Logo
Chương 41: Lang trong núi

Vạn Thiên Thương ở Lê Xuyên Khẩu đã hơn nửa năm, ngày nào cũng ở trong nhà, nhìn những mầm lúa xanh biếc nhú lên khỏi mặt đất, trong lòng vui sướng vô cùng. Đêm đến, hắn đối diện linh điền trong sân thi triển Linh Vũ thuật, đang ngồi xếp bằng điều tức, mơ hồ nghe thấy tiếng người huyên náo ngoài sân.

Hắn không khỏi mở mắt nhìn, thấy ngoài sân ánh lửa lóe lên trong bóng đêm mờ mịt, như có người cầm đuốc chạy đi chạy lại, trong lòng trầm xuống, mở cửa sân nhìn ra ngoài.

Thấy một đứa trẻ cầm đuốc chạy vội vã, Vạn Thiên Thương vội vàng lên tiếng hỏi:

“Hài tử! Đã xảy ra chuyện gì!”

đ,u Trn ihô ih. nhìn m Thương giọng uưNg Thiên đầy Nh hln Vn
bo ing xugn cả ày,n igà iđ iđhn tT iưgn tngư,r aqnuh ưngi măn trong ít hnt uyế nìhn im bảo nbê n tônh mười đội thôn đều n,oàgi tm phụ đến vệ.” ba iđ nrgot chác đm viện tầm
hn tức ióg êhnTi tu iuáq cl unâL tiểu đuâ pl ưhn âunq, iđ lui là Vn nói: đhn ly hegN yêu yv, ch gtnr Vn lòng oil nnhì iv ghn,op tch đi hCn trong nưh cười v ar Thương đánh mt sĩ Tênih gươnTh có kh nà,y óph nếđ yuHn
một Xunyê hnà gia Vn bảo v hia huhny ,đo ov úgchn ta ghkôn iga at, vi vòng ngươi u,Kh cngù cũng !ytnhu mun hiln ýL Vạn đều bảo nc v nmu ta
no!à chết ncò gtnếi thường nkhgô hptá than mth cíh gnưi nKhgô óc, ra ukê kịp
ýL trầm n:ió mt enoh gign ìhnB lại, Hng
đầu, ió:n ct ýL Hạng pếit Bình gt
gr!ntư tộc “Thiếu
Bình ah ha tg:nh ýL cười, nHg inó
hc mt nhhuy nV t.lá
“Vâng!”
mxe. hcết nói hnâ!n uđ ghne c ãLo ếnđ tnôh yêu nthô Đi qáiu Dip là ,ri bo ngùc đnế,
nsâ nV bcư uc,đ nng an không ca gnl năm cao ra tb ra gniào vi nhnâ về. nửa iơg b,ưc ìhnn Đa ol ihk li uth yht ntêi ngd vnàg an này T,ơưgnh nhíu ưcb tr mày, Thiên
nhKôg i!as
hN cẩn vnàg Ngưu nth tiến lắng rnT iv lên, ehgn.
lê,n đứng iđô nhl vtư vào nsâ, thềm h.on cb im êntr Ngẩng uđ ưni,g chm ingm qua đagn chằm ìnhn ìhBn iàd ngH Lý mắt cửa ưhn nhếch nnh tưrc ihơ đang lùng ấy eóhk ciư
Đặt tên ênl dây lùng nìhB :inó Hạng nhl n,ucg ôđiu
làm đây!” s!ư ihP êinT aso
eló aĐ lao nhóm al a.r guNư iha tr mt ntorg iak ưngi g,nr lên Nhị ánh thấy âyv gniư Tnr av hquan đứng dậy, ãđ
“Đừng hngo .lno
hôiT thôi tôih!
cn người v yếu htn đg,n đuổi heto. nuah uyê ,nam ghônk n ta, già nguyên áqui ti phụ chúng l,i àny s úrt nùcg nđh iul dần bao niđh âyv dn cứ hc nco íaph nhTô lùi
ìBhn Ngưu yv a,ty ar Trần iuh i:nó hN Thiên Vn Lý gnsa coh quay dậy, gnH ngđ Thương
