Logo
Chương 1122: Hẹn ngày tái ngộ (2)

Khoảnh khắc tiếp theo, Lục thị lao tới, muốn một chưởng đẩy Tư Tào Quý vào trong màn khói sương, mượn vô số bàn tay oan hồn trong đó xé nát hắn.

Nhưng Tư Tào Quý lần này lại lao thẳng tới đón lấy chưởng này, Lục thị lại lần nữa thi triển Bát Quái Du Long bộ pháp lượn lờ quanh thân Tư Tào Quý, phảng phất Tư Tào Quý chính là trung tâm của Thái Cực Bát Quái, mà mỗi bước chân của Lục thị đều đạp trên Bát Quái ở rìa Thái Cực.

Mỗi bước đạp xuống, Bát Quái trên mép chưởng nàng lại sinh diệt một lần, biến thành quẻ tượng mới, Càn, Khảm, Cấn, Chấn, Tốn, Ly, Khôn, Đoài lần lượt thay đổi, bộ pháp, thân pháp, chưởng pháp tuần hoàn lặp lại, sinh sôi không ngừng.

Khi lòng bàn tay của Lục thị định vị tại quẻ Càn, Tư Tào Quý như thể đoán trước được, tính toán chính xác nơi Lục thị sắp đặt chân, liền vung đoản đao đâm tới trước, ép Lục thị phải xoay mình né tránh.

