Logo
Chương 3636: Thu nhận (2)

“Nhưng thánh giáo độ hóa vô biên, lại không cấm truyền tiếp, vì thế mới có ba vị đệ tử, ngày ngày sáng sớm lên núi nghe đạo, nửa đêm xuống núi, tụ lại ở phía nam núi để bàn luận, đối chiếu. Lâu dần, bọn họ còn tụ họp thêm mấy vị tục gia tử đệ, cùng nhau nghe đạo, tổng cộng là chín người...”

Người bùn ngừng lại một chút, dường như đang cảm ứng điều gì đó, xác nhận rằng mình nói ra những lời này sẽ không đến mức tan xương nát thịt, lúc ấy mới hạ giọng:

“Chín người ấy... về sau chính là tiền thân của thất tướng thích thổ chi đạo, cũng là tiền thân của kim thích. Chuyển kinh luân này không chỉ ghi lại một đoạn kinh văn khi đó, mà còn ghi lại cả những chuyện năm xưa!”

Đãng Giang khẽ động trong lòng, nói:

B rìT T.
đến h,a có imk Đóa này vy cố n nmă “Chỉ ahcư bi an chẳng .nadh tiếc ta rơi ý tv lấy xa.ư.. phong gây inhêu tai ovà ar tv aob ob ónm miđ aty vẫn đa, nay Tr đã ahnth Ông àny nyà kịp gortn vt òcn
vẫn đành Trì gnNưh ohc êtn nl hnư mặt vy, ơnh, htt phải nya .d ht kỹ hả iưc tính tcưr Giang gnrt hận thở nm aik :àid mt gãnĐ quyền unaq đã knghô rnt rốt gnm nho tới ĩnhg tiếc h nuối i,l thôi, ucc iôl ygna
,dài lao òcn Gaing ucâ kih hgnkô ha nào, th hĩgn agnđ :inó y, thù ãĐgn ênn h gnig chợt oãl nph cho enhg
ươign hắn...” ơg..ư.Ni dn
ciư gãnĐ Gagin nhl:
ar haty ôiht iut nnhâ chút iđ ri, y.à.n. ly vt gi ãđ tà âyB ht ón
vi íkch tt lão ntorg rt nnưgh ión h nh trụ yut nđg mihêng vẻ Trì này hnT gì, hìnn người lại: không nògl rcưt B .rõ cc chợt thì óc quna noáđ T, Lão Hi v hắn ìtr uih đnga tm ca
giọng: in,ó òha thượng nh nlé píah trên, vừa va ciếl v
ra ..u.c là “Hóa ìTr
chỉ òcn ig lo úcl ynà cúi nbù âuđ th đầu iNgư ànmg nd,i n:tha mạng,
là thế!” “Chính
àl yV dưới nay li gũcn bảo... hppá bằng tc không cđ đúng ntrê kẻ, nchg c.hhTí ,ia imk ihk ưrtng àl hơn bng ca ưax
rời ,ir cận mình ôghnK vết, đi, Tìr ud nc cúi hgươtn đ gôknh ,ctrư lễ t aưhc ổn... ưiNơg đi vội. àm yNa ưtcr h l tu mt ếitp T lgưn ê.ni.t. cưn vừa nk.g.ôh. mt Đi B t cũng u,sâ hành sơn hk gưnDơ aco ti ngươi Hi mun uđ im cờ tm bọn của nhT.áchc đo thích tht c không .t óni:
va iL người, im hoc k có tr th ra bị ika il. hắn dn,i êbn it nuốt mhiế miệng Nghĩ oih sa chút lắm cạnh đã nh òcn :iggn chừa đnế
rt tay...’ àny v rgotn hP ccu vn mnu uQ nhân Tyh nm iđ h.n.nê.i
ar y!v Haó loi hkí itnhg nưh
sâu, lễ :nói nkíh hạ hnT htt tqyuế đã cung Hi thi ,âmt thì
v.y.. thôi “Thôi,
kim chíTh am thành nôghK Tgnư cũng ah đầu. ri ma iúc cũng nàhht h,u htT đ hai chốt nsơ chưa kim khí a,h nm chưa c thì Một K cần ha…’ phi đ.a Thổ đến mu iĐ buc sẽ h,T cếh ơgnDư lno chỉ àv địa nghk cưđ ma ,ais Thích yhku iph
mi nũgc nlg en:kh ãlo hnt inGga hĩtn gt pt hiu đã Tyu gĐãn thi ,onrgt phc tgnếi đu, aunq khẽ lên ãđ hưca Lão ngưhn tnh rất ìhbn thả nòc vn lại, iđ tâm u.ihn h ênb
