Logo
Chương 1097: Gây Khó Dễ (1)

“Không muốn.”

Trần Tích dứt khoát từ chối Lí Dương Công chúa.

Lí Dương Công chúa ngạc nhiên nhìn Trần Tích: “Trần đại nhân, đó là Quân Tình Ti Tư Chủ. Quân Tình Ti ở Nam Triều hoành hành ngang ngược, ngươi thân là người Nam Triều, chẳng lẽ không muốn băm vằm hắn thành vạn đoạn?”

chúa Triều tgiế iah Thnì t,c nág măn h.n rt nói: n đu bn tru tcr,ư i,a đó, ibết nđế bhn nhưng hôgnk íL Cẩn iTêhn nb cL thng mt H ghưnt Nhĩ cnò unNêgy ayn ntiế thực Côgn thời icuhế tma ntgưr ignư Nhĩ átc iha aih itu inh nmă hắn ành gian nght cô hpó ac nTrgo quả hnĩl nadh sạch ôkgnh v il cnug áct tph n,gn hn bí ca Qânu nàđo ikn,h iđ bị mình, tang. nrtgo ơgDưn manh ggni ôgnhk ,lhnĩ vào phạm cL Mười miơư mi: orgnt ôMn, đó Thành n.l Ti inhg nhtâ iĐ di K óc lné nữ miệng trăm gNnuêy hni inưg Tah có cho ,nlo Lúc tội mt chỉ giọng, bản cung là Lục útl uQnâ ásu ac Lục y,àn ucc aNm cũng bắt Thành đưa Chủ iếtb um Nhĩ
hạ cho lo đhc hợp ưic ghtnô ta bná mgai hc iv b v hkc,á s hCn đgn s unytr nìhm ti niưg “Sao Tình iT danh il átc ,óđ Tích ânQu nĐế b quốc? lcú :icư gnl Trần ngl vy, điện rtui, r.i pnh ngá chuyện gnưi
gti kh chúa gCnô n.ìmh Lí Dương
chẳng pch Điệp Thp uTêi vy, dễ Biết Nhị tb được bắt ir ni,uh ihnS i.hun iph Chủ đã t Mật ulâ àgcn ưT ếnđ càng sao? ihpn ếuN
asu t ôc asu Ti hk từ hpò nih nc ếtv đứa nC mấy uukh Cảnh Ch. hin, năm óc ac Lục vấn tìm gia tm bắt Châu aih ,nC iũm át yat quay Lc ,âyđ Lc ar đó khai ưT ngt thẩm Kơưngh ưxa hin âyđ đcư ưci, T iago hc ,yàn rctư, ũgcn ct hngt gnđ chuyện íaph ĩhN sóc, sẹo Dương ĩs Tư cô tr nìhh oah “Trước vì hia mới đcư ra l Công sau m,ia do hit nhi đưa Lục tìm triều Giờ hC n.yà chăm sẽ coh ikh ếtip ôc lĩnh ếđn phó quan tb úcah t Cn ưnlg hìTn ưnơDg đưc Qnuâ tn,áhg ìth khai nói: tvế Ba có .tên ĩs ămn hộ tm về ca
mà đề ahi t mnu ađ àny túc đi aos nhiều có không iph chaư Lí n:ói nrT auhnq ihp mới mt mẫu, y nêinh óc dn ngnh gns “Trần igưn ôhkng và àm hp đời cth n,âhn óc bị mlà nhi chuyện Dương có ir iđ h trên hợp nnhâ, quá gũcn cô bí cđ,ư tộc, ihn. ùph guxn thôi.” trẻ đi mt gihn ht bí iưng gôCn mt chúa h giu hntiê mình nv Bn phi nghiêm nyà, ht tth ũcgn phát ngờ lộ htnâ cũgn ẩn hk h màl hc muốn hai xuất ghcnú àn,y để không n,l sự, nôhgk
gnya đứng rtưc đã t,m hàng có V rcưt Môn ărtm Gii nPih cổng gác. Ng
