Logo
Chương 1096: (2)

Trần Tích nhướng mày, không biết Lí Dương Công chúa đang giở trò gì: “Đêm qua Hội Đồng quán có dị động gì không?”

Tề Châm Chước than vãn: “Làm gì có dị động nào. Trong ngoài Hội Đồng quán đều là người của Vũ Lâm quân chúng ta, Đô đốc ôm Phi Bạch Kiếm ngồi trên nóc nhà canh gác suốt đêm, vòng ngoài còn có điệp tử Mật Điệp Tư làm ám tiêu, kẻ nào dám ăn gan hùm mật gấu mà đến ám sát nàng chứ. Ta thấy nàng ta chỉ sợ chết, đồ ăn đưa đến, nàng ta đều phải nhìn người của Vũ Lâm quân ta ăn hết ba canh giờ, mới chịu ăn chút đồ nguội, cẩn thận đến cực điểm.”

Hai người đến Hội Đồng quán ở Đông Giao Mễ Hạng, Lí Dương Công chúa đang đứng bên cửa sổ lầu hai, mỉm cười vẫy tay với Trần Tích.

Vẫn là bộ trạch y trang trọng ấy, nhưng tóc lại búi kiểu kinh hồng kế, mặt nàng thoa phấn trắng hơn một chút theo lối người Cảnh, giữa trán thì dùng son phấn vẽ một đóa hoa mai nhỏ.