,li đến aưx thể àhthn ahưc đương vt ênn này Nmă hoc bị hcc nóm h..ế.t hnàh im đi mB o.b Đường vậy, ngũc vật e đã pháp ngr hgư..n. hn như tà ghônk ob tiu gnđ này ar nay d ênnih nhân, ac nhsá n nghĩ với
!àti úgĐn êithn àl
Cnò ?Mnhi onà tới có đạo Hi óc y?âđ v Lý ngươi th dn hữu
c chung một tih Thíhc. k hếT il ig Càng hc trước Lời thnưg v ênhni, o,b hnưgn thượng nv là ưnh ca inó đo lạ cứ hcác hnnâ .hmpà ihp tm cc này nêti gt.nô vẻ chính t tyh niêt đã vt hai t lịch óc ahò àcgn li nưh ùbn lai hn c vậy, người chng ln áhpp
tiếc!” cũng ntâh hnkôg đường “Vì ếtch hèn àny hĩnt ,ma nco
tm rìT chấn hộp ihnkế glòn như gndư li chú dáng Giang ,ln nKih coh Hi nĐãg nh gnl ìth của hn gunn nđ:g T lâu. B ni,bế nhìn hhnna hlin tht ghNn cógnh ãđ mc căhm ant Tịnh trgon Luân cc iđ, nruyT ógnB hẳn
cười phần. hnư gì. sc gGani Đãng t đang nghĩ trụ iđ Hải ên,l ayt ưi,d ơhi sát ongtr suy xgnu qnua thì mn hln điều ơgi :óin ãg mặt, dnưg glòn hnT êrnt được Vị aki ãđ rtì ôiđ
mhko mád énp, glưn khép đáp: hc
uđi “Trụ ra aob ưngt uiđ cưgn óc người àt aoxy th nữa. Chẳng đo, cũng àny ênb angy đ tìr đặt đã trong vt óc cùng. qau đem mik hk nuế chưa v,òng êhnui giả lại dị một còn sẽ tranh vô thần đa, diệu Ch biết đ!ot thì ar ,õr kchá ùgdn ,ionàg ngộ cn knhôg nhập b pháp c ón yat pé tham
rằng dị đi âmng. mắc rt tni aty ct hnoà bùn mât, tgron lnê il đi, niGga mình gpơnhư tonà quyển. nuc ch àog óc kp gnt vẻ nngă âc,u vgàn bị không ghônk mtr Đãng hut mik vào mt nghĩ iưNg hk ttyu tới ir cũng
av thú. hgen ih Hn emđ Tử il oLã giãn mc khin k tg bèn uưm đ Trì íhhct đu gianG ió:n B mặt loại ,gtn của ,tơiư đến thưởng, nghĩ vừa nôkgh tính suy ul,â m,t mày nlêi gnc tc chuyện Đãng tná từng
u,đ hnut ignaG tg nhuí vy, engh Đãng mà,y miệng h:i kh
ế,kmi ámd nihên ghônk rn:g knôhg ob có ly gcũn nyà il của inó knôgh tôn tni tô,n shán ngnâ tùy unyh mc áhhnt àlm giáo, tiu Có dui ếpx nh.g hnda với gr.nt àl dĩ gnăt đồn ignh chỗ Thnêi Đó hưngn thế htc Th Gáic cung. tV th Thiên ..õr. chí của ht
đi.” Đi
hgnk lại, Hải Tnh đá:p
s, ct ar, một nào lnê. rtưc khoái: hnnâ nlê Ba khác tb pl tsýu nH phía vừa giágn na y ưci knihế ătng phá gdn sững hcgn nêit ri xuống, tés tht sảng tgếin nhảy trên v ch
này, hn. mi nghe i,mđ biết này bước lại auq nHyu clú uhênyk il óc trì...” li đcư th nêhit ch vào Tniêh tr h hôkng ca nòc iTu nhpếi tí địa ăntg Không
đây ,ri trước Đ ã!đ vào
goin nưhng cb uih ch khgn nhàđ i,l tv ếbti mt ht nghc đa áđ:p Gã Lio v bảo áon,tgh Tnh iH hmt nth ar cũng uaqnh rồi gưhnt nào?”Người óc pc ếtib gnơưi, sao ginư ãg cu tv b một bnê cứu aoxy h đưa ca im vào đồ asng nmă ihnu, gnn ccá gnxu đang được òah pxế kim cb cđ?ư V mt giới ũncg trong kia .ny..à igi bùn tsu ngđ cạnh. ưbc náh,gt
aih ói:n nđg uaq yd, li Hắn trong ckhí nkgôh htp đi động, inđ đi nén ngòv, iđ ni
nàgc chút, tò Hắn một ngừng lại hn:ơ
s, lại âm mêil bày ết!h hưn ưmu sỉ “Trì là ar đo chẳng itbế hữu! th Bo sao