Logo
Chương 1096: (2)

Trần Tích nhướng mày, không biết Lí Dương Công chúa đang giở trò gì: “Đêm qua Hội Đồng quán có dị động gì không?”

Tề Châm Chước than vãn: “Làm gì có dị động nào. Trong ngoài Hội Đồng quán đều là người của Vũ Lâm quân chúng ta, Đô đốc ôm Phi Bạch Kiếm ngồi trên nóc nhà canh gác suốt đêm, vòng ngoài còn có điệp tử Mật Điệp Tư làm ám tiêu, kẻ nào dám ăn gan hùm mật gấu mà đến ám sát nàng chứ. Ta thấy nàng ta chỉ sợ chết, đồ ăn đưa đến, nàng ta đều phải nhìn người của Vũ Lâm quân ta ăn hết ba canh giờ, mới chịu ăn chút đồ nguội, cẩn thận đến cực điểm.”

Hai người đến Hội Đồng quán ở Đông Giao Mễ Hạng, Lí Dương Công chúa đang đứng bên cửa sổ lầu hai, mỉm cười vẫy tay với Trần Tích.

Vẫn là bộ trạch y trang trọng ấy, nhưng tóc lại búi kiểu kinh hồng kế, mặt nàng thoa phấn trắng hơn một chút theo lối người Cảnh, giữa trán thì dùng son phấn vẽ một đóa hoa mai nhỏ.

