn yat niêb sc giành Châm nhik cih ơưngi tsếi ht V ch mã Châm sau binh. icá
nđág nalg gnôkh bc th bước nhath xong, gkhnô Đã kihhn phn “Thủ ch cuhếty đ lũ ac con ing ơir ta. làm ưigơn điểm h oáb đầu gia l các mình: chia làm đch hátrn tính sói êithn h inưg uy, nkhôg danh yà,n mai lại gia, trong trai olã đã .đcư T lập iếtg vây dmá gncũ mưu aqyu hkngô hết xâu gì nưig hpi ngDư mặt. ótc nt éx ếnđ ghnò vọng thường n,hhàt nưNgh hunqa, Tề hiện T nnhì cũng hi nlê
tay thân, ơiưgn ,hC “Phụ tôrgn hânt li yc ônkhg huynh chặt tn uđ trnưg hắn: th iơư.gn nay T nhị úhtc chỉ lão àvo mn aGoi nnê gia T ccá ưniơg
ohc i?ga nêb bước, bưc lên nm,ìh Gai vào gingư: hmCâ gni gihn mấy Tề sau Chưc óđ ch gxnu
ccá mc một tph d,n Tề nGgi chỉ cíhđ im thấp người đến Lc eghn ếđn hàThn yth: h chuyến…” Nơgiư hai oãl thân
ar ùli .ioàgn dẫn nuhCâ âhmC ,yd Hin rãi Tề .Vnâg hmc Ng oeth T ngđ
th vào ig gia, óph iv cúl đã hắn “Có. My đi ưtc,r Hiền ngày ikn.h hin t nhâCu Trần pá:đ t T