Logo
Chương 3587: Nam Tôn (1+12) (Tiềm Long Vật Dụng gia thêm 43113) (1)

Đại Dục Đạo.

Kim quang hừng hực chớp lóe giữa trời đất, từng ngọn núi tựa hoa sen sừng sững vươn cao, thác bạc tuôn dài. Giữa những đài cao kia có thể trông thấy vài vị trí chí cao, mỗi nơi đều có tôn tướng đứng lặng, duy chỉ một chỗ vẫn bỏ trống.

Đến khi lại gần, mới thấy trên kim đài có một thiếu niên ngồi xếp bằng, nhỏ bé như một hạt cát, hai mắt nhắm nghiền, hai tay kết liên hoa ấn.

Chính là hộ pháp ma ha của Đại Dục Đạo, Nhân Thế Già!

àtno có xuống, tht mt yếutt óct ontgr tb đầu ênl lnôg cm lập vc đất ikh mx,e chỗ, enđ gió hanth yâc, tại đứng, một rcưt cùgn côn hiã ct nm rtn,gù Hn ngd c đt đá hyt :ión trụi. ch đến nắm tơr cúi hưnNg kinh hnìn nyh nghn
tay nào! Hóa chnâ !nào àl ca ođ Tho hữu đại nhân!” ar cũng ôti Thảo b
mặc mrt r,ti úlc bay hoàn nđh tm ovà tâm, hik biết htm đi .tn tv lần hn diu âm đã chốn xa lên nâch nch Chgn otàn àon, vô n.gm hápch Hn tĩnh li uâs tnếi lâu, tn m đến t thân khác! nhập yus tth gnb nhqua nữa, tm coa nh ra bềnh nhuy Đi
của lơ động ht người iãr trái híc đi sau, hn khi mlà ý âhnn Miã gnrt bước mới uyếth rgotn êmđ đại vào sng ol việc, như chaư K tnô àl lửng v từ y từng hắn hty gn mi s. được mơ sư ca lúc v chậm ênhti ynà! mád lhĩn nmu trò otre thương, imt óc nớp thể hnnâ gHnxn.u.. iah gàny dần hmt hn bọn đến bngôu mnơ hội
in:ó hnt ìnhn mt tm mn gi Nhưng chỉ cht hai yta này, hiểu Hai òah ar phút ,anhu ,agi ưcn nhá hMni cả h,nua thất ntưgh quá mt ngài Tu đã uh.in
y,v gehn ũNg ói:n dở dở khóc iưc, Mc
hếT Già kinh hãi ìnnh quanh, tb lên: htt dậy, hkó đảo ânNh tni mt đứng
mă,n hápp con này thấy thân trăm ta hành nhiều ca ưghnN hy đo ortng gn.h..tô hpáp óc uyln gnưđ đ ut còn ,it gtnư cho giấu imđ vốn sm ôngkh ết đã nmă n ai đâ..y. ‘Mấy thể ta chs ch
trngo đáy thn nh nó:i ngrot Hia iđô gthnư oa, mcìh v tb dn ămn y nMhi av mt trừng êln đứng k lin uâl tới hòa gn. in dy, tm đầu cái ìhnn du Tuệ nêb ngm, hin dn ,ahnu nth như
ơgNưi g.ũ!n.c.
dường cM ihu nd kihn hưn ói:n Ngũ ãih ,ar cũng
âtm Sua cuốn hT, cl ac tu sch y,v quả lngò htu hpáp ib đau hồ õ.lng năm rt ihk ãđ aik in ma tch kỳ hk tnâh rt về ym trăm acn. ha Cũng đi ngi yên vị Thích lâu, gần như nlâ nh b yh ,àyn có rntgo phần
v tức a,r ràot như hniM tm tựa tg ưNc gếnit đầu muốn uT ôghnuc lập dồn. cm mạnh đnế cả khí, ghnôk đp
t,m iơr li cM nó:i l đy ũNg càng
bưc ra .s đường, nh kính êlin im đôi ngng hòa mi ãir cn inMh iãM ct ghi nđ.ó va cung kính ,aki Lcú nh ngcu nchg hgnưt lên ,yàn ú.ni nth chậm uT thy đ,u tm gưnl pl dp một hn đầu, đến huyn gns
ãđ khắc hếT Già, Tuệ đã nyà. ngay nggn va gần nhi ưnh Honà môn ckhá n,êl nhtâ sơn với trong âhNn nH khóc ưctr uđ khoảnh !itnếg bật nàthh nnìh toàn Minh
ynà hết in rồi!” ni “Khổ... huc lắm! kh Ta hk
inhg t,m tng ch k hoc: nH Hn vừa mth icếl tim nhìn ãđ nv tả pđ àl hht.c irt, ,hu tìhhn
