Logo
Chương 1121: Hẹn ngày tái ngộ (1)

Tư Tào Quý không truy sát Thập Tam.

Hắn vừa lùi về sau, vừa sờ vết thương trên mắt phải.

Nguyệt Nha Đao của Thập Tam chỉ để lại một vết thương trên mí mắt hắn, không làm tổn thương con ngươi, nhưng máu chảy ra lại khiến thế giới hắn nhìn thấy đều nhuộm một màu đỏ.

sát nh C ttyu uhncy htní óc ăngn ac về má biết, toán ưTngh cL hk ênn ta àov nàt trầm thị như dựa cho hgkôn nêbi ưth igng lại nH vậy!” ht vụng ca nihN hâtn lợi triều, cđ ndg hắn nói: N,unêgy âqnu
triều sm àl đ Văn ưgơni li đai ovà ta th ơiưgn trầm lngư thời phú bách hgnt sao uynê,gN trù A màn Nếu otđ đất một đại àl phi Văn chiếm ưT thìn ,gTrnu chm, có kgôhn ăn, ếint ơphgưn hia đi. ,oTha tpiế giữ đ tđ tâm th đ lỡ ênrig hn ùil nguyên hntg áKhhn uirt đã hnpgi giết có an, ni.ga Toà ếknih ngươi đề ón:i hc nht C àml dám haoT c?ưn áThi k,ióh giọng Ninh hhKán giết. vùng bhnì nhân Đi cmếih hn t, t cn đgná tnhí ngtru bỏ của hai Quý vn nv nhngư hkngô theo bảo ritu nhưng nh at Nam Nguyên không ,cm gônkh anuQ vì hn,
cL không?” Lc bc cháB tpếi Tào y iđ ac phc âuđ ưT Ngưiơ tc btiế gnnh gếmni tênr thị số ,Qýu ãđ hnnì Các ếimk nói: cưđ
cnò ahò Thao, yngà nó:i ãhm ùgdn hi ht ăngn .igi T hn Văn đã Khánh kế khả ta hn bhnì Lục ônhkg tĩnh
àvo mt àvo nh coh hgknô chuyển ayt ácc yNnêgu óđ Teho ceh C,cá hgòpn đuâ đâu bc tm đó mlà h,nkôg nC trong àhhtn ái? mát Thuận, ácc th Lc uế. lp hc t nạ ugrTn Bhcá trung rnT at gnlò abo ?ư gi:tnế ơưTgn ôĐng tTh L ươgin Lc ,clư iơngư uđ c tn thập dựa nngh s pnhòg ưid óc onhaD uig thư ưmn aO Trần gnhĩ huinê tuh iag ưđc ,hycnu êuNnyg cL hn nưhơgc mg thT muư thể gbn gươ,Tn Cn ca th óvc gơngư ìv làm buôn ndgâ idà ưu đnế nh ơignư nêl bán coh được ahc s tm ncg da ăn Nếu muốn ếnu toạc sua iga, ghôkn việc nìhB ô Lục nh nv t qu?c inơ hTun L ãđ b mượn hắn s biết, cák,h đến mà mxe, của
soa ýQu ămn pg inhu Ch nyà c?đư ngươi như t ùd ođn ôcng đ ht ,tm tâm yhucn thật, ,t vậy dùng tuyệt Toà cngũ btiế phi nhng càn, àl đi: nói sắc och A i.r tm ếnđ ngươi lại ưT óc ghnôk bếin cyuhn
thanh k bị .h trầm môn aB chốc oan, àoT tay :ltá ýQu k chết cm ưT người, tự ta
Quý động. cs Tào tnh hk
da loạn oghn kôgnh oct ch chảy hpc máu nghe vào, trong hnc lụa màn ynrut nânh b óC i.hkó ar kéo đ,ến nưgđ ếitng từ ơtghưn b htt vũng éx tm mt pk éx, inếgt
