Logo
Chương 1107: Hộ Tống (1)

Nữ nhân hiểu rõ nữ nhân nhất.

Lời của Lí Dương Công chúa tựa như thanh kiếm trong tay đại tông sư Thần Đạo cảnh, khẽ vung lên đã đâm xuyên tâm cảnh của Tề Chiêu Ninh.

Trong Đan Bệ Đại Nhạc Đường, khách khứa bên những chiếc bàn bát tiên đều im bặt, như muốn xem náo nhiệt mà nhìn về phía này. Song, Trần Tích không hề để tâm Lí Dương Công chúa nói gì, mà lập tức dặn dò Vũ Lâm quân canh giữ chặt chẽ quanh bàn, đề phòng có kẻ tiếp cận.

theo vừa hogtn đu nghĩ cch t rit ònc tiết đa thư bước H mô ươgin Bạch nmi khác… có giống voà triều, Nnưgh vào cób ar ếibt ưcb àgny iv đó Ôgn ước Nàng tếiT đại g,ưnĐ thể ta đã ngươi Tơưgnr s như nàgn hn th Nh âtm nặng thể ht “Trần rt ưbc úhac v ngs itu gnhôk va stó đường. ìv mi vn đôi đi tay trở ar ếyutq hcn nói: knghô tm gtn Nnih kih t,r nôCg âh,nn Dương ta nưgi nhô .nh ngr xgôn v. iênt hmìn nàng dưa, ta Lí hik
hưởng t ròt nam mt Kinh hìt,n iNnh triều àml nam nòc “Tương sg,n mặt chc mặt yurtn lúc nCh ũcgn âm iơgnư trăm mũi Nhin ab iêChu ếđn Tnưhg lạnh lát ncùg ngig lúc cS Tề ưic ,cl ta nuôi aus ión: viu uam ànyg tuir vác a?so yngà
iNưgơ quya bng tin Tích: hnìn nhiên ta? niNh uhêCi cn đầu, khó Trn Tề
Lí nà,gn Trương không acúh nhìn đầu gDưnơ bng .H ggnn khẽ gCôn c:iư ưNgơi
bị Thíc nrT nói ig,ưn ì,nmh gơDưn phục hnơ ahúc Lí nh at đôi kgôhn ôhkgn kh chút. tgi vậy ôgCn ità khẩu nàng ht yuếtht
iGoá htay tr nưhng kiêm hnmi Phngư qun L b, Tề sân bộ hcc ãLo nhìn li uêrt trnê ưghnT Ty Lễ ýl nhau, ynqu ukh Các épk của thư. thuộc Đào
đi xông uti nsâ lại gnàv kép y! c vi đào iđ xiêm nêl kéo ,hku uxng: u,Ma tất
Togrn .ócg
êth aSo nưDgơ Côgn kỳ chưa xa xtó cho hânn đại ac Trần tử mình ư?” caúh v hiếu vậy, cưới h:i
sỉ!” T liêm dữ uiCêh ôV Nihn gin in:ó
ácc s at nh cho hôn i.gươn iah kém ơngiư nygà ta H T :ar gia Trương sẽ cũng “Vậy uhêCi thành gniơư có gĩnh hy yta giằng này, mai Nếu hgônk? ,yv b toàn đ nói nNih để đìhn xem, người
Trần gnmhêi T .utir thần hCn sứ ư,ht âđy pl Tíhc átl, tiu il: rtm túc aTm chốc mc
:ciá Trần Tích na. nàng yàn hyunc mt unl “Đừng bnà liếc
khẽ cung ơnưng tht Tc ahcú ý ogmn hãy tổn gn có sự yà,n .ohc làm cô nơDưg ó:in thương nt th thứ âc,u vô Nếu ưgni nb t.hn v ưgnl ưci, hươtng nCôg mm ht im thong àml
th đhn Nhni gnôC Tề b trui, ,úcah thể ,htư agi ttá th. Thcí T đây s tay hkôgn nrT nngà ơngDư giơ dài: ung.tr hnt Tam Hn nm ayt ihêCu khẽ àl Chn kghnô cth c động tiểu íL nhngư li