n,tg đni nói hạ K ct một s bt đi Vũ Lâm kỳ cách, là hi hpía h uhnyc đến s qu Nhưng nó:i đi, irã và bóng h Quân aqu ,ión ac nào bên Trần với nhchí đni iĐp tâm it điện h họ đui ghônk đh.c hct lưng này tư s yvâ hácn k gnôhK gnr đ h đ gnh bn vậy, đi, th n.ày cạnh còn b ícnhh it úth ghnkô với vn hĩng hct trước, gọi tM nếđ chết gnhn h íhTc c b yđ khgôn cmh ynchu nình nên ìnht hạ đ ìtm hơn ngưi
bào phi đỏ màu ni:gư amn hn àl nyuh h Tơgnư é,koh hcTí đyâ Trần tp thế.” éb, ngcũ nauq ihp ytu tại bộ ũV hết ntrê “Không ngvõ
Tư đ. ưT được Chủ… cần cr àTo Chủ, hà v hôkgn là iT nTìh thêm nCò r?i Tình ihp hc thú Qnuâ nh hứng hnĐi Quân Ti nhgNư tất yT bắt iv hn yâg
không h lực không h cTíh thế lnhĩ ếyu lcếi y. Ti rTn ngang: nb mỏng, có
Tích ý Tư óđ ìth dựa hạ gũcn Tnr nhma tìm ar ch Ch ai, ênl pd như thp ginơư kóh iđ. gưin yàn nên nói: b không mà ti,r những oàv điện giọng ĩnhg tiếb mi “Thì vn
thần, ,nh được úcht Tíhc noà Ti lý Ly kai mồi hiNn gcnh gì câu. Qânu sao ngm uirt Ti yàn Quan Ch g?ì hkgnô Tư Nuế Nếu không hneg nrtug ônhkg od túph li im nmah phải ?âmt il toeh trung rTn là tuh Chủ htư,ng trung thần uil ànng lẽ gnàoi làm Tích. làm nTr về hTnì Gi hề âunQ Thnì L Sgùn đng nhìn nh,t cn nTr Thcí
muốn voà a?so ếht coh tại rnT nói: num vui h “Tại énht c hạ hngkô bi,ết nôgkh nđi Tích h
,tbếi àgNn ngơưT irt tp óni: s Nếu yàn ?aos gia hc õngv bản ôncg ncug uh đcư đo umn th hnôkg ,gai ola tb iđ hế.t nươgT triều Ninh oeTh Vũ hnân mắt, thế ũV chừng ưcđ ac .Hu chẳng unyh gnp hhàtn ,nh tồn óc nói cnôg ưct ca ôn “Trần l mới ht amn gkônh iưgơn
cam nũg, ôngC chúa Dơưng lòng. vn iđ Lí tngru chưa tâm
mât uđi s ib sung: định nxgo, buộc ch li nagđ búa, từ đến nghôk cL sau hnng Nhĩ nânh, cugn hcgún ihp “Cô ý dưỡng, ànng ihn cn nhất k nb nv ôkngh pé này nTìh hgkôn iurt Nihn tuty dgùn nht mtì s nt đối àyn uânQ ìht Trần Bản t Nió đi hand, hnđ triều… có của hnt rgotn ?aso bổ ikếm nìhđ ntrog hC pih nói ôv iT
đc h hícT minh ,t môn íb y.nà luyện một íL gôCn nhất, htc ếitb, gCôn tm páph hàogn tm Trần không iếbt c mếKi gDơưn aTm chúa kỳ cũng thiếu ut người là hắn gnđ Lí iếtb aih tm đã ikên hn gnhC, gơnDư húac
muôn ókh Lí húca u.hi Công nDơưg nph
hvc đi lại đại ra bt chúa ádm mới oiga bn ugnc b gtơnhư goinà. Dương nkgôh mph hưnc Đổi điểm ưign trần khác, ngcu ca ngùc nhân tth này. ,tư nnâh íL nCôg itn Trn rTn tâm nucyh cười: s “Bản nhân, ghn ámd gnưt
lặng .inó ahcú mi nơưgD không gCnô
s,tá auq đạp dài ôCgn hniM g.tn nghiêm ,Mnô hai h hàng, Dọc aih nàoĐ têrn đường, tnrê cúh.a miá Dương cnò b ,n mt hgpòn yta cầm ngcu iưc nag ê,bn ónc Đại điệp nuyxê chia thành íL tng oteh âLm hàn nhà dặc ihng óc ngrưt gnd uânQ