ưL gôCn ulâ Lí im xa nghn còn từ T cugn vòng ơDngư bn bước.” vi Bn ar, nam íL il rt Thừa trong b nhưng nHg đến c,đư tránh măn Dơgnư gTưnơ được Công đu đợi aúhc k đã xin nnàh húac gn T huyện đi từ kiệu, ôhnkg lên ri là cung, àvng ing :hic
gì. Tcíh iếnkh ynà ưgnc ibết nói knghô li Tnr Điu
mình? hẳn, làm sắc lành nói: nữa, haưc Trần ia t Đni athhn ơHn chTí b hcnâ ngặt Vết cớ hnư hà nđg óc mgênhi ôknhg người?” ơhgưnt ht làm gnòhp được hạ ,yv vẫn iph khó
nTr nnhưg cung Trần công, ìtm rgont gucn ckáh ac th mm hìTn iđ tuy ênqu kiah Quân ln gưni th Nếu húca im, hKcá pl hgôkn ra nâhn Bản yđ. nb Ti. cung Lí nhân cười: hoc thể gCnô ginư ìmh,n hgnn đi ch ml pc biệt Dương hnam vài
Cmâh igưn cũng iđ t gTarn htanh hp, T ca gdun Ninh hk u,qá nhã s ca ta nag nig.ư yàn bm: bgn hcưC n ta... triều td lm ưS khôgn ohc Cảnh mđ
Cn óhk V quả ưcđ hắn nDơgư Ti. rTn cià cL itr từ liên thủ một nigư người bản nìhT hếtc ếkt nội iđ tm làm nhân, đó trong yn,à hók mt uhi. V một ugnc cưđ nhăk iL năm nâQu aig áchc ào,T mi mt Quan úcah õr ihcêu ghơnưK ilcế nhất htn cL lm iah chức, phải định phản cũng lm cđư ghnôk Lí khăn ôCgn mt tình Lục hắn ép mi còn Quan nc khó àv,o áci:
Chmâ tm trcư iđ Tề Giảo Vnâ àvo noahkh ngực, ch Thố, g.ưtn at Đông ưtrc Tíhc yth Mễ Chước ư,cb Dương khi ócg Hạng, ps oàv nTr yta r Giao
không y:àm yàn Lư hp Tah quy T ínhu Tự gHn Đui c.
ac h biết n,ìmh trong gngi ngòl rTn mối ai?” hỏi: íchT mnah “Ngươi rùng
nói: Lc m tiễn íhTn ũcgn ĩhnt Trần tth muốn rnT ưngtr tnih bìhn hạ idư narh. cánh toán Cẩn? ùgnd àml vây tr “Điện íThc đao,
ngiư nH niĐ itếg h inó: hkngô s aty at ơl đhn ao?s ra
mnu ãđ nucg igết nâhn Nhni nb ínchh chứ, dựa mấy rồi, àl thể, cnug công tnh không cười bằng yna bn nkôhg óc chỗ “Trần óc Ninh ignư nl đi Dương ưign gnm :óin rtcư phí .đó thể ngcũ của ia ôCng kai triều yud nb riut là cứu inưg ncgu, hc àml úcha
à.m nihnê Dngơư s cung nht chết ôgnC óni: íL nB úahc
il ghni phía cnò T đi Đi Công tl v mC ch tngưr hhTnà, nêb đi g.ànn íL Trần nêl ,àhnh úach âmL cạnh hki gơDưn gtn hộ ngựa, Tích âqun Vũ mình
chká huín ?tbi mày: gì íhcT nTr “Có
tlá, àl một hgĩn Hắn ònc Tào suy li Tư i?a :ih
àl đã nnhâ đến nv niSh ciư đi any rưtc ión usa đại Thố đi at rTn cíhT tạ nh nói đa tm ahy về cm Nhị người, Nội gngi nhân, tngư iKh an, nàthh mt, nTr oGi t nhất trướng aggnn nhân Thp đi mặt âVn khó nrT gnươD lời uqa nhân.” trung nghe: iđ aih ưdi íhnhc uiếT
hắn Chuyện bn nhân nti chúa có Dương nói Tnr iđ íL táhp ngmi aos rngtô s gnuc có ưic như bn cgnh ngc? kẻ i:nó l tyù ngày ếb,it dng òcn huy Công gcnu coi ht người cy đi che hc. yv cho
ió:n Chn c quy tiu,r chúa hpi iH ac nCh .vy bản gcun Đng uyq uitr “Đây ươgin, gnhôk thủ Lí củ c htn ta, công ácc ugnc iêhnn ý, các ìg quy nb của quán àl ôgCn irut gnhôk cúha hip ac mNa s chứ ơDưgn untâ cớ uaqy ếuN gđn ngươi? về
dn ym ũncg b ưT má ưhn ùd ngihmê ób tcếh mtáh đhnà ýuQ oeth sát, tgn iđp Toà liều Phòng chc đến tay. ,yv
rnT bưc rcưt y Hi chúa ngxu nếđ đi nvé nCgô nĐg tv ícTh han.tg đã tchr uc ca Khi ơnDgư q,nuá
cnh hn gếti nế.đ òCn nghĩ crtư người gưnhpơ đối uq đã ó,đ chưng bụng hhníc êgNuyn là
óin nTr ipđ ac cíTh crtư h ht ta.” nNhi kia làm còn :hk in,ó nĐi t triều
h hTíc ý yđâ mày: ?ìg Đni nTr nhíu
một otgrn kê, choká tM ca áqun gnđ choàng piđ Huyền t ,ánsg oá chậm imư ,chák hơn trước rãi nă gni bên ngu cháo đne, átb quán mt óc gác.
mlà không trn cũng ngượng ơgDnư quay ý acúh àl nyugn nhìn Lí ưngc không? icư hthan gôCn ưt uđ đi.” nguyện thấy ý nH ođa “Trần il âmt nhân ynà b đi ngùng, h:n hcv
cThí ahó gCôn ra V úc?ha lại Trn người ngạc nin,êh Lí của cL Dương aQun
nhìT gnht nơgiư àl khả Ninh nhân ia chúa ngẩng cũng lm không quân “Bản iT K hók bị đừng đu il ãđ àny, cái ơnh qua của iưng oca hn ngực gêkhin ưn ưmi ágci coi đu ênt l mạng kiệu, iurt mt a.is các ànB óc của óđ, ,nC nh ht bước ,nmìh gưin có Dngơư thể iđ thường ac tiểu ms chỗ là âLm biết kẻ ngs th nrT nch iđ àng,s nCgô xâm như tm khăn nào àon năm, ũV ă.nng Quân ndoah thcú cưđ đi hcák, ?hn mới íL nikh hNai: cung Lc diện nhp nđế
động, i,as người Trần Công i.T óni cúah Lí cũng cnũg ngay của Thnì hắn cả Qânu kh ngtro ơnDưg lòng không là Tchí
nàđh mặt .yta đổi, cùng tb ưL lc T T biến hpt Hồng uic cs Thừa
đ ignư hngkô Tiếu. hai ôkih đã cph chc hn nghĩ bụng cTíh tâm, Trần iSnh vị
rằng e đ Lí gnĐ tămr ahúc tm aCo hếct đầu. an, ít gCôn cunyh Dương yx ánqu, hơn âđy hai s Ly ayn ra unế s Hội thần ưrTc ôhgkn người
Công hc. nbhì chúa unQâ Lí áp:đ hìnT ưT thĩn Dương i,T
rnT ca iđ cúah piđ đpi của àml níđh làm gKôhn íL hc Dương ruti. gnôkh nhân, t hip Công hnc:íh ,nhgkô t nhNi khgnô àl
im Tnr Tchí nó.i lặng không