Logo
Chương 1167: Võ miếu sơn môn (2)

Ly Dương công chúa mỉm cười: “Xu mật sứ đại nhân, chuyện ngươi từng làm giai hạ tù, nếu ngươi có bản lĩnh vượt qua được rào cản tâm lý này, vậy thì khi về đến Thượng Kinh ngươi vẫn có thể đấu một trận với Nguyên Tương và Lục Cẩn. Nhưng nếu ngay cả rào cản này cũng không qua được, thì dù có về Thượng Kinh cũng làm được gì? Một người nếu bị phẫn nộ và tự ti che mờ lý trí, nếu không có quyền thế thì còn đỡ, chỉ hại chết một mình hắn. Nhưng nếu hắn có quyền thế, sẽ hại chết cả một đám người… Ngươi nói có đúng không?”

Nguyên Thành nổi giận: “Khi nào đến lượt một ả đàn bà như ngươi dạy dỗ lão phu?”

Ly Dương công chúa không thèm để ý đến hắn, mà nhặt một miếng cá từ trong mảnh vỡ của bát sứ cho vào miệng nhai, một lát sau mới thở dài: “Đúng là không ngon thật, nhưng chúng ta bây giờ đã thất thế rồi, phải như chó hoang túm tụm lại ăn đồ ăn dở mới sống được. Nếu đến cái này cũng không nuốt nổi, thì sống thế nào đây?”

Nói xong, nàng bưng mảnh sứ vỡ đến trước mặt Nguyên Thành.

