Logo
Chương 40: Yêu Vật

Trần Nhị Ngưu từ trên giường nhảy xuống, kéo quần áo ở mép giường, mặc vội vàng vào người, rồi nắm lấy tay nhi tử chạy ra ngoài, hấp tấp hỏi:

“Nương nó, chuyện gì vậy?”

Trưởng tử Trần gia tên là Trần Tam Thuỷ, trên mặt đầy vẻ lo lắng, với tay lấy thanh đao treo trên tường, miệng hô lớn:

“Phụ thân mang đao theo! Đường đi con sẽ nói!”

Bhìn Naih óin: Hạng Thông sgn t,s ýL nìhn
gnhúc vỡ sợ người thy ta khngô quy t,a n.yà igàon ra tắc óđ mà viện gnnh phá nhìn Cúngh nên hi,tô rgn đến s uh
iv hãi ivà hêK Lê Tnr ar àv bi gt rTn thôn, cuối vgnà Nhị kinh ípah nnhì uđ tm nh l cùng ũgnc phần ,mhn thương, Ngưu Tam óin: ưntgr huT t về ,xa thật ênrt đi chạy nigg
uTh aTm thân, ra. chậm phụ nhkôg yht nhìn dường Trần hnki cũng nhịp, khỏi li vẻ iãh ntrê tm hnư uih một
qau uhK hciơ Xuyên ,ùađ ,iđ ưnh tsu la rtơ cnò đi hiđn ugnx ihkn đó tng ưctr áhcn rồi uâs Xênyu chim trải vỗ đ b och êL gtá.nh Trn nh, kháoc đ h ngón lại con ra nh nig uKh, ăn nnìh đã cr Khẩu. hpnu ln trn ưNug hánc tun mắt hoàng uXêyn bay đgn ab hn ym cửa đang cLú hcgn hN êL khí thôn s
người. oàn. sẽ, trmă gnl nxưgơ mt Mọi có lại trong chôn iưgn nkhgô ai Xyuên t một rtmă ếht b ab hơn l nv uk,h mád hộ mọi cất lại sót thnô đã v, gncũ sua, dmá đến ,óđ với bốn không iưng nhgtá t người cnh rt hnc còn aB ôhm ng êL liếm nhân ab ãđ hnơ ghnn sạch ch như Khẩu bị giưn ig nàgn mrtă yngà đến gsn rtmă ai
Nuưg tm nghiến nht th cu,đ s răng i:h với Nhị nhiên gtnr nình đt hik đt iht hp grn, lửa chảy Thuỷ ctrư yđ cnư umá bgn t đm gađn Trần gnn khiến mặt, áhyn tm ,nóđ mặt yhc nm êtnr đã ức, nếđ nhÁ giơ uC thể oca pnh đẩy hn il rTn hnngếi ih
íhnu my nhàng ìnBh Lý gHn hn Dpi nhS:i ngâm nói trm iv giây, m,yà ýL
onà? “Chết hết
Đ àny sao?!” iug được ntgư gNưiơ ynhuc óc th gu!n
t,s ngờ mht i,ãh Trần lòng trong ùtnrg trùng, lập ignh ùngc sng Nh ct s ĩgh:n Ngưu ôv
gôTnh tngếi páđ mày hSni iđ Sinh đ,i iv thấy haiN ón:i im Diệp iDp ir a,x hnìn nuhí ir nàvg ym
âg!nV
nhôt ácc mt at t,ếh th yna nuế gnrat ,iđ iga đi!” ta này tv s ôhgnk gvn nhgkô ìth ýL ndg uy iag ôHm ưcđ âyg v mà không
S óc uêy rng t.v
iG ũv o.the hkí các amng tráng iđhn trong nôh,t
móc ng!u oãn bị yt! Đ đã iNgư àny
nưh Vừa násg Diệp ãđ vàng mt Lý Hạng vội ra hcíhn nóng, àv yth gotnr bò tyh ìBn,h đi chảo ýL viện, :ión lê,n Lý ni,v Tngôh nhìn rênt iếkn khỏi nauqh đang hu Sinh òvgn hNai
thảm.” ,átn htê yt b b đầu ếthc ómc não aus rất pđ ,ar Phn
gàvn chạy n,lh it, ggin từ hắn n:ió hnôt Nh ar mt lại iv Tnr nhnì hty thấp niđh cửa yth Nuưg thôn liền cưtr
ph trong thỏm bt pht an, uC ìnnh mt Trần trên tph mắt ngig rt thấy Thuỷ lòng nước thân, lời.
“Là đu Lão tônh. Diệp
có d chp sự! Khẩu êL chấp rnT hC sự! hnà hỏi: hg?nôk nTr dạng nêyXu
óc Trần tr lời. gnú hútc Thuỷ p Tma
nhị hN đâu.” at một êrtn ac tnhí ếtib imh i,r canh út,hc s mo ta sẽ ac ta hônkg núi đi ig, hmăt
uigà .đnế bị vừa đồng êtuh hngưn chy iúc ych vào lại Có hnà giưn ôxgn gng av người các êKh có, uđ htnô ngày àhn có thể hca đáhn mới àl ac nn đầy Lúc nhng S.nơ hc người mấy ghơnư mới àvo inuh hnà Đi ,hcết uđ êL nđg im kchá hương cố h inưg những trước này,
ôith! iĐ
,ac òcn uc .ntgô bỏ ra ùd ta unchy nhị cùng nrtog rồi viện Lê aig hoC hK,u t Xyêun ýL vẫn lắm tìh có xảy g,ì
cóm ,ir b yêXnu nigư uKh nói y!t onã àl ếnđ “Lê phái igưn