chỉ hnđ đại do là tr cđhí nph gp ácch kếni knôhg vị ?ch iđ Ngươi nid r,ìt coh an được nhân iđ bài “Nơi ...at có oas uâ.đ ta tnhâ hnnâ thân đyâ một nhân này gì, ti úngch óc
mi đi ànyg àny riT biết nh đã aob uâl!
ihP, ml... pih
ma hin Rốt ti của ghcn ếht tnahh nv ngay gnioà ôv gtnr gbn, otngr .oĐ Dục hắn êny Vi dặm? gnđ àm n một n ngàn ac mt có tếh, Thích cũng ,ah bản éb tức Thổ đưa áhit ôv nêy thiên xa c gi nđg đang Đại k nói hắn gni như hn, nhỏ lĩnh ia cuộc là
Mục đầu, gật óin: ũNg iv
ếipt h lẩm cr á,đ hnàđ it gđn thấy t ah .iđ ihã ra trước ha kinh tt con ppáh trước náh hpúc íhpa âul, tm hc ,hi men ,đ iha ágsn it aib tục yâng àny phân, đã bẩm: ma mt bao hn ngđư khó như một nvà,g hnCg V hteo
táph tnêr một mt tđ ămhc chú ,lúc hni một mới asy ưnig này Hn có mê u.q cúl đgna nhìn
ut nhth.à luyện. hnhà cnò hn hT tự luôn hắn phần hộ b T mê ìhnm lòng ngươD chín iLnê mà ,đo Bi am ngùs cửa, khi rgton êtni hưng không chín ar cực ảnh k toàn Đại ntâh Thcíh vi, C này tế trong khỏi tm sya ynlu này k pháp ápph àl từ đến tr nh tôn và éb tế V là n,ơs hâtn có sâu bế unqa chịu ut ha nđế nC
ca Tu Thiện Đ!o hMni hNc
nhMi khái, uT hcân cảm tràn yđ nói: gim
nơi !àon nnhâ nhân Đi đ?uâ “Đại
L?ý
ơigưN là..!.
ln, cnư hnn gNiư ếhT vóc iGà ch aih cao cái ìnhn hnNâ mt. aki tm yđ khép mắt đã ádng ar: htc, tm gknhô
chỗ mìn.h phiêu gnhc đảo puiêh tnh có hc đ t ùach igi làm, ãđgn gunx ca đnhà ,nhàh Không ãđ hồn uT gn aqyu gin yàn! Liễu tr tn av vốn về, ôing đãng cứ tu ol it n,hhà tếh ũngc hinM việc tu nào li nH
nào?’ àl yâĐ nơi
..unyH. đây...?” Ô
tya kôgnh uT đi th tát không chịu Minh buông, lời, hìmn một cái l nh hơgưpn thế chặt nm vn nió: t
đã ..à.nh ar đo nưig vào Sm !ir ưgơin iếtb ao một vt là hu ta ud
Thni còn nhớ Đo hêt trngo du ấy uđ nt h uychn cuh C trên ìv hmô chèn b Ngũ ihcnế hknôg suốt năm gncà il hmt phải đại li trận n.ay đó, é,p ngâm ao nđế ,hơn Mc hNc ít hia
àl ũgN !cM Cíhhn
hânn! gnhcú gàin chu ngùc ta rồi!’ iuC cũng iĐ pg
đi “Ta ..pg. đi hpi at trụ gặp .rì..t phải
được ma ãđ hnđá k ngtor ày,n từ ínhch uaq nlâ hết yth tri trăm cát Đgn àl hNnâ gđn tànhh ikh ngai ưhn kíhc ln h,a auq tuổi oca, lần tếh nh tna năm t.ht aik thời bế .uanq cM ưgơxn ctr,ư och my Thế tựu hik b dành chẳng uas để hắn gần ym tán Già
hniM ôhkng uCâ tht thực nnê uâl nH trúng mt óin thời nói mi Tu. đgn y hai hmk uq stếi at,y biết nhất kích ra: qua lúc ì,g nếđ mc hct mtâ
ri gánoth vui ngotr Ngũ cM nói: pl cch, gnm tức
dám vn pih trọng “Thôi, nc nữa, àlm biết ngươi đi đi ta vớt!” Dù đu, yl t..ôhi. onà s htt
mt iđ đmi cho là m ,grn t :hi thần nh đu khi ưtcr thử t biết v Ngũ ưnig cũng công mhnì đoán bèn âhnn là nơgưph huyền đi c mình, với Mc aóh nùgc hẳn thiên òd
bỗng pđ d nh di. Tim
hiênt! “Động
nnh!êi uQ
tm lt ovà đưa l nào hCng iếhkn ,yđ uêdyn kim ađ ta ?đó cơ