gì àym: Trn óC t?bi Tích hcák nhíu
cếth Phòng cgnũ Toà iđp mấy ,sát máht àđnh đnế má dn tay. Quý như hcc ób ohet hêingm ngặt b v,y lui dù
Nhin gKônh đi ca ca tử làm hcúa hc phi íhnđ tử Tnr :ínchh ơnưgD không không iđp pđi nhân, nôCg triều.” làm Lí không,
Tư nòc suy gnhĩ tm li ,átl Hn òd Tào h:i ?ai
iNnh grTan phụ, ohc người t ngựa dugn nhã ml dt s của htnah đậm ta... qu,á ưhCc ac khẽ Cảnh ngb cũng n đi bẩm: ta ôghkn hmâC T g.iưn này Sư irut
hnuí là rnT mày: ý gì?” niĐ đây h Thíc
in.ó nôhkg gnl mi Tích Trần
mười chậm cháo oá uHyn chonàg quán ac nđg đip ágc. áohck ,áchk nig tM hơn t orngt ăn ás,ng đen, nêb óc ,kê một rưtc ãri unqá tm tbá àX gun
iđ rTn hT tgnưr nhân hchín iuTế iggn khó thành tm ahy tm ưic nói đại nTr đại inhS ntưg Nh gngan sua íhcT Thập óni ãđ ihK hnt iN ,nhnâ t trước iđ đa ơnDgư vạn về nghe: qua n,a đi t nếđ ,iưng ưid n.nâh mc âhnn “Trần Vnâ nay ta il trung Giảo hn ahi mt,
hkngô gưin ,ht Công chỗ bản là rctư ếitg đó.” ihNn haúc nôgc urit ung,c ch nb mấy Lí ngcu num Ninh cười ca thể cứu nay nb ncũg kai nưgi đã người hínhc da bng cgun hpí ai nl Tnr duy óc hc, ìg không ânnh hnt ngm đại làm ritu r,i ni:ó Dương
lực ùncg cuối Hgn ưL yat. bt phất nbếi Tự đành hTa mặt i,đ Tự cs
nươDg Quan il ra Trần ncg chúa? Cgôn là người óha íThc ac Lục inêhn, V
kia t nói, đip hiNn “Điện làm trước uitr Trn ta. th óin cTíh h ac óc :hk nòc
Sinh Trần Tu.iế hpc đã ĩgnh bụng nh ôihk chc vị mt,â iha Tích kôhng người đ
àyn, nh cđư nhân, thn iL gnơhưK và V qu ml làm cL gnôhk chết ưcđ gia một hêicu aih Tào, t Lí iưgn aQun ưgin trời bn ni tnh mt mt ktế lắm ht được ácch mt úcah hkó cL ihp .iT .uhi phản Vụ uQna ép orngt cũng mt nìhT à,vo mt Cngô Tư khó nhđ knăh iàc Quân ănm đại ănhk òcn tình “Trần ơưDgn Lc nc mi cung đó Cẩn linê liếc óhk mi chức, nh cái:
nh c Qunâ gnòl ca Thìn Lí híTc óin nTr gũcn i.T cũgn gyan Dương ưnig Cngô động, nhôgk hk sa,i tgonr hcúa
Điện th nkôgh t htơngư h ,na vn vậy, hn?ìm chân ni:ó êhgnim b nh, làm ia c gđn hnư Hnơ óc ếVt phải àml lành acưh cs Tích òphng gtn nahth hkó Tnr gi?nư ìg cưđ hà
nưh sàng, Ti cnh th là .năgn niưg pnh il iđ triều uđ ki,u nào ccá hc lắm mgn ngẩng khác, bị là nh Tnr Kỳ âQun ucng Công Dương mới ãđ cưđ Lục hk Bàn năm, ai ếđn hctú ănkh kinh của âmL quân đi Nhai: ohand cao th nânh gđn ưhngt mình, ưỡn sớm bcư nkhgô tên đu nũgc l nhìT idn ngc ihênkg là iut k óc nào “Bản ngth là này, uqa giác ó,đ Cẩn, ac cái gns ếbti àl acúh ais. ac khó mxâ ưgni hắn hơn nh? Vũ íL ht gơưin mt Ninh đi iưm mt oci
ưctr ohkhan tm ânV ch sắp Giao nrT khi đi yta g,Hn bc,ư Mễ Thố, tựa góc cgn, rẽ âhmC àvo rưct ioG Dương thấy nôĐg hưcC T tg.nư ovà Tích
tiễn hìbn ũgcn cánh ínTh yvâ ưid rTn ưtngr đao, Tcíh h num toán thật tĩnh ?nC nói: tr màl niht Lục m ngùd Trần niĐ ranh.”
mình, ln nhng Lí lm ht Bản bản Nếu Tnhì iđ ibt rTn óc nưig đy. ivà ra ntorg khai hman cấp ưic: của gnuc chớ nôCg “Khác hưngn Ti. óc nhân cung đi th mtì mm công, th coh ákch nrT hnkôg nâQu ươDng cung uqên chúa tyu pl ânnh mi, người
tống Trần li nqâu nCgô bên đi nlê Lâm Tử ihgn nà,hh Thíc lt kih nhc rgntư ,ang nnàg. ũV chỉ iĐ hộ v nòc mC Thành, haúc phía Dương đi mhìn
t.hang vạt trạch ãđ gĐn Dương vné gnxu ca y Cgôn chúa quán, hcTí nếđ cu cbư rcưt Khi Trần Hi đi
.uđ grn gĐn tnh nchuy sứ gơDnư chết xảy yL ra đây s ếnu iha đ ghnkô Hi Trước íL mất quán, gưin chúa ơhn gôCn ít nữa, Cao nya mrtă e
li Tích ì.g iếtb nió ưgcn này Trn không kiếnh Đui
ògln h ngtor im ingg ca ?ai i:h “Ngươi anmh mnìh, íhcT rgnù iếtb nTr
sợ Dương cgnu mà.” chúa Bn tnh nói: nôCg hếct êinnh íL
,ta thản ơưgDn nCh ươ?nig nb ácc c Cảnh ac gnuc rtui ý, niênh sẽ hgknô hngôk v c gncô phải mNa của hcúa uNế quy .yv nđg yuq thủ ccá Đyâ bản Đồng ncgu ơigư,n quán phải ruit Hội c uyq i:ón ac ayqu chứ cahú củ tuân Công triều,
nuQâ hc. T,i đp:á hnĩt Công chúa Tình bình Lí nưDơg Tư
chaú nb l cung cung chứ.” đại ohc óni tiện yv aso cười nói: ytù ưDơng người trgôn còn nh ếtb,i bn coi ngốc? dụng đại che gnmi nCuyh k sẽ àygn àl yc như phtá huy gcnh Tnr ônCg nânh thể
đễnh nH iĐn h aty ar giết s hgknô inó: ưing o?sa ta
đu gnưng đại không hắn: àyn bị là nuyng li thấy ntr Hn ý ý .iđ âmt ưDgơn ôCgn ưt không? ngùng, aođ cũng ayqu nhìn ngược hcúa thanh cvh ânnh “Trần nguyện làm có cưi
vngà im Công trừ nb ahT ôCgn ếđn hkông Lư k,ui gonrt tránh n,guc nưTgơ măn Tự nam Bn Hgn còn nnhg T t rỗi đ,cư íL Dgưnơ chối: âlu aúhc vi gn từ kẻ đi nhưng êln b lại úach ax ãđ huyện uđ bưc. iđ xin nig ra, cđư nhàn cung Dương vòng
Tự nhíu ph “Điều này Lư Thừa không quy àmy: T .c ngH
bụng ĩnhg ãđ hcn cưrt nhchí Nguyên uq Còn đến. mà ưnig ,đó chưởng iđ giết hắn àm pơhnưg