Logo
Chương 1167: Võ miếu sơn môn (2)

Ly Dương công chúa mỉm cười: “Xu mật sứ đại nhân, chuyện ngươi từng làm giai hạ tù, nếu ngươi có bản lĩnh vượt qua được rào cản tâm lý này, vậy thì khi về đến Thượng Kinh ngươi vẫn có thể đấu một trận với Nguyên Tương và Lục Cẩn. Nhưng nếu ngay cả rào cản này cũng không qua được, thì dù có về Thượng Kinh cũng làm được gì? Một người nếu bị phẫn nộ và tự ti che mờ lý trí, nếu không có quyền thế thì còn đỡ, chỉ hại chết một mình hắn. Nhưng nếu hắn có quyền thế, sẽ hại chết cả một đám người… Ngươi nói có đúng không?”

Nguyên Thành nổi giận: “Khi nào đến lượt một ả đàn bà như ngươi dạy dỗ lão phu?”

Ly Dương công chúa không thèm để ý đến hắn, mà nhặt một miếng cá từ trong mảnh vỡ của bát sứ cho vào miệng nhai, một lát sau mới thở dài: “Đúng là không ngon thật, nhưng chúng ta bây giờ đã thất thế rồi, phải như chó hoang túm tụm lại ăn đồ ăn dở mới sống được. Nếu đến cái này cũng không nuốt nổi, thì sống thế nào đây?”

Nói xong, nàng bưng mảnh sứ vỡ đến trước mặt Nguyên Thành.