Dnươg bn tạ ôgnC haúc ơgưni nên mc iđ mới nrT mm khẽ n,nâh phải.” cgun iưc:
tm v hn â.yđ gtn tại khách uhqa,n đảo hnÁ tm uaq tưl
ln gCnô nNhi ơưnDg gNưiơ iah ?ngôkh íL nag nió trừng at,y li na mt óc nhìn hct T hc:úa tiếs Chiêu
đi nuế ném khiến ri cầu hcu iđ này ngeh ưĐc gì ưgơLn ,khc unm v ưPnhg hck àrt không các iNhn hCu được ưTngr êxmi Lý ưcn na, !đuâ ưcđ invh Cêhiu bnà n Biện k:uh lời, auM ãđ lên apíh tiếp sân sẽ hếg Tề nhge áiGo ư!đc gehn ngM ta ehng người không đ,u hcB ànhg m Ca đĩa đổi uqay ni gNhe trả T phẫn àv iênl không khgôn ýK! Ty gánh chén na, kịch thy hn ignơư ênrt bná asu hck còn ,y ind
nhnì Chân phiền sp Tma iahk .chk Cu:hâ V hnàg qyua íThc rTn đến lmà nàm gneh rồi, tiu ếgh hưt Tề Tề đưa din đầu đu
onà chấp nàng at sự, của tyù ìg T,y Phường vci Dơgưn có ta gây ta gniư oáGi đích, là nđế chính ênb trong? gànn có l ũncg cố làm s nngà mc nCôg tni húca nôghk
snâ tn,h haik trống cLú th vào àđo ihka hkhác lặng, ba ht nr.gt trên vở cáhkh sân gnav a,b grtn h.c êln khu iH hồi khấu, trong Hi ch nhchí gin yuê cầu màn. diễn trống Hi cht ig ábo cho ođà im này, ps th biết yên sau pék .idn kép sn exm snh hai,
ba Dương trnê tí hg,ế T ht ngôhk nói ngồi dư:a gnnơư thản àm ă,rmt Công .gànn inhnê ba ir, tm cô íL iph ónhn úahc
ungx khấu: h cho tt Tnàhh T ôgkhn chuyện, nìht năgc ơưign an âgy th nhC ngược, k na, cảm i?r gin mang ínht hà Đin lp nhưng xogn gnnà nl đ kích v hìnn thư như itu trui pih snâ gươNi .yv hà c,ngô Trn íchT ibu thế.” cần triều àml đáng thêm kiuê tt tm có pnh như iln uty mTa rắc ngđ cũng ta êgNuyn ch hpi hgôkn ganng
hnnì hc xem mà òngv âns không nkhgô .gcó li cả ,khu ukh mi asu yqua gđn khách hnoa một hsni có hty ihn ếgnti gniư v ìhnn đu lộn ghNnư oàđ .ygnà ưmi épk nâs khi vững, ngngư lên trnê ênil Áhn ba phát àđ,i như rồi mt ct y tt li, ôh
nbìh ơưni?g hĩnt “Cảm ón:i Trần Tích tạ
iđ ngs m gnr nhgc nnâh hnđ aTm e hìnm ành yh đoán quyết ta ép àny ếun trn hôn a:ưd “Để ,mex T tử ôCgn th một cnug h,nô nôhgk ơngưi ócb íL dùng húac ihTá rt giam thuận sao?” T V được gnl bị theo một úyhT nưh v ca phải ,unCg thư sẽ ơngưD bản ý Tnr ir có yat ĩ uti ưgdn gia cũng gCuhn ái, nàng s .đưc th móng lmà hĩnl t bn
iàđ gdná khấu y vògn, hocà nsâ ca iđ,u yâĐ đoà k tytu võ ca, gi tài okhe phô chào cũng tuồng, kcáoh là c idn épk nid sau ln iêxm h.ìmn gọi tử N àiv đều àl ltư lên nrtg àyb ,dt .âsn sân. gTếni tt nsih nl