Logo
Chương 3586: Đối thoại (3)

Lời hắn tuy ngắn, nhưng ý tứ đã quá rõ ràng. Liễu Không vốn đã nghe nói đối phương năm xưa rất có thanh danh, trong lòng ước chừng hắn nay đã không còn được coi trọng, tức khắc yên tâm hơn, tự mình tính toán:

‘Vẫn nên kết giao với hắn trước đã. Chờ khi nào tìm được dịp, đưa hắn sang cho Ngụy Vương trừ khử, cũng coi như thêm một công lao…’

……

vn s cần vy ôhnKg uih il s ca ta là nên ivc đây chuyện là yàn ,ta ôhkng ca ếibt hpi ũgnc ingơư. phận Đã tongr nữa,
dọa gnlò anGig uch ch àm bị mang va phải àl in lưng ôghkn thế gnáh àm gnĐã uqá mang iđ ávc không ignm hắn hếtc ãđ s trụ! luôn nạt, kính mở hty lại cnh iv nhiều, ng như mặt tếh tướng, trên tâm vi phpá
Kh m.iđ nắm ưt tb ãđ chưa kih ad đ ếtsi, gnhư ta chỗ gnưnh nlgò ht lúc đno hki cc ôkngh hct lấy có mưn ghtn ht mtâ diu trong m hđán đến của ig,mn nhất lời nngh nv ta av thể ni địa nnâh tới vào hnti ònc ndùg gvn, kmi năng đ dạ hn òngl !pé âsu at ta,
nhìn trà Đôi nưh hcm c lgn lgnư sc phgn chợt m ghnkô ngGai Đãng cúi aki sóng. mặt nth okhm ,hcn m irã ếigng Đạo lnh. đầu, bên mt yđ gợn như quay hôi ncg ,ra gntr nhân uđ nđga
hn ùD gonrt tth được li ádm họa tyh cynuh vô cũng đã nuaq đại nên tm mhìn này hóa cm gây v giải đến ngp êtin hình, mi vẫn sýtu trời, không a.r
àl hpi hưn tr s!ao cũng diện hcgn ,ưtgn ma âby ,ha ab hc tên tng ápph d là muốn bàn ădm ãđ yat kniế gi gia dọa Loã k chuyện
ynHu .hiTên iĐ Ô
thứ có ãđ thc giá cạnh hc òcn tướng đi cũng hắn tếib t Ch ,ckhá hápp íhtn inh toeh kéo hn mất ếbin gmn, hgônk hnáđ íhak chí do quả rt s. sai t,i mph bao ônhkg àm tmh àl cn ión chút Mà s i:ak tm ,ml uêinh v theo hắn thấp thể
il ếuN đi ,đt tiểu nguy hn aĐ cho gây qaun iđ tày tiểu này âhnn có thật tạ hônkg ra yHun lp họa tuệ nhân… đại năgt uih nôcg ítr thấu hTiê,n s t cu lần trời!” đã trời đa
gn ádm nhưng a,r i!r iđ ch gưcn này khẳng ơnhgưp ganiG tay, nc chút yat phần dù nth v cníh kgnôh mt tám phản Đãng nh ép ra có h,nđ ênti đã chậm ếun chóng uas có hit,ô hnhna thể miư óđ nhúng nauq
ta.” tbếi gưNơi
mt lạnh nH ưci đau, lại av lành nvh lên: đã đuôi yl núđg quên h khẽ so ,ếnitg cái nhg
,ênl n vn ngth gainG ng,xu khom v hơi Đãng n ònc nph gnc lp kính, uncg đy nbg người nói: nhưng tức iưc
ếcth ta Hù rồi!”
đi qua ac uiL nghe têin người…” iuT Vừa nhắc qnau từng àl gyna ct hty itbế gKnôh trông lp nhân,
tới!”Thế gcũn “Người il êmth htnâ yta mt, v hắn đã ìtr rmt trải, ngẩng còn íhk đaư h uđ toàn ngt phục phn khôi ưnc àl k,ai uêy ơm vià trụ vẻ vi .n chất utq của lên, ángd
ahíp m:đi mt sau nnhâ Đạo lạnh n,gếti đứng chỉ bưc ,tưcr v tay lngư yd, cười hpc
khe hkóc pgnưhơ nch hnưng :óin órt nyà ếh,g iàd v hnư gln Gagin mi nòc ca gnav inó ếbni khẽ, dp mất. xyoa Tiếng hnge y ri xuống ãđ đi ,hiơ ìhhn i,ta cái, tiên ba ntâh lcú ngi Đãng vọng sớm l hướng rtnog vị nghẹn một bt àm ht gnig vào đi uđ ưgpnơh niưg điện,
ngcũ ta t ngu! ,đnế ntưg nưh không pháp cnò tt cước, đ,i ,đ y chẳng nc phải ãđ ìv áqu lno Đ vy dám uih nghĩ nkghô ihp ngài nhiều?” nigươ dám Kghnô trận
oàv Thanh oá ,ar cm điu ly nH có ,auq nnhì icú thầm ngi htò ,gn tay Ấn gvn, tya bng nil n:h va niêL đầu ưhn
lúc nửa áo đã chẳng ahi ,cp pl này gnưth têrn hái,k pth run nòc đt, khí xanh này pnh ômi ión: aòH uq ggin
cúi hắn, h ghn nhnì hnnâ nói: Đo uđ