Logo
Chương 1215: Khuyết khẩu (2)

Thần sắc Tề Hiền Chuân dịu đi đôi chút: "Tuy nhiên, quả thật không thể để hắn dễ dàng gom tiền như vậy nữa. Bạc thì chúng ta đương nhiên phải chuẩn bị, nhưng chuyện đến giáo phường ti thì không cần tự mình ra mặt. Gần đây, nghe nói có một tiểu quan tên Thôi Thanh Hà đi lại rất thân thiết với Chiêu Ninh?"

Tề Châm Ngộ đáp: "Tiểu điệt biết người này. Hắn là nhị giáp tiến sĩ năm Gia Ninh thứ hai mươi bảy, đầu tiên làm huyện thừa ở Kinh huyện, sau đó ngoại phóng đi Kim Lăng làm huyện lệnh một nhiệm kỳ, chính tích đều khá tốt. Nay hắn dày công tìm cách điều về kinh thành, nhậm chức Lễ bộ nghi chế thanh lại ti chủ sự... Thanh Hà Thôi thị những năm này khổ vì trong triều không có người chống lưng, nên đường quan lộ thăng tiến chậm chạp, nhưng tài cán thì thuộc hàng thượng đẳng. Kẻ này vẫn luôn qua lại thân thiết với Chiêu Ninh, chính là muốn dựa hơi Tề gia ta để leo cao."

Tề Hiền Chuân khẽ gật đầu: "Ngươi đi làm hai việc. Thứ nhất, mời công tử nhà Hộ bộ Chu thị lang và công tử của hội trưởng Tấn Thương thương hội đến Tề phủ tạm trú. Hai kẻ này trước đây đều từng buông lời ngông cuồng, tuyên bố muốn đấu giá Bạch Lý. Hãy lấy danh nghĩa của ngươi, mời bọn họ qua phủ làm khách, cứ nói là ngưỡng mộ tài năng của bậc thanh niên tài tuấn, mời đến phủ để đàm đạo thơ văn."Tề Châm Ngộ chợt hiểu ra: “Ý của nhị thúc là muốn che chở cho bọn họ, khiến Trần Tích không cách nào ép ra bạc từ trên người đám đó.”

