Logo
Chương 1155: (2)

Chưa đợi Trần Tích lên tiếng, một chiếc xe ngựa đã dừng lại bên lề đường, phu xe ném cho người bán báo một xâu tiền đồng: “Lấy cho lão gia nhà ta một tờ báo.”

Trần Tích không để ý đến chiếc xe ngựa, cầm tờ báo tự mình đi về phía ngoại thành.

Bước vào con ngõ nhỏ ở Lưu Ly Xưởng, hắn vừa đi vừa giơ tờ báo lên xem, dùng tờ báo che đậy ánh mắt đang quan sát từng người qua đường xung quanh, Ty Tào Đinh và điệp báo của Quân Tình ty chắc chắn đang ẩn mình trong số đó.

Đột nhiên, Trần Tích nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc bước vào một tiệm sách.

?Dã Thm
nĐế inV on.á Văn trước người ca ưht êhuny nrgot bên tiếng cc,
đi Văn khôgn .cc tưh Hóa cc, ra niV iđ nơgXư tưh Vnă hpi
Lâm môn đim nếđ lớn: mhT ngôhk ngày đi ômh ngh danh nay là ac hpi không việc, nha hmT tự êhinn b,tiế ha mlà ivn, “Hiền cần Dã icư nêhni rồi.” Hnà ha m đ không
duynê “Nghiệt .àm bật Tmh ư:ci
qua koé xong, đây!” cb ggnưn Nói ìg bước đến hắn pgó Tích ép mhT uiv cũng yv, rnT v mỗ bàn Cưh cửa: chuyện gncư đang
mTh yhuhn ngm: nếđ v vui ahn danh l iđm cíhT không môn osa? nrT
thường ngưng ti i,l ưhơpng nếđ Ánh ưign aos il lạ, giống k yL ôhkgn ayn iđ hn mhô ygnà âđy? mt Xưởng, s Lưu
gưin mc nói: Thẩm inêhn tsếi uq ynà ónbg Dã th Ta khẽ nh yat iưc il, cái t,i ,eqnu yth àl nTr ayqu t ig ơưig!n đnag h,tc thản vờ ac enuq đi tngiế is gi ábo lưng nnêhi Ngón hty cứ cưb tm Tích
cch không t nũcg nb tổ mt thể t chc .iub kinh, ndah tm ch àgnh năv bui cun đã năv hcc hmp li y.đ Vni đáp: â,uđ l cch nôhkg nyxêu iu,b gc cch đầu tính tổ chức đcư bán rtăm ngcũ ũgcn Văn gnũc ibu óc ,uib tm t ym .ir chứ. hi ih óc gia sách nohgn bình an gia măn cục m cũng Ông qýu Ch óC Tmh “Thường vào mt ưth sách hadn im in himế mhT ra
bnê hyt hu mhT ivn tol hnt rnT nhnì nb gNiư quay Tích phắc. hik rtnog il, cạnh đgn Dã, im năhpg hti uđ họ
các một mãl nói sảng: đến xin tm đây, đài ãđ irta gasn đến cưb giọng Thíc ynrut thỉnh nvi a,c cùng im tệ .im v uc. đ àl mt nmu hai tiar t t Tnr tyh Cưh là nya gốc, vị hyhnu gneh nb nghưt việc môH vào uh ưhCa
h tsá mhô đối dngù ádng đu ,àbo cm ìnhh ugxn trâm gai, một nay đo bạch hững. cíhT ,iưd cài tm như qnau b gcn từ búi ihcếc Thẩm bông trên iggn ưhơgpn tênr ngưtr tóc vải sam rnT
hcth:í sai sưu Ta t,m nói đnế Thủy Thẩm ĩs ánsg mt tph tay n.his êtin ml óhk àhhnt nhkă íhchn iưgn itn buổi ưn,ggn cg iá Tchh ưđc nb ih. ưH từ h.t gii nvă im m m Lâm iVn tiên àhn thứ đến có nihK khgôn Văn người Văn nehg uht Sơn Sách nhinê ơc tcá Thư .phi m nhà tay knhi ayn văn nh im ưH ta, nếđ phải, tự ,vni xme ta ànH trong il êihcm hi cục nói gcnù hmT ònc là Dã Cgnhu Tiur Văn àv hnKôg nhnâ Lâm tm này ca hip tử màl is,nh cc ipD htư đ thể nhân
của íhk “Đi, chúng .h bọn Trn t:rogn đi Hắn nhụt vào nhu ícTh at vào kéo àml
vào ingư, mt Tmh của Xngươ íThc cục: nhđ nđg Trần iđ mọi àml nếđ hưt yên thôi Văn ch, tại không nhg at e .na nhh,uy sẽ đi
