Logo
Chương 3635: Thu nhận (1)

Hắn đỡ lão già kia dậy, nụ cười trên mặt vô cùng thân thiện, nói:

“Đã là chính tu hiếm có, vậy không cần khách sáo nữa — chỗ ta cũng có một món bảo bối, ngươi nên xem qua một chút.”

Dứt lời, hắn kéo lão cùng bước lên, nâng chiếc hộp đá trên bàn tới, nhẹ nhàng mở ra, chỉ thấy bên trong đặt một cuộn sách vàng, phía trên kim hỏa bừng bừng, chính là Lục Tận Huyền Ô bảo đồ!

Năm xưa, vật này được mang tới cùng với thanh ấn kia, vừa là bảo vật trấn nhiếp quần tăng, vừa là lao ngục dùng để giam cầm đám hòa thượng này. Chỉ tiếc huyền diệu trên trời quá mức cao thâm, Đãng Giang bất kể bắt ai lên đây, kẻ nào kẻ nấy vừa tới nơi đã sợ vỡ mật, thành ra bảo vật này cũng chẳng có dịp phát huy công dụng.

o,nà thường. kinh qua c hôm kia thẳng đầu bắt ãđ mén il tếh tầm ơgdưn qung àm ácr n,ay auqn yta vào tm yu,hcến sức ây,đ ghé õr như am tiên ulân v ccihế tiện v nũgc ghnc ohte trông ònc nthu gNưhn mt mkè
gn yu tay àm tht, s lần! tên chc nv đ đạo ngưth t trước lòng nưh đạo điện vậy, sĩ lớn nli có đã áp đến do này vặn i,l ưhac Nói ra su,a uđ hai trên óđ in ònc ortgn hòa y ênt uđ
hiu nêt ấy àyn ođ cuâ gì, mới Lúc gmin ht ý gontr yl khi t nói: ãg hoảng ta
ucyhn :ih tgonr giơ tay, cnh nsôg luân lên, Hắn òdng kia hnik
n!m tài Cúth
hpi nhiên ch ón ayt ơiưgn úcL ưngiơ tm t ngươi mt rưtc ch it li bt va đ.ã itn iđ hi nâhn v óc ,đây ra Không v ânhn ra, tm th. hnư ,ếchyun tt ngờ ngoài vy
!m
đại àl ý, nđáh n.a v gnh, tmâh do il nânh nh iak Nuế ắt cần yaox knôhg
vào...” tiểu khnôg n..âh.n àt là đánh à.t.. v ngđ itu iĐ itn iđ đu ádm aik ac ,ngh ânnh ùyt b
htn ó.đ t gáy ìg nên hn hncíh thgnô sau, ìtr ndi ly hgưn ma hti aquy đầu nc t,rưc cgnô yan vẫn pháp ôv nưl,g tuy ar “Ma xưa thtu phía hoạt, nyà oig rT n.th ly nhưng ađng ritn về
nữa pch còn ,aco tm, một unqy cái, eđn ch động co cb gãn ,lên éhtt cuối giưn bùn mht ncu trong tĩnh. đcư n,uxg miK lại ôngkh ókhi ucn lần tgi ir giơ cnùg ym vật
càn!” Còn màl dám
kia ct bùn il v hnl gáy nGgai thấy sa,u đầu phía ar uQ nihnê cS trống nhnì tm hn, đt, khiến êtrn đi. cm ícnhh gãnĐ gnx.u mặt phần ngi ìnhn mt cái xếp unxg mt nid rt pahí c gnđa khc hắn hắn úci ơnưgg ch con ưgnh sa s,m ri bng thân hná tơ.nr ưnngh từ nv
hpi iênkg nuế gionà Sơn, tìh có Thiên chỉ hip điều èd nuyh còn là tháhn ccáh ýL tếh ai nghe. gknhô hgnnư xưa cáGi unế Th nhiên người rênt tôn biết, rt đạo giảng ênrt ncũg tiên biết lgn inhu được...” aC Hoa hknôg mnă hcíhT nggi khoa hôkgn thng là trăm tự hay Tô k, Bảo hnnâ pháp, nguq th tB ođ tT tul uiđ hníhc ođ êThni sư, iáog Không, k núi, để cn ch ôkhgn iĐ
ếnđ Knôgh cm mm biết nTh t v iđ hắn Giang hỏi ahnth k, đa nh hòa éok pgưhnơ .iH ct ntưhg mki hnêin iH ayN ãđ ,gn ca ó:ni lập này y,âđ it iưc n Đãgn
ncò grăn nhe .an rTên ón mt cười
giữ ănl đi iưd lnh hđàn đến phía gượng đất, ln êrnt nưig ếhct Thế nig ngs ehgn nó gnm, guôbn auđ chỉ nó mun ìV ir y,d il. câu: một lgnù
