Logo
Chương 1166: Võ miếu sơn môn (1)

Năm Gia Ninh thứ ba mươi hai, ngày mười bốn tháng bảy.

Một chiếc thuyền buồm hai cột đã trôi dạt trên biển hồi lâu, mũi thuyền dựng cờ hiệu của Đông Kinh đạo tiết độ sứ, còn có một nữ tử trẻ tuổi đang ôm cột cờ nôn khan.

Chỉ là nàng chẳng nôn ra được chút thức ăn nào, chỉ có thể nôn ra chút nước ấm vừa uống.

Phía sau nữ tử, Khương Phán, hành quan Tầm Đạo cảnh dưới trướng Đông Kinh đạo tiết độ sứ, lo lắng nói: “Điện hạ, người vịn chắc vào, đừng để rơi xuống biển.”

ual ?yv nàb aSo trầm yat gcôn gdùn um chúa miệng, Dương h:i Ly igng
ưnDgơ xem gêinhgn Ly đất àl t,yunh ca giở nă uêyngN bát ngúch htô,i làm iđ ôgcn mt bị .đ xu đang ròt xách ưdi anhgok sứ đĩa yáv n,àb va àhnhT đã cht iĐ chúa ta ad hn gn tyh ca àov gì,” oàv sau
ãđ ghônk li có hải Lc hoặc sn l tức mNa ttếi cho chờ nếu niưg a?t ct nhô,kg tin Cẩn ,h Phán óin: riut niĐ Khương iph nghi aos chúgn
đang ìv trắng kghn ơDgưn tác s ca đĩa úcha htn ayt sc. ơhi óngn l,i táb Động gncô gnùd cầm yL đồ chb
châm nngà êgnyNu uma voà lcú Thành iưn?g àyn còn glòn umn uchc ếĐn ch chọc:
ty Lc một. oteh đưc gưthn Hắn mex bước t.h cúah Vy enuq y,v nhl Dgnơư ôncg ty àto ac nhn học grtưn àl gưđn tiếng: lui, cũng Hắn chun diư tc b làm mà từng không đám ciư y thì vic nti hắn ch tm hìTn Cn nũcg rồi. nQâu cũng hip t sm, quá Ly igưnơ
soa người nh: hạ, xu g,nnô iĐn nh nc xin óin nũgc mt s. ưKơnhg nPáh ùd là
.ìg gưNơi đagn ínth “Nguyên hhntà ig phu uph iK,nh Âm, lão ac m,ình gnđ hnàhT nói: trở nhân Thượng oãl tưởng och cười để chỉ ca giưnơ ltó hết àm nvg nđg ép aĩngh, ngươi mnu gi ahmt nưgđ ir uhp náto lạnh iếbn thôi.” con lão về biết gyNuên không
hmtê nhơưKg ingh càng Phán ohc.
ưnhơgK hco: h iĐn ý hnPá có nhig ì?g
Ly tđ b?nế Rt nv uhc mà mắt oàn ht rtng chúa P:hná ta i,l ìV nòc nnhêi hik sya sao hnìn yuaq rồi đã mi hnư ôcng sóng? ưngDơ lâu nđg hung yv óc uđ hăng cuộc cập Khương
òhpgn cúi ing,ư nngà trong nhặt .tđ sứ Đi ch ưgin v ònc nhng mảnh ba trên
y sm xin soái sẽ tiết i:ig Khương chuyện h nàgi ếipt hánP .ưgin uênykh nóng gn hn cchá vi, ynà, inĐ nghĩ s biết đừng
ơDnưg vì đã chủ ìrt uirt đường, my aNm hnsi cung tm iưm ànig ?cđư md Thượng li igàn cu v gnôc chân chm nhơ hia nl, gũcn nnhgì chuyện :óin ,s t nb cúha Xu thích gặp àl iđ tná onmg la tnh mi ,v đã nl, hárc ađư gạt cínhh Ly t đi sát ht Kinh Sao cc óc rãi
yx có knôhg ưa,x ocn mắc ngt hôm íhhcn unm auyq bản cđư óin: int ng áh nưgi giia nâdg ãđ ra, thn lát ànng màl k óc nh êln đờm, ưing lmà ưic đi, lòng mg cho nưh qua. tr hô ếiknh uX rnogt mật idư al àlm tđ tức mt ơưgin iếbt, vcó bãi ra việc h àl mun àtnhh đng ơgưni úhkc ngcu Mt k thẳng hcnyu ngưi miệng ơưg,ni ynàg óc l,à dyu khạc lp ủng, cũng không chuyện a,su s, gưinơ il rtgno có yunch ,dy ũgcn ưhn hu hngNư uq
b cgnũ tc ciếhc c áPhn vết thuyền Trên cũng ácnh thuyền ynga xơưng ca bihn mày. thương, mt máu vết này ĩs óc óc hai tmhê chém, ginư nhc uìr bmu ưhơgnK Tầm trnê Đo êtrn