Giọng soá ôgn Triều ntyur của nói gnđ quá, Kinh at “Ông áchkh cưđ hc ãđi, hc icuhê mâL rtia hcngú c i.gn ếđn: quý
Tề Ciuhê va lại ,óđ ht ca lễ.” agi nếu hunn t àhTnh Báo có yth na:gv h niV óc ưht inhK rnT cũng híTc bệ àqu hưC t ưci nghe không T chỉ ta ihNn có nTh Lời bút, td, cc gign óni v ănV
lên ưgnnh bỗng ăngt ưcb Trần Tích :gi đó, “Trần aus clú theo, đệ!” nh cíTh vang ihn ygan cnhâ tiếng phía đi tc
gđn mhT :inó yht, quay iư,gnơ Tmh đ, h l,o m lại mđá Thẩm phía in đừng oék nyà năv n,h về đy úth mà.” gbn hứng hànđ ncg nhân nHi ,uđ lại hôgkn ãD m ơinưg nho ônkhg ohet đứng ũcgn
hckhí h,n một ưnh àm il nhích il thấy Kinh gn khiêu thmê êChui Tề hNni chút. Lâm mnu riTu nhìn
tnìh nđế tngrù tgnu hợp? mt yha có nigư tưh bản thm nd cục này Ly nTrgo ưuL ovà chỉ c nâhn àl h,ưgn cố lc tử ,nyà hkin inV ý ăvn nđhá g,ưXn tính d àl á,tno lòng hắn úcl Văn cg ra thành
hợp, Sao ia hắn kcáh? àL nùrgt xuất Lưu hni Tnìh Ly Qânu cnũg ing,h ty. ìnhn cđhí là cm il yha có ca nay ia yL hty báo Lưu điệp giống Xgư,n nhìn ômH khả cnũg Xưởng?
nVi niH gần mTh cc óc ehgn cười cửa ac áBo âđy này lmà tm ngươi hnkếi t đi Bân, rồi mi thư T Thành ưnh inhK Ôgn tth uến ch nổi ôhkgn chừng chi ơi,ưng Tích: T thể niogà tht iv mất ìnhn ưci nsga migến giành ăn đấy.” đám, hnìđ gia, Thn của num tm t ìk.a yàn neh,g sự ni ntarh người ht đệ, rTn ươing ac ăVn đứng không nói quay
hyt hn àov iđ trong hcut hních Bóng ãyn nhìn il ,này hiK nnhì nhưng àvo ngang sách, nôkgh nyà neuq mắt đuâ một na. úcl ovà nưlg là hsác đi itm uaq ron.tg liếc lcú mit
ưth xuyên ,hnuyh chc vnă òt nH cc sao?” mò iVn hội mhT h:i Vnă tổ ưthgn
lp “Không nnuh óc i,àb hưc không ch iàb chỉ t nhc àit t ibtế iếtv T xem chư nói s hC ơgnưĐ đáp: âyđ đôi ênn im .ênl in trai tờ đã đây hèn tờ áob theo nđga ácc muốn t,ivế sảng inh,nê vy hkc v gây vị nổi văn btú tài ch dâng kh ếtiv th nuhi Boá ánsg ànhhT Kinh ,ít thế, gnđ gsan tnhàh kai v chưa? unm rati như ng được. knhi aoc chút. ar cnũg hưn inGg uch hTn cn cười mi
pg hípa thư nghe hắn m đó góp ,ìg đưc hTm hc nói .ivu ilo iđ nih đợi ihc nrT đuâ. mua hcná Dã một trước: Tmh hcTí uX,nâ ngon nói về nay it Chưa ta đ oké ayt cũng Vnă ca đi, âđ,y có ãđ òv uưr Viễn nòc đi đã iĐ hgônk hcTh itn ngĐ cc m bằng đi eoth ông
aus àl ,năv gôn Tích cd ión t áchr mt là u,ph òcn inv báo átn ta hiKn gbn này nig, t kinh aos? ,ìg kai nói: t,hhnà ngay ưngi ênt kẻ gnrot ibà chủ ơngưT aik tui gcnúh gì! mi õv đều ca hnng qua Chuyện không c Tiur coh hc anm đyâ ơnđ chẳng chuyện sợ any tài tm dõng ôgnhk ngi nưgt chỉ “Ta đ,ó enhg hôm tr Tnr ynuh viết mâL
rTn ra .ãđ thư xem óc nVă thử ktế thời nv mht không Tchí đ vy, c nghĩ Vin vấn hóa cc yah luận, ưach thể tạm
ìtm ar huynh óaH shác gXnư v đến Thcí àl tỏ yL sao?” Luư vậy… gbn Thẩm Tnr hn:t
mTh lời hcíT cs hTm hik lc, Dã tháot yht đi. ht nhđ lni đ nghe nTr này mc kéo tya gnl vn ãD,