tt ếnđ nth ếtvi t,i chuyện yếtqu này gia hních iig ta ásn!g ếK có ca thư, hiện cb thể otnà rưct khi một hoạch tir àl chủ an mi htn ta cứu ,vni
iún. àL rotng algn
iêhTn Vạn ì,nhB đng biếc nhnì gHn nói. rừng, Thương cm bút trong hnax Lý mt hcm chn ênb điô ovà trm hcm gign
ipgú áuiq nco phút ct ra này đo ăn Vn li iưc ón gòln không tht ynà ìg tâm nilh Xyuên nếu không Thương nhmì, g!ônhk htt Ôm Vạn th êuy Lê giờ ônkhg gniư ùngr thể ýL ìnnh Thiên quan hêTin ib có kêu đỡ. nhgôk kh lập itnếg, cần ưnThgơ hay trong tôih, nh Khẩu, iag
nhìn noc con khoác dựng cmh mnig hôtn lục bộ tM b,c òb bưc khỏi Mõm tục muà rêtn màu êinl hnìm gnđa lại. ra chm như lông đuôi htn ,grn óhek ép lồ v,nàg sói nhọn, con rủ, gnkh họ. đám ósi dài tia nhax hniđ xmá àov niơgư nb gn,r to coh lùi
nV huynh!”
cđh nco này…” quái nôhkg chủ yêu lại gia ếNu ta ac
gn.c ưing ign, mi máđ mt kihn mt àl ýL a,x ókch đi haíp giọng sân đt v àig đu lửa, gnađ Bình htp phụ cho Hgn ìnnh ãih tm gđn nigư xem, cló uyế kinh rmt trước đu ar n ggnn
nh ut ta tu itên mở, đã đgưn nhắm khai ăn àl ít ig cũgn hlni ôgkhn đã ãđ Knhi rtí hnsi hia cnhíh oàv ,b Ngc Luân, súc iđ hia cgnúh ika đã hgkôn giờ “Con t,a còn chúng g,iưn thành là lui.
ax hắn. ếnđ n,g t àiv mun dừng ngnag Vạn tiếng lại mở cắt li mgni, tm ghTơnư hiêTn giây, angv av
rồi.” ãđ uâLn htn ntu hNnì thành nguyệt, nth gnđ ngưng inKh ít aoh hint linh v,y Ngọc như t
có ý àvo ch ocn chm mch ki,a Hgn cno nchhế ncgũ cá phần nh nBhì iơh quái nìhn vy chặt mắt êln nói: cư,i ưnh yêu lang àvi ókhe miệng kai, iggn Lý cgũn ,tya
chỗ asu ct xếp. ìmt Nh ý, đi Ngưu Tnr ad, gnxu đó sắp vi được đng lp àvng
hnơưgT ngH Thiên Lý đã nâ,s hk ovà Vn ìhBn nói: vừa cười
đu quay Nh N,ưug ging nH nió: trm ìhnn Trần
mc hai nưh ù.gnc ếikn nóng. ưNug hc pg hôtn m ohc đu vô ng,i ihô va thôn mt u,đ hN n,ếđ òb nếđ yđ li chết, nrtê trong óc chtế đoà Trần ihđn chưa nhà sợ b ,ãon Trần thm Nhị ònc va ưuNg
vi nhe mây, tnrg cầm uđ vũ ăgnr ngang cm tưrng ngng nìh,n ugcn, khí ênin ,it hiên áigp Hn thy ưcb ngđa mt tay hắn. nthah cười
con l iquá nyà, chằm mc nhkih mc ngươi ca nhkg màu Hạng cưđ vià vào iơh iđ lục iak, vi yth lùng ó,n imgn ekóh totá, nìhn sgn chằm nêl thn cno ca thường. êuy nưlg mặt nco lhn phần li hnìB lạnh hếhcn nhìn thy cũng sói Lý xanh
ng!Vâ
hêniT ct ,hôi tih alu táto l gnươTh Vn m ó:in hiô mồ lạnh, ngl thn ếtpi
“Linh quái?” ânLu yêu
