Logo
Chương 1106: Kém Xa Lắm (2)

Trần Tích đứng ngoài cửa trầm giọng nói: “Không được, nhất định phải đi. Điện hạ chẳng phải cũng muốn sớm ngày mang Nguyên Thành về Cảnh triều sao, hà tất phải để ý thái độ của Thái tử ngày hôm qua, có lẽ hôm nay hắn đã đổi ý rồi.”

Lí Dương Công chúa từ sau cánh cửa cười lạnh một tiếng: “Cái tên Thái tử của các ngươi chính là muốn kéo dài thời gian, để văn quan Nam triều các ngươi tiếp tục gây áp lực lên Hoàng đế, hoặc giả mượn tay Quân Tình Ty trừ khử ngươi, hôm nay đi cũng sẽ chẳng có gì thay đổi. Bản cung tuy rằng vội vã trở về, nhưng chuyện đàm phán này, trong lòng càng sốt ruột, càng không thể biểu lộ ra ngoài.”

Trần Tích nhíu mày: “Điện hạ vẫn nên lấy đại cục làm trọng đi.”

Nói đoạn, hắn đẩy cửa phòng chuẩn bị cưỡng ép mang Lí Dương Công chúa vào cung, nhưng Lí Dương Công chúa trong phòng lại kêu lên một tiếng: “Bản cung còn chưa mặc y phục!”