ếkhin iúc uđ ión cht không nổi, ìg lời Những h chu nTr ynà vấn xấu .na ámd Tam hTu knôhg
đi s aT exm thử!”
Trần sao, này Tma nrg “Không thận, ra .at cho ưgni ngmo yuế uyê cẩn biết dõi nhm còn th il ưul gia vt một Thuỷ in
đi được âlu rồi?” Ngiư đó đã bao
iđ quy hgtôn ưignơ s obá cho vt phá, thân yêu hC chủ nhà.” đích
chủ ãĐ thông boá hoc giưn iđ ?hưac ành hpái
gsn Ph nlêi đ ngôkh ruộng ovà ac htnâ tt thấy gánh th mt Mi gáhn Nhị c tgn biến ôgsn sạch yXnêu óiđ t đâu. Các Trắc có còn ăn chín ôm êth sát. t t ãđ thứ được ăn Tnr àn,gy cnư cnùg Kuh, cếth icu đinh nước, Ngưu ưnghn đều óst gần ct êL múc tưới tnhô nhgn
àny đi thủ T ncũg v óc vậy như với Lê hhnna áob gì Lê hKê S nhc náig yêu rgn phó đno biết ônghk kia.” thôn th trong đã nưh ư.đc vậy! đến Nếu th có soa hnnha iđ ênXuy va trong iưng tv chết, đi thôn áo,c đó thì nhà ch đ có in v chắc r,i
Nhai đầu, mấy mtr gt n:ói grtn ýL giây, mhêngi syu Thông giọng nghĩ
nig Nhị gđ,ùn đngù in pl tc ưuNg ê.ln nrT ign ct utáq
“Móc t?y onã
“Chưa…”
ơnS at hơn thường trăm Hứa là h ơc !s?ao och có Khẩu ì,g hại hồ Huống lng,ò hip àv v b uđ s?oa ty mhã dnâ đưc ómc nÁ at ơSn này ti Ha nhcg giả nv htì đắc khác êL vi onã hi c người th chỉ đi nnhâ Văn ngm Văn a?so hại nH Xuyên iah tm thể ta àih me,x rất đu bìhn
óđ giết nch mây ôngkh vt còn lắm, vẫn vi ri ty ,k thôn c tìh Nếu Khí chắc vn nh “Yêu ri gin,ư .nhc chs mcó s ãon útr th i,ul aoc áTih i.đ còn àl Lyun cưỡi sợ ut cT
nôht, gia. ht pd bỏ chảy nc hp mt đcư nđế nuốt grăn mức hti iếtn đaì, nđế uic li Tnr chạy ùcng mđ của uđ Nhị hKê ưnc cũng umá um, voà Ngưu
Tam va Ngưu. ,ión Trần iv ànvg theo Thuỷ ást va hN nrT
Tam cí.hth thân vàng ph rnT vi thấy gii ct Thuỷ g,in
sao, ra mạnh nên .iđ vt àv ginươ óđ yêu ếbti ôkhng nôKgh ếuy ta
.nôth thanh a,ođ đầu yhc bước đnế nbê qun hông, ếitp rTn is ly Ngưu Nh àvo
đã hco thôn có gnr hgtôn yêu orgnT oáb phá, iđ chủ quấy rồi!” ingư vt nhà s iphá
Nh xuống, niph lạnh lngò Trần mt ,nmu ôv i:nó ưNug trong tmr glùn nùgc
yTuên ngi ngb, Hgn uyHn xếp Lý nhìn agnđ Bình trm ggni ó.ni
htn ơngưg s àum rt c so oàn. nhạt gáns v nhÁ ưhn trông vẫn khôi nêtr cb bt hnìn úcth tm l ,nh khi màng. đưc à.đi còn Lý cúl v nhưng mt nhẽo hn úlc tM được ngưd ngH vỡ chiếc nưh trắng từ gương ra vụn mxá Bình màu gương, lng ơm đã iv xanh phát có phục
tm cưđ hkc đi “Đã rồi.”
nhuhy ac ,còn hưn ngu “Các aH rt àm ta, ccá này ưinơg ơưign đ uđ ?!nh ta ơnS unế còn yl vi hơn Văn đu heo, sau không
dậy soạt thc đó ưtng đi hti đu có yht phn đinh ,ònc vội mc sau ,umá bị iag ,urgn mt gntiế g,nưi notrg đm ychun ciú rngu ưnh ht ti ônht ayng gkônh ngu,r inhđ ngr có sột htnô Có quần óđ èt làm nưgi gànv ãđ đang nuxg il ad exm thấy chỗ.” ntu ra rtm,
i?a “Đây
áCi yàn
nâu ênt, nvà,g Bình àgnv .núi oá nHg gnxo, màu gáip cung gật Thông bằng với cm mc ungx yâm uđ vội óNi Nhai,
hntâ hP
mấy ar bnà V uđ rng li nay Lê năm ế.tgni óđ têin và h ănV xy đừng gnưi sẽ nCo mấy Xuyên với il nSơ ,Kuh agi bên bọn đình sợ nêl nogtr bất đã i..r. họ iv gmn bc ph !âthn Hứa nco ná unrg ob
đt tất c gậy êln, đao ig y,d ôhtn ra.” la anmg gnưi tgrno iĐ mọi
vậy.” “Đúng
a,r trgon không hN lòng cnũg gNưu iđ rTn đang tức nh mõhn hct ít, nàgH nhíu aoc giọng igãn gnlô l:i lp àmy tr
li nhTgô :óin xu,gn tay lo nnìh ýL tcúh tre có lgn ngoài ac ht s, ar haNi gortn tđ
c,ưb kinh ncg nvàg ghne vậy, thấy ió:n hN gnd Vừa ưugN nTr vội