Logo
Chương 1214: Khuyết khẩu (1)

Giờ Ngọ.

Xe ngựa của Tề gia vẫn lẳng lặng đỗ trên Trường An đại nhai. Nắng gắt đầu thu nung thùng xe nóng rẫy, nhưng Tề Hiền Chuân ngồi bên trong vẫn nhắm mắt dưỡng thần, dường như chẳng hề chịu chút ảnh hưởng nào.

Tề Châm Ngộ nóng vã mồ hôi hột, không kìm được bèn vén rèm nhìn ra ngoài, thấy con ngõ dẫn tới Hồng Lư tự vẫn chật ních người.

Hắn quay đầu nhìn Tề Hiền Chuân: "Nhị thúc, đã quá giờ Ngọ ba khắc rồi, Trần Tích sẽ không tới đâu. Thúc dùng chút điểm tâm đi, kẻo hại tỳ vị."

cộp. Cp cp cp
t:m T ăm,n ưnh chuyện "Thành nhiều quang gcnh gin cỏn đc,ư ưngd tmêh ocn hota nHi huCân yv hi mở cnyhu cuQ gôcn n."yà nnh boa đu nhn cũng
Chuân có đ S mm hmta ht bất àl gì nv iga tiếc? ô iag vấy T T adhn bẩn?" ngDơư ênhni hách htn ta ci nghĩa thanh V"t của l, tai hip a.h iđ, tài dĩ tiền Hni đáng nhi iđ àml nói: mà
ncgh óc ym nv lời. ai Gi liền nếti,g áđp
chỉ itôh. Hiền ng"ũC bào: ngơrTư hip Sát utCếyh với hCnâu Đi, àl .iVn" Đô về gicu nêrt ib y mt T
n ào bên nhiệt. ngoài noá nhiên bng ex ênn úcl hếT àny, nag tr đnúg ghưnn
àl hCâm nh toán: kính kính níth oknh gia huiế đưc "Lục hgnc găbn T nn.h ,at vni Đngá thể nv Tề nyà món ngn là ônkgh tay tám T rcth hc yâĐ ươnDg hmn hi bảy đ ếtic, vn trên." thu mt li óc ước gia n.gưl tsoá Ng Trọng,
v hnư ngch liu hnuâ uys y,v l đã gn tập vi, ugnx T võng cQu tâhn được nv sao?" ưct ncgô phách htcú htế khí không hiểu: tbú Thái công noà Tề khó ànHh Ngộ t,hế "Biết s uQc là ph ucc mChâ .đ"i rồi, uýq nGig còn tuy là rt nhưng npg.oh Tàh"nh đầy
T bạc Hin mc lc đầu: ntg mà ih,ôt híTc hit ?ri" oab tm gnl nh. ongtr himc omg "hC hiuên kệ âuCnh ãđ rnT ưđc cộng
Châm mdá Ng thế il thật?" nh Hiền unâh:C T đến hnnì àm uyaq "Nhị Tề li pht thúc, uđ
s. Ng Tề Châm nsg
Tề sc uam ggni mhâC sổ biết hnB àl bc đui sau đích kgnôh ás,hc Lý ..v. hcúa Bạch lượng nàgy măn ta, uq iv Hn knoh muốn h s iag âhtn t tm T nuq dò: đti Ng đi bo T"ui so lc t hătm n.m"hì àti
T iõd hnaht ál".t athhn tin n,ưc n Thanh gia trong :hn sự T mua s của iag t ếđn htt gia ưhn ânhuC h yh h,tn danh ếNu v ti dao, ra cếil nhg ugnv ti đ! ìnnh sĩ ogái uâđ ohi mt hưn at ămn ưhpgn at ìnhn thế gdnò ?àno nhi q,uý H" s êhtni hcc T mrtă ym Hni àl b ly T c?b
T Pùhgn i,H ir và gôknh T tth s nđế âuhnC mâT óin: "iTu tư mt àl cm iga ta lát t gnđ àyn agi Hni htt mnu thâm trm "đc. mun mt ciá chôn gai hắn...
li Ng "Phùng lni mt q:tuá bước T dữ hty khi iH uit tên ac nhanh, htt đâu?" giận si hâCm qau
một óc người li Hn ưtng T gia lmà cho lo ncò hĩng ôghkn khiêu sự chút, tay uc iga đầu nlê trí khẽ gngn ta T tđ ,g ngnó a?s"o gối: là đưc li nếđ nuc!g ìg âtm grn ta. lg,òn htt íhkch cách Ngông trong tượng Hn hKnôg" nh
Hồng mt nhì,n nheo gnhà yath Ơ? kỳ mc cht nrT h gnób Hi ri, Ra t lạ b hương tm gniư trôi nén thấy lân iãm giọng ra... Lư cíhT aq,u gnđ hmâC "r!Ti bước thấy :cm ar dágn "Sao tự, đâu. cưha ngưnh đu il Nhưng k ra ùgPnh cph chẳng nv Ngộ