.bt “Cút”, bnugô lại tm im torng rồi Người chữ thản myâ iênnh
Ly t giả đi iưc t h “Cao yL óhk lạnh: nào dmá òcn Thành Kính gnhôk cứ ươDgn man bc lgnư cho d trốn khi c.gn nB cngô uri?t của chúa s k,p âyg
Ánh nlgư Ai đứng Ly ôncg s nưgơD aus ãmi dò: hkó ếuim usâ htm Cẩn?” mt óin hcúa cL miã
đi lògn Ly đi úahc đ,ây cứ bình nhĩt thì nơưDg hki ôcgn yV noà gbn đến ó:ni ihtô. hìt bn h
nhPá s nThàh êd đ t ra: cập e hníK h.i gnc rằng cảng, “Điện ,h ưKnhgơ Coa nếb Ly nếu ưing ad trong tấm hải ly tra b
ahyt y?L mt nháP cS Khương Đi :iđ Cao
giờ ,ar xem này. hnđ ưgNhn hcúa cgnô gơDưn Ly ý hnkôg
trăng ,ln Mt lên. trời
rơi xuống. thy gùcn đá cũgn ngt cm Ch rngot iuc ãđ lửng lòng
uhnT húac iđ Dương côgn .Ly hôgKn âCuh haíp v Ly đi đột àv gđn:ô chỉ nhiên a,n Cm L Coa
Đẩu”, cb rnêt vút, tm oac ngc một amn hai Cuối câu ohàc bên àid sườn viết: biển gntha đối treo Thái dng inêhT H
khi hiểu il gếit kgnôh ngCh ti ,aos người, ngàn .an asu say ósgn cnò
n.C Lc sau muiế “Nhưng ưlng đã đng
t,ir àl ưing ngoài phép aT
trắng uđ gnôc Ly ehc t.ukh ar, âmy ưgnơD gt ggnn mt nlê, ìnnh tm ãđ iơg nh chúa tya Nhưng bị
nam. snư Khác núi iv íaph
cgnô lùi. chng tiến yL ghnôk chúa nDgơư cngũ
ar, Thành, ac s unph tiếp gnuv uaq nlg ri mặt, theo, tươi c nhhKo Dương mhn áum công nb yuNnêg lên cầm nưđg yat tay v, l haúc một chk nàng. người Ly ênl nhìn
õV môn èhmt ếmiu nyàg li ưngi xỉa mây ba gnNà nữa. ba gnnhư tnogr iđ ưdi ròng mù ac chng ngàn rã nđế đếm ,mđê nơs
hcgún định… triều iáso inó ưing nà?o đình mắt: vi náhP ,óni at do cúi quyết ơnưhKg mọi àThnh ntg việc êgNuny pih iTết ếht r,i nă nưghn htcế
Phán ưghơnK “Hắn?” hỏi: mò
,gànn as?o làm ưgKơhn gnưl phải hạ, hi: ptếi uas Đin đnế cnug hínk Phán theo
n.gc cập Tàhnh umb đi híKn một bến ngày, Thuyền mất imư cui cùng iđô ti
cúha nào.” nucg Ly bản gncô inó: pg nh, ynà nuế ơgưDn kh nĩgh Đ s iph là tuyệt ếht mlà chn xem,
giận at đi!” Dẹp eĐm dữ tcưr nđế Thành mt lmà ni:ó gì? ynêNug
u,ếim nưgơD nđế Võ nêuNgy gcnô cbư, t.ếch hc môn gDưnơ cất không chúa chúa s “Cảnh urti Ly không iáb Ly lùi kiến ngi:g oca ơsn m gôcn
.mc năgrT tm ln, trời
vi ngvà lnê đã nitế i,đ Sc muộn. hyat Phán Khương my mặt nnhưg bcư,
vài bc đi. hnhat thmê cm ưrct bia úhac nàng xuống cbư lên rêu thẳng đá đá, bay nch thì ngnh ,nphog ếnđ trên bước một đường li yht ưcb Ly t tới, t,m gnôc núgđ umn đao rit .bc nbê Va mthê ơưgDn mất ếtin mt úlc
nió: ơngDư at Ly ghnTư ty cr, đã mi gnđ nêki Võ n,bi rằng v mang không muốn đĩa tm thà àhn ir ohet Khương miếu. nNyugê tm hđn ícnhh ncgô hnTàh nco Bn ctá như đến cgun .v hcúa il tếc,h nuế hìnn chúng bià h Kinh,
yL ac Cao át:l lòng cảng Dngơư tnáo L.y công mt htní cúha rgont íKnh “Đến nàThh
s c.ngù ln đỏ Thành m,t đu v, àhTnh người gnũc vết cứ huk muá àl lẽ ,iếtg hắn yĐâ phải ngôc gêuNny iph b nkagoh gln niêt hnân ar vật iuc uđ nói thuyền: ri h,t lua không ac ih trên Ly gnơDư niưg gMan nhìn ayxo gyêNnu tắt không chúa giết.” tmh khỏi ta
ct v hìnn nm nv cờ phaí trở x.a lại gnàN thun,y
nói: Khương áPnh thận.” niĐ rctư chúa, chắn Dương ôngc răng hạ yL nghiến nc
goTnr ùm :ntgiế cất myâ “Cút.” ngiư
không ônm ngúch â.uđ cho s Võ lên Hắn :àdi ht hạ, ếmui “Điện khẽ sơn ta
u,hna ngng yL ir ngiư gcôn Khương gcnù oet.h êln. nưNhg nv đi ngră và ahcú ếpti nhìn mt icá nhìn ciu hánP nngh nc hc đu cákh tc ưDgơn đi
t do. này onn nước, xem gmN htân
Nam giao ếkim nôcg nàng nhnì umi.ế tgưn rtcư num ưcđ giờ õV triều ,hník hngc Phán Dương lưng hnnâ hắn la utnry ngr Ly nv đã ahúc, hcd vốn với ônm đ ac nk,í gnut đó ugi dgùn đyâ ưngKhơ híct bngó
mặc miếu. nme thấy hn ahi một ahi niú l,nê nhìn gn yngà oel b công nsư hcp atrng cb Dương Ly đêm phía yath theo mất man nhi, ac im acúh nă bc cgn
đầu achú: nĐi Ly ?h ìnhn Dngơư Hn uqya gôcn
ưTgnr công d lễ c Dương nơgDư ra, Bhc nlãh liệu, ngôc Ly ôkngh mặc aúch chúa ole êln nơ.s tm yL qua Đúng hmc ól htgn dám cho người đi tào h,t yL của gany đoàn ưnh một oaC ncũg
cBh ưrTng cnhgú đi irtu Phán ncg, :d còn miếu.” t hnKgươ tvư qua “Nếu do phải Kính Thành về auq muốn đi ta ơns lại nCh
dùng núi hc đ,á Snư ,s ôhkng kiếm chết.” người bn mt ch K bia àvo cb aphí nl: phận ý có ngd viết tấm
yht bc m,ù yàgn àov hgnkô năm Trì, thấy ơns mnă chục đá myâ unhaq boa hmcì cuối mt có ,hp vài gnób đã mây ch này, nhìn cũng hBc i.gnư nTgrư clú ht rntgo Thiên
nrg .tv ưngi il cc, :óin àv Ly a.t đagn ênt Hắn at nirgê rằng, cL g,nrtá haúc àl hkông gưnTơ nnưgh Bao nThhà ncôg nơưgT nêyuNg ra nc h Lục đã uđâ hnãm tih cũng ch ihp Cn biết về án,hP vẫn hắn iđ vậy. nêyNgu ac Cẩn, vi nghúc onc hĩng chờ đối Bn mi a.t ãđ th h guêNyn cL rt pếh ig yâb rìt gôknh h hc gyNnuê ưgnhn về đều đủ nhgcú cho tĩnh Cn, trai nhn tm ch cs đi mt già, Tàhhn i,r hẳn nêihu Nngyuê bình h ơnưTg ađgn gơhnưK nb àl đu gơDnư