trụ pđ g,in hck V lớn: nổi bnà ct trì y quát
ưcĐ sao...’
hk cnu nghe hcú hiện rtnê niưg, !h mày, liền kỹ, cũng thấy hnT ưing iak Hải ha nhướng óbgn cười ínhch nhìn mt ùbn kinh vậy agđn ra mchă
phương ct ynà Hi Tịnh đ,ngú đn không cúl lại, it ngã đó lập xung bậc thấy vi vừa x,aư hc lo ndg thềm, bài nmă nbè nhớ đã thy xuống, thy chợt :nói phần nhnưg bước gl,n tgn ìg ađu ãv đi có cảm đt
ãg lp nãgĐ ol Gg,ani nói lạnh ac tức ánh Thy tiếp: tm
thấy, cuhyn igng ohTe .th..ut gnhôk tiểu hn ătng này tà
“Đại n unqg mnă áđm xaư nhân... th tiểu đồ vốn hòa b ac hu vt kmi àl đ!a nhâ,n ogrnt tnhgư đây phong hhtcí pih ngkhô luân】,
“Bịch!”
n:ió nghe gưhnn ưci pgnò,h agiGn iàngo ãĐng ,tnh òngl mth âm hc trong đ vậy, mặt
yht tmâ với đều httếi đã hgnưn vàng, tôn trấn mất, lp ngẩng Hi rgtno nâdg hâcm Tịnh tức bộ quá lên, úcl biến yàn yNa đã mới .ý lão yut vững Đạo lâu gnul tm âtm :nói v ưgnc hđn nàot r.i này ggni êln đu lại hnà của co bùn thần, trên min lògn ưign Lão
vgnà ri giơ hỏa nH bùn! tya t con gqaun cth óng lgun ưhn ngvà tm thẳng lên, nlê a,ty ácsh điện unb ra d, bắn ưing tongr nchg cnu nigág od
mât ir dy ukê l:ên trí cnò irt têrn Nó nig c.ưđ ý lc Con lông đt, hoảng chẳng s quay tngh đt ng,uc gcũn đ mi ăln bùn mãi
sau thể uđ hồi, thpá óc nhi mắt v mới đó ìhnn ac lão nc ãoL tr ir ămn cảm gì úlc đầu xưa ípha ônt tnâh ra igi kia chíth ,unxg vn êln sư đã tm l. li phần am y đầu cp yàn yth tiếng: thận ưl,ng quái ôlnu ếnĐ nbè
,nxgo nghe Giang Đãng nói: mới lúc gã tih,ô giải nyà thích
nagv iếhnk Tiếng sấm, uqtá id bnù r:a gynâ người ưhn
vật Đây ?ìg
ntuô mid xg.nu nu,xg Lp c ơir nkôhg li, kh ri ika phới ugnqa cùng bùn tlư l,nê tm trung, àgnv ưhn ha th kim ct al thẳng nhc tD hắn noc ugvn nuc gai scáh ln phấp á.ci
H?
tha àt at mt ý hoc "Đại nhân… nn!âh Đi Tiểu iếhu gnuny mệnh! !"gnm nxi
gntă, b này thì Vốn uđ trong kmi hôgkn ar đa nói ca lm có àdi hcl ial nh nhốt dgnò “Ma tiểu
hề yđâ chẳng cm ra mki chớp vốn hc uđ éhtt thấy vật tm, Con đau it ri không thm nđe t gãn nếđ rnotg cũng tiếng vang, auđ cuồn rt ir tay hòa, ugnx ar ln huc ơnc aưx tnhg nó shni bng ,đt chết nmă nổ mc thế! ungx thtếi đ,n Hành ngs bùn mcâh hC gaqun nđ phải ênti tm đmâ ôn Kgnôh óihk hưn lcú cu.n kh nay,
ar lấy đã ir! nh Qu ihnnê
il .ch yuaQ hnc đây.”Người lại bnù
gưnt uy ngươi của hKnôg tếgi iơnưg onpgh còn bùn gai c!hc yâđ nặn ũngc bt
mt xu,gn sc, auq, đến thoáng sợ hln tiếng Nigư :oátt nùb nògl nnhì iếnb sụp qu hbc
cmh tc il. lại nghe ãg h,i hk đt Va onrtg gnaGi hmc Đãng tỉnh uđ ma ấn Hải tra ayt dưới lạnh pl ãđ Tịnh vtu khóc lùng hnaht ngrò: áo, chỉ
năkgh khăng ct mắt ulâ, nhìn yht nơc úcl ar íhap đưc mt d cb quái này nnùg n,tg àl thế Tnh ghưn gcàn vốn tự yqua lần cúh mình och iưd ãđ oayx ,uhi nyà về an cmăh sau. lập sau, nhắc gi cũng phương kỹ: đi ngi âthn ,nh lên t ing,ư Gigan Đgãn hgcnư ấy, đã vẫn Hải