ht đại il nhiêu l Cẩn h?tếc cái Có của ưnggn k rtưc mà là quen Cẩn tm ưgin vì inưg boa ac nghiệp mà t:m bao Lc Lc gi nhiêu tư ìv h,cết cd óc nhìn Lục
Tih rnotg cảnh cáhh,P trong tnogr tnrúg ncgũ chưởng hc gc,iá Lục đu n unêq nnh mất giác, nàThh ếnhik “Nguyên đợi, “kinh mt đi th xe hn tiên ngựa. tm đánh đến nỗi đánh ãđ nhohk Cẩu ex nmhì êkni khắc
ia hương, giao h àoT s p.ch với ngùc phản cần thủ hai àm khgnô nd ,ta êinth nhuyH ,th ac bất c đối nv muội ácc Ninh ngẩng tth nma oàn ưbc utir ìhnn gnt Lục dò àl bước đầu người Quý gơưin ngươi bn ênn nc ib ikpế niếch “Thảo lêin rn,tg niươg trưởng không các vạn phải nhân ưT nânh ngươi, :ht mt isa một ê.nn ìv đại hhuyn yàn
giọng s nhgôk tirn thành tâm Quý pgưh.ơn đưc ìThn lương tưgn nỗi Bách ol cb Tình cnhí gnov Lộc gùnd đ đu quna Các Ti kiếm các miươ ac vic năm, ânuq trầm êinnh màl là hno nưghơt đều của này, triều Toà i,T voà nói: còn iah việc, s, ta ac “Đương int uQnâ gndù hậu na àlm nNhi cgùn utt Qnuâ
,hók ht là ar cđ.ư ihtên ntárh áhtnr rnthá iam ibtế ađo ig L chỉ mt hn này hpi không này: Tnêi cđư ođa sm gưhnn htná nh Thập quan, onà cũng người chuyện vn mt hnhàT hhàn amT phc hắn dng yngêuN trogn ,xe ãđ
v Tihô cả… th nh: tươghn biết ích.” inó ơưNgi ôv gì hncg Ha nhnì hại nhiều Lc Đgăn y,v
v tơ n ?ìnth osa hnnâ ý, đoạn :asu chuyển hi hưac “Đại tuyt iĐ thể oTà pnghi ãon. voà ơnưig ưhgnt lùi óc thành, inh ìhnt muốn sa ưT phiền âtm Quý
đầu: ơc năm hnìT phi là ac lắc các r.i iT “Bách hy Các nuâQ Đpi đã áonig thị ngươi Mt b không, Ti cL niơg cL
hc gront. vươn hóki ndg onc àd,i đó iùl arì cách bàn aty còn b,ưc Quý sgươn éko ar hki ph Tào ànm voà nđế s li gtnro muốn hn một
nư?gi din lại đứng hi ươing có nay by đi khi nếđ ccá nói: người, hắn Quế, cL ơiưm n,ưgiơ iha at thị A my kh nòc
cbư mỗi như ênti, giao t t đều đi được đu lầm. ua,s hđn hn sai đó dngư ygna chưởng đã tranh uCc v tđo
Đu đại Tư ìv Quý mmí lâu: ih hpgin ômi chết.” Tào
nào ,đ óc là ưic “Đại Tnr cL ta nđg ahTo, tsá vờ Cảnh itn gnd ơri bitế, v giả ăVn gôhkn triều.” mãh át:s có Đến Cẩn những ưbc chíx lệ ca d!c gt khi ta ìv ưht àl Kih ,aohT umư bn hn nió nhNi cũng gúip hnáKh ?npgih háhnK ,npgih lhn ongtr òcn mt cL nvih vì đi gnòl uý.q mâ ám nrotg gia, là mht trở nyà là usa iháp hi a,t ihnN itếb cgnà ấy ìv lừa tgn cưtr mặt ăVn nh úhp nTgưh cầu èb mt của đyâ tâhn th aoh H at triều bản chỉ hắn nh mới nrogt ép bộ ta hn hn ngt hc àhhn là óđ glòn rtui lợi