nnhì công mt kch ,tm ngđư bn ca ơiưt hnm mc ri Dương vung yL yta s l v, Thành, ,ra acúh hte,o uhpn qua pếti c Nguyên umá à.gnn lên yat hoKnh gưni gln nêl
nkgôh người, còn gsnó kih nữa. ếgti nCgh ti ysa hiểu nàng sao, aus lại
cùng riơ ncũg hC gln thy đã đá xuống. uci tng lòng ntrog cm
at dài: ,h môn kh sơn u.âđ nH nhúgc Võ sẽ iumế không thở ohc iĐn nêl
a,hcú hn ghcn dch ,íkhn triều môn mun tuyrn đ đây gnut la ac dò nhnâ nhìn õV vốn giấu chít gncô Phán ngób đã vn nhươgK vi ig giao ếimk lưng đó Nam miếu. yL nngà trước nưgt gùdn ưcđ grn ,kín ưnơDg
Dương rêu Ly đá, bay g,hpno nàng nngh Va ếnđ tiến đá đúng mc trên cngô aib tmhê êhtm bậc rctư ưbc gnht cb. ưgnđ ưcb bên nlê nhath rti thy muốn hnc lại lúc mt àvi t đoa mt đi. một ,mt ưbc ìth it, chúa gunx
Ngắm do. cưn, nyà thân xem t non
,hni úni hìnn đêm b cm cgnô Ly chúa ahíp Võ của .mếui gn nh iha nam ngày chp cổng nă nươgD htoe mất một sưn mi elo bắc cb iha men htya lên, thấy trang
âuc nam thang vit:ế hai snư niThê vút, dài hiáT ngd cao inb treo trên ngc u,Đ mt Cuối oàch iđ tm nbê cb H
Vy thì bình bn nlòg hcúa gnơDư ihk .ôtih đây, ếnđ nó:i đi yL h iđ thì àno gnb ĩthn gcôn cứ
pc cùng mười tm nếb tại .ngc n,gày một Tànhh Thuyền iuc đi buồm Kính điô
không ámd trốn gi triều? Kính gây bc ncôg Thành hoc ,kp c yL lưỡng từ cảng.” chúa của t ơgDnư ncò h Ly ókh s àno nam nB Cao đi hki cười d :lhn
Ly àTnhh cập niưg tấm hạ, :ar Khương êd hi Pánh e ngr Khín Cao nuế da cng s “Điện g,cn bị otnrg bnế h.i đ art t ly
Ta oàgin i,tr phép iưng là
ht bc à,yn Bạch cch măn Trì, hkông nsơ hc óc phủ, có âym chìm n.gưi boa úcl nmă ngyà m,ù àiv nhìn trong đá tm ymâ quanh thy voà cũng mù hyt hTinê uic bnóg đã Trường
ưgni bn chữ dng ch l:n chết.” Sườn apíh mt “Kẻ óc iab núi sự, miếk nhp tấm áđ, dùng viết không oàv ý bc
khỏi tiên Nguyên hnThà yunth: ưing anMg tt xoay ihp uhk nôghk .ếtgi gũcn của s lớn àl at ri uđ ra người phi uci htm nói âyĐ đ c nhkgô ânhn hhTnà tếv Nuygnê muá yL êrnt v, l uđ b công thở, hắn tv hi mặt, cùng. gln nDưgơ úhca agnokh giết, ual ìnnh
đột L đi píah chúa v aCo Cẩm ôhKgn Dương đi ch Ly và gôcn hnTu n,a nhêin ôđn:g uâCh .Ly
hĩgn ếun gôcn Đ phải bản s gặp khẽ là tuyt Dương e,mx thế yàn ni:ó no.à Ly mlà cảnh ugnc ,nh chúa
họ cho họ h ưgơnhK người ãđ a.t trì Bao Lục đ Cn, nhận về C,n trở tm cno .vy t.a đi hThàn Cn uđ ig Nuynêg ch mãnh yNnugê ntê hnhTà họ ghnưn nc đã iv uđ ac ơTngư Hắn uâđ nghĩ cL ra itra tibế rằng, ta áhnP, Nguyên tĩnh óin: yL hc già, kôgnh phế chờ iph irgên Tương nhưng sc cc, lại êhuni cgũn Nygênu iđ đang nh và cgnhú cL ìnhb thời vẫn rồi, chúng ,rntgá một về vật. nađg hc Tơngư đối ht ybâ Nuêyng àl mới côgn bn nB hn gnơDư hnôkg rằng húac
uyqa Hn nình ươngD đu yL “Điện h? acúh: cnôg
ôcng ônkgh chúa cnhg yL tếin Dương cũng iùl.
đã háPn ym iv tm atyh mun. itnế vngà bước, ghưnn Kưhnơg i,đ Sắc lên
gi mxe Nhưng ý đhn óc không công yn.à húac ra, yL ơưngD
Lục Ai hók ơưnDg mãi s tm nói Cẩn?” muếi õV âus ãmi ò:d Ánh ncôg yL gưln đgn usa htm ahcú
nH? hi: ơưhngK tò Phán
Mt ngtăr rti lên. lặn,
mt hacú Ly.” Đến nthí ca công hKní ntáo tlá: trgon Cao ncg lòng ơnưDg yL àhnhT
ú.Ct Trong :ingết ymâ người ùm cất óc
nói ăn únchg Khương itur nhưng soái phải rồi, vi óin, cếht định… mọi Thành à?no nhPá iếtT đình êNgnyu ivc yqếtu từng cúi htế do iưng :tm at
gnđ Võ Lc ưlgn đã “Nhưng n.C sua miếu
cột uynt,h trở píah c lại nhìn vn v Nàng mn .ax
dự: num pih Nuế từ ơns ta hcB đi irtu od íKhn nrTưg đi n,gc ghúnc li Khưgơn nàhTh ui.mế v hnáP auq còn Chn vượt aqu
Dơnưg nđế ct gnig: không lùi Ly Võ s cao ônm bái m aúch Chn nếik ếh.ct hc cahú ưnơDg kôhgn itru ơsn gcnô yL ếmi,u công bư,c nNêygu
gì? ó:ni giận d !đi Tnhhà ynugêN Đme mt ta ưtrc pD đến lmà
snư phía vi hcáK nm.a iún
Ly Phán ếnnigh Khương công Đni ưrct chắn chúa, ưnDgơ h :óin nc hn.t răgn
Tărgn m.c trời ln, mt
nnhgư ngày nữa. Võ èhmt đ,mê nàng ưdi lại của đến rtnog ròng xỉa ùm ba môn ơns nNàg nchg iumế âym đếm nưgi rã ba đi
Cao :đi mặt cS Ly? hKơưng Đi áhnP htay
Khương asu hnkí ipết Đni aso? cnug heto :ih làm hpi h, đến n,ngà Phán gưln
.tb một nhiên ùm li buông im ir gưiN thản hc Cú,t rnotg âym
Pnáh khác vẫn Dương công tục ir cái tm ncgù iđ àv te.oh hngn nc nìhn ărgn ch ưngi gnng nhìn nu,ha ưKgơhn pếti Nhgưn lên. đi Ly cuối úhac đầu
ơưDgn ,ra công tay nhìn gt trắng che b đầu Ly nưhgN đã ê,ln yâm nggn hn hcúa giơ kht.u tm mt
cung h,ếct haúc theo ghknô chính hnìn ưThgn inK,h một tẩy Thành mi in:ó thà nB họ at iênk .muiế nhà Dương nếu về đã li num rạc, gnđ ôcgn ,nib con cát ngr ibà úhcgn như nếđ .v rời Ly ĩađ Nyunêg agnm Khương àl mặt định
ncôg Bạch thổ, chúa yL như l Dương mdá mặc nơ.s đoàn aCo eol ilu, tm ưing mt ra, thgn c Trường ól đi yL ynga acúh ũcgn àot của Dgnơư lên nlhã yL không gúnĐ d hcm cho ngôc qau