phóng .ýuQ tay a,r ăngn bay bn v pTh hãi, maT oeth ahN hnik thẳng Đao aphí lòng oàT Nuygt nrotg gotrn
thị. mt tay iđ c aty yl âmđ hn khi Tư bị vào lại giá mất hắn, uQý iưl nnhưg ưbc bcư. nrt Thất Lục đao, đoản đao ưncgh êhtm dùng Ngya ,iha sườn hhcáp đã tm yoxá ontgr oàT iác ca nh nh đã mn hncu hứng đ kéo nắm àyn Lục ht
Nha ưT nráht vn vừa dy, đứng mnìh uQý Đoa Nhưng oàT Nguyệt ó.đ được tl
thị, bức gnb ht cL Bát na, hứng cũng không nói dgùn cgn ilu nr hắn áuQi àTo không mt ca cL đoản tm ngay y,L uq né v ýuQ ti chưởng trn không đao Tư à.ny ưgnhc hđn kih ntrhá lời,
oàT gnươs của Thế lùi tỷ, A áhcr tonrg bữa lên không mơc âux iu,l hgknô oàv h mt d không da tanhh hu gônhk như quên, năm Cương àmn màn Tư t hu .k thể xé miK hgnnư il đổi này bị :gơưsn tB phá ,sc tm nThâ cho xé cm âm v iHo ýQu nhưng, ,hn angv hội hiC t htt ân ưxa
mới nnê uâl ày.gn hcu ba qcu nhm ngồi miù ct,ưr khi lậu nói, nghiệp, nhôgk gnu Đông Coh xuống gươVn Oa v at uýQ húcgn ysa nôn gnđ ,nàyg vượt yb ôghnk oãl đó đu hkó li tngro sóng Ninh ihp nnìh thể gknhô ta nếu nhớ ta ngốc không v ca rồi thuyền, cúghn nhtuy buôn gin tm .yv ,gin mươi đi Toà đã am đại tin biển, uyqa yhunt Tư ngC àv aoDhn aT ,đưgn t:đ at nđế núghC ust cùng thuyền triều. ign àl phải oanhkg ta vì hgcún cúi
vết uchi hnơư.gt bó Thập Hn ném mc lên đ bàn ogtrn vt à,ny tb t,i thị gntr một t gndù thgươn. yta, árhc vào ít đp tngr cLú oá lòng nóđ xe sứ mt cL vết lấy, éx ra, băng ãđ Tma bình
iưgnơ “Lục cL Dy nhiên vậy nói: chính hnư kéo d hit tệ.” yd Cẩn gian sao? thật dài ácc thản th
nữa?” cười Quý koé cái htm ìg Tư “Còn n:gếti dài àTo tm
va nói: ìbnh iph ta tách iv phi ôm cL ht ,kchá còn dám bụng ngươi hc lui hĩtn quan.” “Không igưn ưgni mi chm c,káh các ãđ khi hnhà ngiơư với ưhca có mạng a,r iaH nưig gmn liều
iHo mnà ht Bất có ac hn tni maT ơưnsg chống hók T rn Tph li àm mKi gnưCơ đ ciáG kóhi được, gcn mà iCh hTnâ hK hề gì! ôhkgn
Nha nvag iơn cắm Nguyệt hpp Đao ngồi. ,nlê đất mt hắn kn"ge" tnếig gnux Một av
tnár một Qáiu th Bát của v né, Qý.u hyn ,ô uq tránh yàn Khôn, Lc voà it ôgknh Tư bng ngchư nnihê chgưn Toà định ht ấn
hntì H gưsơn ngay gront bt .gnoL Cương nxug gnón c lại tiếc, chẳng u ý: uđ tay ngày ãgn ánĐg võ, ađo ca tđ phải rntog àoT luyện uiQá T ng ngũc đnế cần pháP tấc uD ngd ggna ut li gp ,hnp gưtnhơ ngồi èthm oi, Kim hK sắc đ khói, nmà những átB c thần ta nàm ùc uQý ênb nhkgô Tư gnyà iGác sơgnư
giết ahíp nưig v nchg k hip định sao?” nnìh hC Lc nhất nói h,nnâ Tph thị: Tam này hip
.ơnh Ninh cb làm cưđ nti nsg ri,ut hoa, ghnôk ch tni ax Ninh triều, âmt úcth c ngày hết mong cđư auS dốc sức, thu cuộc ta ếtit ơl bạc ưcđ mdá tnahh pht dám ht khi một huni kh, s s là, knghô kmi ũncg đến việc
ươvn nươsg có c như bt úcl nưig rongt tựa tya loạn, hồn màn .àno số cánh iha vào ra aon thể hn chm
âhnn t, ta coh A ohc ta nâgn nn:àg iT ìhnn Tào Nênuyg đaư tm thật chết at Quý il lượng cgúnh nTưgơ r,i ac đi rồi nói nuQâ ggnn lòng, đầu ãyh ps ingư tth s hìnT bị ao?s
hắn na, muốn oék qau trgno không sương, .ưcđ ànm iuđ ,ưđc “Đừng vào thị úgcnh cL đui qau nH at hn òcn l:i
n,h ,im ontgr hn nt đu khohn nên trở Tinh”, hn hcá,t bóc lại tm sua ab hắn àum khắc Mt nêtr Tư tih ađ Qýu “U tm ưncg b sờ oàT s ar, uýQ tm t aby oàT dị sng àyn tức otrng d mt đen Tư cưghn ban, pl cs ar của thường. cm hư
người ht tếh ba ba li Lục ýu.Q ưghcn ln, uđ được ôkhgn vào chạm C lp àTo ac c Tư
gtếni từ ưT di, nđáh gòln cơ Lc "đang" hbc .th li Trong náđh khu uQý bị àTo mt tm qu aus vang th yta Tào hhtan tgúnr ngh àbn chung, trắng lưng vgna tm văng ihk âm nh ra khoảnh đánh hưn oàv hc,k ,ýuQ lên, tâm
tử mất hpc Đây đ càng đu hắn là cgn gái ciuêh .đưc itnh ,ãih ,ngăh s im hcn vn thức mi uýQ uq một vi, đyâ có ínth mà đi áotn một incếh sợ Tào chỉ nr ht háđn ,Ly cnàg cuc kih cghnư nnh àl là áci
âBy đã nlh niươg hnt cũng ếtbi lên ht tiễn thôi.” :óni ,ir mun ig cL nđgư
rtm uýQ mặc. Tư Tào
không có để ìnhn s đã chết, làm nưh :inó ãđ .đi im,n rTgon hgnôk nmà giết thị ưnth,g chấp a.n cn “Không gònl hnìb cứ ưsgnơ giờ nh hĩtn nh õr Lục phục ôihk hcu
tan hãi inếb. nôTh mi s ly ,th hhPác cT đu
gưinơ tập Du htácr ht c đúng nc, hpí iQuá itrt :inó thấu Lục ĩnth ngôc Long táB Quái at lnuy năm các Long. hngkô dy ìnhb cL lại rhnát xưa Cẩn uD nũgC h.n là kih tb mặt ,cs ãđ áBt nt
xé ayt thnâ sc uđ nòc ưT hắn, hóik, ươsng cổ, đen uýQ lùi àoT oan cánh grnto ac vào s mnà .ps nnhì kéo hn cs th, ar itg bưc h,t Lục của suy mt uđ tng Hn gôkhn v o.tc ngẩng
Hai úlc v achư di hcn ơgưns yoax phương. ưcđ hành Tm rgont qua mnà nv bên ,hóki Đo chuyển ânht lại ìnhh àvo ai raì đi chm unaq nuchy
“Vẫn hTế hacư oTà bỗng nhưng ýQu ó:ni muộn.” nhiên
,ođ ámt tm Lc pc ếtib ynà xếp trynu này gưin ngũL ,iêvn Hu vy, đông ión c phi nhuCy ònrt gNênuy rồi, l tặng ngươi Tây tmăr “Chuyện ơTưgn riêng noc amT trước uâch đã bằng hegn aco đến gkôhn gì, mật ơmiư, thgán trợn hiKn nC ab ch Thập ođ vật uđâ h,p ao?s một san dià tặng nòc đã an eghn đ tm: ht
pl rt thị s p.hgin nưiơ,g là, Lc ưignơ gotnr b,cư hcác ênn nói axư nhtơưg ac híc ùcng c arti ch di óc uđ niưg chôn bi đi inó: áđgn gnnh hn một ưim àlm hôgKn tiếc Lc vtư lời còn năm Cẩn. iĐu iùv n,bi
Qýu đ hngNư Lc tính àvo qu có yl nKh,ô giá rn ontá, n.h bước cng hồn đao, Tào tách mt áci éko đa th bóc gcũn gnàn ac