khép i.l vgàn Tích nòghp lùi vi Trần ư,cb ca tm il
giận như dữ c đánh Mãn unế tht Tiểu vy, n:ió sẽ at .đy ươNgi gơinư
suy Giáo ex nnà:g ơin rèm hạ, cùng ch kỳ giày mà k tihô. vò yT nth och ehgn mnh àl người cũng Tnr ưnghP íTch nhgn inó đâu, bạc iĐn như vné cho khôgn
ht dnưg “Đó chúa i.r s có dng nch hai àl iutr nói: gươnD nCgô nđg đi
lời. ưngDơ hnc, aúch gcnũ ékn vẻ pđá không uvi ôCgn
sa mày đỡ rèm người ãnM bcư Nhc iuT x,e voà tm gxnu vén ms Dnơgư gnôC e,x nH Đường. nĐa nùgc cúah đoàn B Đi
bái bcư im òcn ưhn ,l tgrưn âdu híns àl đón mà pN àl dạm y,àn thiếu đ,nh coi ôthi. nếđ Np Nạp đường hỏi, tiểu ivc h tcá thái hc
êCuih .đây ihNn lời: đưc T caưh đã têh auq chính ưpc nh rngt,ư pn tử ca “Ta
inD ta ônhgk mt àl iĐ x,a Giáo lạc nơi mhc iH uqán nõg riã Phường Đng khi hing nh,hà hc cNh nếđ. hương ưgtrn Ty énn ácch
Trần phin dài ngcũ dià ìtm là ign hit mà, ,đưc ôhnkg asy giận ađgn x ế:mnig nhận mt hiTá nnàg àgnn, nc at éko t chút àNgn thi uqa ra lấy hôm c gian, ig Tích chuốc ,soa gđan c.hp hgNnư âyđ óc hnáb người kéo g,ain
ếntig Bni hyunê Mộng .nàm Đi Nhạc ch ikah T đang người gĐnư gơưLn đều Trong n,áo
lướt íhap v c auq h hcen v :cgó không mt rồi mt cnuyh trống apíh như ngđ n.a óđ mi Đin yđâ lấn ing gưi,n bnà Tích yx cái ra có ,iđ gì mà rnT asu trước hnÁ đi
,yáv nàl trước của tiên hícT, ghế ngcũ ohnkh gnưi c:úah iơgưn hnàg nagm ế,tip thơm óc đầu dậy, ácc iđ ngđ Trn khắc gôCn ếđn cíhT nếđ vậy Nhưng tm áhxc ưngơD gió bàn àm .ir ếk vạt rnT theo íL
cl đu: nTr nc. hcTí gôKnh
?óđ đang T d hnC bạ nhà nnăg tử Chiuê tc iơưgn gin ión bậy triều quát: nihN
coh áic rtui không nKgôh “Trần lmà gn nyà nên triều thần an Tề tr grưtn grn n,ucyh tiếng chúa sứ Trần :óni Tích ca đều Chiêu yâđ ndah àny tin mà mình, nig,ươ hkgnô. nCh thất n ghn âhtn iđ ưcđ nuq có ph ión công cyhun huynh ac v Ninh đ ơingư Tích, Chn đng vọng đều
T nuyH đuổi li “Hôm Bin ơưLng Lý óc kh Mộng, ?hgknô diễn nc cđú hỏi: nưig grtno ar ngoài B Đan nưig Đi Nhạc nay đông ưgnĐ lắm,
nNàg thị dià mun kéo ìv cL n?aig li sao thời gnhi coh:
Tích gơnưD phải inơưg ô!đi uit ý gcun gnTrơư tiểu s Trn nh đuâ nh ăn cahú àyn tm mi ưth íL thực bn giữa gCnô diễn iđ và sự nl ai àv ònc c:ưđ nũgc àl cưrt ntgư đó ngỡ thư nTr Trương ànngg, ra â,nnh
vậy, quy :pđ ôgknh ynà ahcú rtiu cnhgu ln một emx mm đnế gôCn này tyu hnix hìt có ciư ln h,tôi ơnưDg Li đi iđ nếu l bn mca àl c hctú ugcn ghknô htôi. nghnư niNh đi tm ng,òl hc
mm gDơnư để nhị iv đầu, Trương lắm.” ươg,nn tm tiểu vi Công hcúa câu htư ngươi T yqau còn so íL n:Nhi kém đạo, xa cười bn hCuiê gcun công “Cô nió
hnnì rồi Tề nhìn tò òm Trần Tích. Chiêu Lí ahcú hNin, gnôC li Dnươg
là tohe ,il ar Cnâh Ninh nnìh haó Tchí huC.â ggnn nd T T uhêCi Trần đu
gáip ignm i:nó hưnPg ca huan. Ty ĩs Tchí ôngKh được Giáo cn.h rtiu ch,n ngig không unth unqy nTr ưgiN Cnh al
ưghnP vạng, á,nuq mgna nhgn nghôk ítm nT ưđc oàv oiGá ar Đại obà ,đó ghôkn iơưt coi cnò g.nb ó,ni ôgnc màu àv nói: cnug Trn cũgn B ithô nói àH oàn Dương đến nam Đan đều của vn kgôhn ưđc bản ahy .ahy Ty gnay chn Đngư bưc bản Nam gnĐ mới Lí nb itru nB nb iH Mãi các bộ hnsá iđ óđ ht dẫn ngươi, hạ, mặc tohi nânh, xem đứng ehgn othi của ĩhnl ind đu nht yT, têhin oGiá ưtcr, cả đầu Công đó iđ engh ưci là Nch hik iĐ aúch Phường ghcn iHào thoại nếđ s âhnn cnug
t đại gi nhìn hnnâ nb n,hnâ kghôn kgôhn nh.a im ncò mìt ha nv Trn cửa bn nay vn hnà người ra, tm Tiu thêm Ty đ,i iưgơn gcun nếđ chiêu lát il iđ quân chuc ơưgin ơgưDn phòng yàn na, ươngi oca itếg Phường li gCnô tr nl mt đau tòr say bản hip ,đu cứ ncò đại đi Lí cung cúha ch muốn trong nhiều thủ ôcng hcp ngủ cgu,n ciư ,áht ó.đ mắt, t óc cần Còn ôhm c.ưđ :h nghe ãnM ếun bản nàoig Gáoi ucgn
n,ãM trong lại hôgnk g,ànn tm nĐg àym yth sao?” cn Lc ,yv ngcu th iđ unáq, iH bcư Công uhní :c mun pé ra igó bhná Tnr úhca Dương áci đưa hTcí lá Lí ovà hik uiT hgknô “Bỏ buc ti “Sao
Khoảnh như gưĐn, phăng Tnr Đi at grnto voà im nưc Nhạc ph.c bên Goiá hưPgn khc lạnh ưcb uch yT tm xg,nu dội ếknhi Tích
nhướng :mày Dương chaú ?àl Công V này
Trần uhcn iđ ay.t sĩ ngựa ta vn ngờ Dương ôKgnh nòlg tgếi ib lại ưgniơ Công hânn ex như hk Cnh yâđ íL ,yv t sửng b ưnngơ úcht chúa nào iápg óc nđag ca nêl ts: ưtrc uđâ irut
sau lio yàgn ìbnh ayt mưn nâuQ Ty giưn triều sẽ ac mìt Quân nth cnuh nàn,g nhđ kẻ cL ĩnht ưnig tih những notgr Tình hiNn “Nàng i:ón óđ Mấy b đ ptiế bị, rồi nđế hoc đ âgnn ìTnh ccáh nyà phải quyền. tm lên nàng Tnr thêm giúp của nmu .nàgn gnàn Cn T,y hcTí nm nc hết igan