"Hi! ù"hngP
iH đâu?" nhù"gP
ôhgk?n" hki ih Có han hmCâ T nags đã Hạ ô?hkgn otrgn Tề hctế bị nhân onà C"ó áhđn rồi nmô cần hn uyqa ly agi ngay tb Ng:
"Bẩm bạc gia áhđn T Đức nahx đi áo đã bi iB hn ,này mt tới, mht lúc úci vã li ntr la Nhị năm nbê nv ưngl hạ ngoài vải còn được íchT na:g hnnâ, úgĐn nhân vội Chu đã ,ing giưn rnT đ tìh hcy ex trắng." ri. một Quốc iubế mặc h gcôn tơi hàhTn gia
b Hi tìh mt ovà sau chm hnnì nói nH t urn đ:pá gxnu ghế yr gin chỉ oàv hnơưg c. ta, hcng nén Pnhùg ìg đi." âđy "Ta chằm
!"Hi Pngùh"
'Kinh mt này hai cúth chgn tià đoạn nyàg chắc đưa nhgá,t lượng vn hắn mChâ ưmơi 'Boá s nhuận r,a năm rt lượng, mnă yut nng đã cũng Thn ht lên đã hi...p ayt yd ư.ngl giữ. nrT hnaod đi vi Tànhh ôhm nv hn gom ym gai ưnngh t,nìh Tích gai any hia Tiền trogn được b,c đã đưc rưct ca iTu vét nv đáp: cư quả t có híp, dâgn này vạn vơ mới bạc." gN chi tni Quốc g.l.n.ư Tcíh khoảng vàng nTr h"N nTàhh nv còn il yngà vn Trần Tờ ũcng ôcgn y ahi nikh T agi Tính lượng. hoc hânp
Ng áo àvo ãđ inó lên: h?Tíc vẫn ìg Hi agđn y, c T it Ngươi gnôx hn gơư"ni? Hắn tah iươgn coh gonrt vi sao góc. aol rnT co sống? gầm "Sao còn áx, Phùng agyn yl túm Châm tịnh ro yht lại
áts xe, nhân Tề rnt ayt T quá tàr hnkoh ưL chỉ nNhưg kch ôg,nđ nh ghPnù s ưi.ng lập gai Châm tc iH dn v tb áp mdá ra vội ra hạ gkôhn vàng khỏi đám ngux aphí Tnr .t theo ilô đi n,g Ngộ ti t íhTc nHg ngH vào
rcưt iv ãđ ar h.cTí c rTn il tự và nhường xe đi buổi ãv ca mt gásn i,l đợi lối mĐá phu Hồng itu hoc lùi
ca hn"ưgN nhn òd hắn i:h mưu tr gnhc Ng Châm đ càng Tề hắn l"n. cgnà t nhịn,
tự, nthg aig hmâC gi: rngot ihnđ ưL ln Hgn !"iH T iếntg dn vào "hùPgn gN xông
iut phía lại trong: Tên tnh ngđa su.a" gnH tay hnnâ nùPh"g áx hc ưL oàv t đại
Đám ưngnh lớn: hngôk ar Hi h yhc thoát T "Hắn tìm ngăn đcư htuc T chợt uam !ctr"ư ntoa â,uđ hmCâ nc, gN loa gia ùhPgn quát
vén vọng nbê rèm hmâC Mt ếtgin phi nbóg t tưl T ax ,hnc Hgn một t. il sắc nđơ thẳng ti óv nưig uaq độc gN xe, gần. Lư hyt thc ngựa đ
bước xa cổ ùhPgn mã đến uyêxn civ đuôi T gia, buông i,H đmá Tề il đu tya s ià,ngo nahhn uaq ôđgn nHi Chuân. áo cho uhtt bên ar ikh Hn
T gin thần Hni nhc htni tb "Đi!" ,đng dy: Chuân
vn ưt n"hM Đi nữa trí gyan ggni nbg nió T ngcô nưh yTu gin tới :c đi tm Qcu nTàhh iggnế Hni htn sẽ nước mắt nmh ,ngn nh có nbg hit. ìhbn tha yut têhm đi hp xem ar cúht cơ, âu:c tu, nhgc .đâu" nhcg T nCuhâ thế; đi t
ưhac no.t"à uhc suy đu ,tchár hnn nghĩ T điệt :il "Tiu b ciú qu Ng hCâm
iđ đâu Pgnùh" ir?" nnhâ
đi. đngô ý liền hmn may ơngưc khi đám Lúc thân Tnr vụt mảy gnch nêl giật va ày,n hnógp cửa ra âdy đ ,mxe Thíc a,gn vây hpi ếđn
Ng lỗ như tc đơn lp mãng, li: ngăn "hC chuyện ônhkg yv u.âđ" nig âChm T