các công vết Ly đã. tướng gnàoi thương lý yat iv sĩ: x ưtrc Dương pth “Ra ,iđ caúh
Ly ?cđư côgn thế gnsó acúh mới aob ión: “Say luâ Dgươn t yếu
Dưnơg mt nrtê rgont sự đi không chúng ti, ôngc hnt cbư đáo, hnt cưb chúa bưc đã hC mt đại r.i nàgi ênn àit s hêicu chúng thật kôhng sc àl Ly hók .cđư vào ògp:hn mén num, nửa ưcb cửa, n,hân l này, ãđi gncu va ogthn nhgn chu th liù nbi làm cgũn Xu il hrtán àov thứ bát ht tm đó cúnhg ny,uch sua chiếc htt cp htn gnhkô
ếbti igmnhê đã chhín ,ch hắn ir i:nó đến hC? ta k tc chúng Ly tnh xảy b ìg, đã Dương ra trên kih hgn ih hacú ibn Điều vây huync sớm Ọe!” it bao ênrt côgn rngtư đi icnhế
àlm yL ai,g đen achú àl ghCn kết c?t nuíh y:àm với mNa ươnDg triều, của iga c cu T “Hải nrT yb công oert nC thuyền buôn mà Lục qua iô.ht
L hgônk kih hpi điu nói: tướng cp hnc ht uyqết và úhcng pếx iHn iv tngư ms. hi nhđ ta Phán còn ig đngư gn áosi t noà ih mi cập ếitt nuih tặc, Khương uđ đnế, đâu.” Lc óc kóh sắp Cn đến li âyv mt Cuhâ ,nbế ktế uc thể bnế tặc mC “Điện iđ tc tm của ngôkh tin uhnT h, x
.ếbti không qune c ôknhg nđg cười: bất ihp cần unqe hNgn đó vác s boa ntr, kôhng gnôc kih mình t biết cưi sinh ynuhc nhgưn nhng là ángh ãđ aus ih “Lúc hàhn úhac ìg, người. yhc cũgn cũng của hn cn Ly lgn ihuên ingư tử người ơnDgư uđ lo uyt
tht thịt onn ch ăn dưa mt chê nhc ,nyg uc Pánh muốn num s món àv .ohn hấu một àv ,h ux hơngKư bò ncò tanh Đin lát: vai ăn
b,in úcah Dương “Bốn cung hco thịt s ôhngk nb miếng n,gc :đi tự aoS cs đi, dm lạnh ra nă nh .nh mặt b người ếnb xẻo n?h yl đâu nmu nió gnôc uq êd rênt yL òb nhkgô nlôu rồng nv tth oha mt cho àl
ưrtc cũng uđ nước chút txé nhiều, n c ig ygnà đạo thể nóng nơ,tgưh còn tnưg nhi tya Nàng chuyện Kinh ưtơngh có ca người chỉ mi nahko mt nkhgô ob tếv àv iàv yna nmg nhta v nalg uđ lại nói cung Phmà àngy mt :àym ĩs bn ghnkô iúc tiên ưnc nrêt v ưcn óc này. yãh đảm in,m yhã nóng. nngh uyhnt b ca họ xem ếnđ sứ, nhíu gn,u uc cớ tm t gơ?thưn hnt nph tgn ingư tinh sinh, mc óni thì phi nàgi nhđá bn đ ra ncũg íck,h Mấy uX b ngay Đông
cưđ óni ànng lại nôn ôm mt vừa Lời biển. ct c a,n ra
v khi viu mt nôkgh li ihnk hacú bản amN tĐ hBc hnnì àhhnt tht nhthà ar mt ui,rt nya khá v yM cung v. tm onđ ưgnđ Dương mỏi: nib, ngcô nhĩg ngày rnt t gn,r ánĐ Ly
hPn,á khó hn sĩ óin àngv lên hKgươn inbh coi. ynhut nên vội tm câu cLú nươgKh boong, yà,n vài mt tia với ghé bước sắc rênt náhP trở
Knih bê sĩ Đngô óc q,u mt nid agnđ là đo tướng ĩs hàng mt Đối uđ máu. tướng ònc bết
yht lấy trên táb Thành rngt bàn rộng chân Nguyên chếci ncgù nthùg ném v đi. ,nhìth tló mặc bước nghe cuối ếingt s oá nil
lão óc uph quyền cho oxé ùd ht đồ đu loa? về ly qau ý ggnn ăn đối la gt x phi hhànT licế gnêyNu Dám để hco “Các nàng: àny gnr u!hp c hnC có nnê ngươi mt iutr s eoh ,cl lão ếht gcũn
thì tmá tìh á:tl yb ngày.” ba Phán hĩgn tÍ n,gày iah Khương ihnu một