yv Khon nl ti tnr Vy Mãn ưlng? ếikm ahi mươi vn r?a hnư nòc thiếu mắt: biết tni uâđ Tiu tròn là vẫn
đnế. ir hngn nTr ãđ đgn ha at mi ngôkh s với Đ,ưc lgn niơgư lát Tích á:pđ mt
gnva tm ydâ Tích ra. kh phc hmc so têrn gin rugn ntogr ngựa óv iuhn ngựa, ch với ưgnl nơh quya Tiếng ,nõg ,il đến. ôghnk nrT ,cưgơn uđ con vng lúc óin trở
thì nhưng àno inêl clú T hnâuC nh ndi biết nng nêb gcnũ :áđp ctưr T nêb Bônu làm Hni t cnâ phải cnyuh quan ánb ếnđ gia, noà c.hn nhiên ngươi ưcđ, tnh nào mt th
đme Nếu nch, ctưr igi ếht số tt B dược. đ uqtyế đ,ó nỗ, nội nhất kia đi ylun b Trần là đna l ongx chảy úlc khổng h oàv thành híTc tránh cb được
xa cnò kém nV lắm.
iunêh ôgnc thiếu ưitơ ònc lp rgn ưic tức boa Tiểu tử n?a Vy nMã rỡ: cb
T s íTch ãđ cnũg đưng Tnr cnh còn gđn. onc bc b hgnn dià ht il Thế tm aig .hiơ oyax
……
mưi ti đâu.Trần đyâ nơi nv về xoay chuyển đi lại thúc chuyển vạn uđ tơưngh không b ưid Thíc kinh Hộ gũnC th nhko lnưg đ mức ac không ôkghn gnvò, ccá tuyến. thời ca ngày, thành dng Chu có n.gla aki gai àl s hcy Bạc nth umn iếpk hpk đệ s h,n átn tm trực ít tghn Tề chẳng hui hơn ngựa thì ếun hpi con cũng hâpn yma ătmr ph tưrng của ưtrc
lớn đều Bỉnh nêb hnư cú,ht ếnđ thốt Nh nlưg Lý vn phía vậy hnôgk nagđ kinh ,itn yva nmu vgòn số vài n bc t nòc hi việc gyàn cho sao? T e tuh gưhn ncg Ng ơnh ,d uihN rnogt rgn an aoyx âhCm lên: yv hnư hn
ơmưi ngày T gia s mrt b nhnưg e vạn h cửa đcư bn ônghk .lnưg rnT gnnâ tâm iuh vòng yxao nếu yuếqt oayx rgotn ti bốn Tyu cb ngâm: cíhT lượng, ãđ nhiều, các th rằng iàv trù ti gnr
Hai ít, ưhac ìht vẫn ưgnhn Tề trước thấm là óc aig g,lưn l nv khgôn oàv ưiơm đâu. mặt
ưnig gúhcn idà: uếN nv Tề uhnCâ mấy bcư đây, óc sự ó,đ hạ.” nhất Bệ cBh ht đến óNi L,ý e chục Hni bạc, Tích lượng nrg tm uiv thật mt Tnr ta đến chỉ v
sớm ba. ngSá ngày th
t rntưg ivc ômn coh n và ùhca lo gonTr mươi đi thàhn chùa, hương hPt thịnh. thiết nhiK ngôi k,h pl ob có ha đều suá thông cc shni yav in.t cnuêyh hơn
n.glư uás nmghêi iuđ tàn,o vn đm c ânChu Đ vn giọng: Hni ob ơimư Tề
xuống nm uhtc. tya cơngư uâs khẽ hn ad hn yta pl dyâ ac siết li, nóng đốt nàB
bao “Nhị điu uayq tD bạc nCâ:uh nHi cút,h hnuêi Bnh il, T ?ph hn bo thì hìnn Lý nags hhctí
đi, đaư nv gơphnư do: nđế nhận T niơ, đu iđ cgnù hi. thẳng li bỏ nlg một ếđn vó ra Tề hcút ir tư Đã Nnhưg qauy tlá trú. tưgơnh một ýl ca Thương phủ nT iag, đến im híTc gdn Trần ac tạm ih khi im gan hcy gnhkô grtưn hdin
“Mưu lại nv ..n.a mưi ri, nàh biết Đy b ukyh mikế nnhâ đâu :oá s ,ignư cTíh nòc đ.yâ giảm hai thôi, aưhc vẫn hcp àl bộ tại th htní có êmth rTn đi, ta lên khoác đi lượng Đi cià còn
canh cho đinh: àno ig ra név đng li đ gN lhn ax Câmh trầm T èrm ânmg mt iuL ng. chút, một xe ar ngựa, kẻ gia ex l,át
gác thấy Tnr iđ gia, uH s,m tên nh sn cgôn t hnn ch kih hãy tm ành ncg T ,ph àigN Ph nđế tay ìtm trú. mb: ta nxi đợi đã nìmh ,t của T ếđn đã cng hcp gônc mời tử ếđn Chu aig T hp trước nhân, t .ph mnu Nhưng il
omG cưi: có bc “Sát bt đnế im rTn âđu tính vci .trgn nng ta àl tế,h hcíT uanq
ir s sản nió hc oá: hưcgn vất s gưTn với Nếu Ta đaư vt à.m pgnhi ôgnC Mnã li... t àm khiến ôgcn tử il hôkgn iph och bán crưT ãlo đi cđư nh nnơưg ìht ?ch la t,a ãol bán ah l công ynà tth iv bán iđ, g,hnn đnúg vả tgn thì tm Tiểu đyâ kôghn my c lắm đó đâu.” Bo ahúc ưht cc nhng pihng lý im óđ căng qnu ếnu uq sinh li áci at để s t sản di đ ghtn ươgn
coh hai, oági nThha :nd ,trgnu ra, yãh chB ob sổ ta civ ít.r tgonr kẽ. tc iđu ếitb gĐn hn tnh nũgc L htì och cngũ och Sau ob căn Bỉnh hki ac hưac chc phải ogai it tùy hà,hnt s Đến h inH hôiT x ha cth ngùc, t gia mua gnđ iv .ta để í,cTh ínk nchúg đến định hư ýL bạc Chuân nh T cb “Thứ oiag này õr tếpi H,à cuối Tề s áshc rTn .ýL ýL ngày n,h được phường nh hcB hn cb vẫn nếu nhhà lnag b
ếht? cgnô àl :l il yàm, đhn ôHm cảm t thy nhíu iếtg Tui ia ãnM này nya
oá một l.m nthhà ob Trần nphg hk tự, ếchnyu nđế cbư tb ra, ngoL mt chui nàng: nlâ ynà Mnã thoe mnô vẹn. cho hết av Mang t iđ sinh thP bổ khoác aưđ hcúP Tiếng ym k àg đã hc iđ tin gtrnư nay ág,y là b uTi nguyên .phc l ôhngt àny Tchí âxu ưigơn “Hôm
àci cúc aòh đcư cTíh ggnn oá oas ncgũ av đầu nghc ưcđ .acùh áđp, hyC va lên: ych ưthgn Trn chứ
ta âux iTu tử, sa?o aHi nhKôg mô là ynà thế my lấy trn gnàn s vạn ôCgn Mãn o:b iah sáng rực, nôhtg ôm tm lượng cứ ?à iơmư nôm cho ưađ tPh đy, tiền chỗ b ta