iak ra inhđ hco tới, qiáu ti khi đt, ca cẩn đnh ósi cho ogàin nh uđc s oal con cno chửi, yêu giơ o,àgin noc n.th yàn hoặc gần, utyt bcu không té,th nửa vòng iđm iđ, đp náv có kia hãi! aoc éutq uêy ,iàd mặt áqui chặt quái cho yuê iđ àog được gậy énm gỗ xuống uđ tm hnt nhâc s “Thôn ìht dnùg idà nga,gn Nếu dao gnm
Nư!ug Nhị “Trần
yđâ. ưNgu gNiơư ig hN rnT iđ đến
gia.” ra nV ikh hngôk ưht, ctr hướng ếtvi cb tb ba để trnê t ưđc đường, hòpng phái ếđn th,ôn yat iưNgơ ta ba người nag
thôi!” Đi
tg âns hk,c nkhôg u,đ oln. éth hmn viết inlê mt tm ênl Vạn nh khoảng nếtig nhge nưhng tgnếi ngav kuê Thiên tai iàgno tyh uc gn,t ct chói ưThgơn
hcm không arì àov ro gy cmh ngiư t gài nhìn co Những cửa, đnhi g tya hnc nc.h phụ thôn đã nbê n cầm xa trong ván cây yếu nhất, iđ bên ngr tập
m miệng l ìhBn, đầu, gln ni.ó nhiên myá, đt Thiên nHg ìnnh ngng Vn hTưnơg khó ýL môi nkăh mấp
nhm ,tt loi ta ta ta nhsi ôghnk voà ãđ này inKh săn nht nghe ph đ.ưc nghúc nh ch àl thhàn hnl isó, àl aso, mc thân không giờ chuyện ếđn gii mới hạn scú cn nhất, ânuL, Ngc nht hty tu cn “Lúc cn ònc
!ri Lý uâđ Nhai, ýL igưnơ nTghô ôThgn ihNa,
êThni ghĩn nd ngồi vừa àvo tivế yig gì suy n,ht lấy cn nmig Vn đó ưTngơh igi hTu mở hícht: nhà tư yiâg, bút, tâm vừa vài
linh ngó Nhai, tmì Thgnô nhưng ngồi ugxn aki n,na muốn êuy nhàđ ntìh s đứa iquá mx lại ig hotái cno niết Vạn chỉ nmòh vườn, lgnư thế đo ngươhT tr :iak đi ihTên gontr nrgto
hk hắn đi cười as cho nưgi thư, ias nc li htn Thương rTn i:nó đu kia, đưa lc inThê nV ba ưht ogia bức ìnhn ưN,ug hN
hết nếu có xấu nh,t trn êuy con ch ìg thể ơigưn ón hip vi mượn hìt tníh náhKh nam, chỉ ngôđ qua pháp nd ca êL gia này ó,đ v thuận tu “Chuyện ngũc gai ihKn ta ýL sơn, Lâ,nu Khánh yêu stá Ngọc rut t,ônh i,l đa aik. nđế Lê uiáq quái nghư tình con ungh ògnv không lên
ý cũng ngkhô orngt àov để đnế iNó há.kc nưgi cùng Thương nil nV nghn xong sân, Tnêhi
nV ct agi thiếu .ngtưr Thniê ra “Vạn hnT,gươ tm
tu e s hTêni ngr con àyn thể không chỉ .ìg quái igpú kôhgn ýL vi Thương đcư huynh, uêy thấp,
àyn thấy ai ocn yêu óC hkgn?ô uiáq nhìn
uêy không mới ưđc. đạo huK quái! xảy được nyuch Lê ht na li phi ra eoig ihLn unyêX pg ănm,
óc mặt!” Tchu h
ihns onC súc này…”
một ng êln tên, bm ũmi nêtr ra từ Lý inh otgnr yl tên cá,i hná násg ìBnh htn mũi vàng .êtn đã ságn óngb gHn mt
nògl ýL ct h,ìnB qu nvàg hN Ngưu Vạn gvnà iv rng hcíhn lập vi s nrT tcrư õ,r ihu nói: yta xu,gn là mt hTơngư trong pch Thiên gnH ginư